mardi 10 juillet 2007

3- Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ

Alain Besançon
Phạm Minh Ngọc dịch
1 http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9383&rb=0302
2 http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9393&rb=0302
3 http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9394&rb=0302

Chương III
Phá hoại về mặt chính trị

Tôi đã xem xét việc thủ tiêu về mặt thể xác, đã xem xét việc phá hoại môi trường đạo đức của con người, phá hoại cái môi trường của những sinh thể có lý trí biết phân biệt thiện ác. Cần phải xem xét việc phá hoại môi trường chính trị, nghĩa là năng lực xây dựng các quan hệ gia đình và xã hội, khả năng tạo dựng các mối quan hệ giữa người cai trị và kẻ bị trị và bằng cách đó tạo ra nhà nước.


Chính sách phá hoại chính trị

Trước khi cướp được chính quyền và để cướp được chính quyền, các đảng Quốc xã và cộng sản đã sử dụng tất cả các phương tiện chính trị hiện có lúc đó. Họ tham gia vào trò chơi chính trị nhưng chính họ thì lại đứng ngoài cuộc, họ chỉ tuân thủ các tiêu chí do chính mình đặt ra và kỷ luật đảng mà thôi. Thí dụ, khi đảng Bolshevik đòi chia ruộng cho nông dân và ký ngay hiệp ước hoà bình thì không có nghĩa là họ sẽ hài lòng khi các đòi hỏi đó được đáp ứng. Đấy là lúc những người Bolshevik cần lôi kéo nông dân và binh lính để bắt đầu tiến trình cách mạng. Nhưng khi cách mạng thành công thì ruộng đất của nông dân lại bị thu hồi và việc chuẩn bị chiến tranh lại được tăng cường. Đảng không nhận thấy một chút mâu thuẫn nào ở đây cả. Công việc không dừng lại khi đã đạt được mục đích đặt ra, nó lại tiếp tục vận động và mục tiêu kia chỉ tồn tại như là vật hy sinh cho một công việc khác nằm đằng sau cái mục đích đã được tuyên bố trước đây.

Sau khi nắm được chính quyền, đảng thực hiện một chính sách phá hoại chính trị chưa hề có tiền lệ trong lịch sử. Tất cả các quan hệ vốn có của xã hội đều bị loại bỏ: gia đình (nếu đảng có đủ sức làm điều đó; gia đình ở đâu cũng chống lại, nhưng dù sao vẫn bị xói mòn và thoái hoá), giai cấp, các tổ chức xã hội và các cơ quan nhà nước. Con người bị tước mọi quyền tự tổ chức, tự tập hợp, quyền có đại diện, con người bị hạ xuống thành các đinh ốc và bị lùa vào các hình thức tổ chức mới. Các hình thức này được xây dựng theo khuôn mẫu của những tổ chức đáng lẽ phải tồn tại nếu chủ nghĩa xã hội tồn tại và được khoác cho những cái tên như: xô viết, liên hiệp, công xã. Vì chủ nghĩa xã hội chỉ tồn tại trong tưởng tưởng cho nên các tổ chức trên chỉ sống được nhờ bộ máy đàn áp. Quyết định để cho các tổ chức và cơ quan này mang tên mới phản ánh cái chủ nghĩa xã hội tưởng tượng hay giữ nguyên tên cũ để có vẻ như thế giới cũ ít nhiều vẫn còn tồn tại, tất cả phụ thuộc vào nhu cầu chính trị tại thời điểm đó: trong trường hợp giữ như cũ thì chúng được gọi là công đoàn, viện hàn lâm, quốc hội, hợp tác xã – các từ đồng âm dị nghĩa như thế có thể “sử dụng được về mặt chính trị”. Biết bao đoàn đại biểu quốc hội hay hội đồng thành phố các nước phương Tây đã bị xỏ mũi khi họ tin rằng đã được các đại biểu quốc hội hay hội đồng thành phố tiếp chứ không phải là các cán bộ đảng tự nhận các danh hiệu như thế!

Về đại thể, đảng Quốc xã đã bắt chước chính sách phá hoại chính trị của cộng sản. Họ cũng cố tình che giấu mục đích thật sự khi cướp chính quyền, cũng lừa bịp các đồng minh tạm thời (có cả những người bảo thủ cánh hữu) để sau đó đàn áp họ. Họ cũng thành lập các tổ chức mới, chiêu nạp thanh niên và “quần chúng” vào các tổ chức này. Tư tưởng Quốc xã không đòi hỏi phải tiêu diệt ngay lập tức các hình thức quan hệ xã hội cũ, trung lập hoá và buộc các tổ chức này phục tùng là họ đã thoả mãn rồi. Vì vậy, dưới thời Quốc xã, các doanh nhân, thị trường, quan toà, công chức cũ, những người đã làm những việc ấy trước khi Quốc xã nắm quyền đã không bị bãi chức và vẫn tiếp tục áp dụng các nguyên tắc làm việc cũ. Chiến tranh đã đẩy nhanh quá trình thiết lập và củng cố chính quyền toàn trị. Chúng ta không thể biết nếu chủ nghĩa Quốc xã chiến thắng thì chính quyền ấy sẽ phát triển theo hướng nào.


Các hoạt động chính trị còn sót lại

Führerprinzip (Tôn sùng lãnh tụ) là một chi tiết quan trọng của cái lý luận trở về với tự nhiên của chủ nghĩa Quốc xã. Cốt lõi của toàn bộ xã hội là phải giống như một kim tự tháp gồm các cấp lãnh đạo hứa hẹn trung thành, tận tâm với đế chế, đỉnh tháp là lãnh tụ, sùng bái lãnh tụ là một phần không thể tách rời của toàn bộ hệ thống.

Đảng cộng sản cũng tổ chức theo thang bậc nhưng về nguyên tắc, tổ chức này được xây dựng trên cở sở bầu cử và dân chủ. Tính đặc thù của đảng do Lenin sáng lập là ngay từ khi mới hình thành, trung ương đã chỉ đạo cho các tổ chức đảng “bên dưới” cần bầu cho ai. Như vậy, những cuộc bầu cử dân chủ chỉ tạo điều kiện cho trung ương thấy được sức mạnh toàn năng của chính mình. Vấn đề ở đây là về mặt lý thuyết thì ý thức giác ngộ và nhận thức khoa học mà đảng dựa vào là tài sản độc quyền của lãnh đạo đảng, các kiến thức được đưa từ đây xuống “dưới”. Sau khi đã giao quyền cho “trung ương”, cấp “dưới” thể hiện thành tích của mình bằng cách tiếp thu học thuyết và “đường lối” của đảng. Kết quả là ngay từ thời Lenin, đã có hiện tượng sùng bái lãnh tụ và đỉnh cao của nó là dưới trào Stalin. Sự sùng bái vẫn còn ngay cả sau khi Stalin chết, nhưng dưới thời Brezhnev, mọi người đều hiểu rõ rằng bức tượng hoá ra chỉ là một khúc gỗ rỗng. Sùng bái lãnh tụ mâu thuẫn với học thuyết Mác-xít, những người đòi bảo vệ sự trong sáng của học thuyết theo phái Trotsky đã kiên quyết bác bỏ hiện tượng này. Nhưng thực tế đã tự thể hiện mình trong hệ thống được xây dựng trên hiện-thực-bịa-tạc: con người dễ dàng tôn thờ một kẻ giống mình hơn là tôn thờ cái học thuyết trừu tượng và rõ ràng là giả dối kia.

Như vậy, vì chính quyền cộng sản và chính quyền Quốc xã hiện diện trong những con người cụ thể nên các hoạt động chính trị chỉ còn là các hoạt động trong nội bộ đảng, một tổ chức hiện thực duy nhất còn tồn tại mà thôi. Hoạt động chính trị chỉ còn là, như Montesquieu mô tả về triều đình đế chế Ottoman và Ba Tư, hỗn hợp của lòng hận thù và âm mưu giữa những cá nhân và phe nhóm để tạo ra những liên minh tạm thời nhằm tranh giành quyền lực cá nhân, mà những vụ móc ngoặc như thế có thể dựa hoặc không cần dựa vào sự thay đổi đường lối của đảng. Trotky, Bukharin, Zinoviev, Stalin đều có chung mục đích là chủ nghĩa xã hội nhưng phải có một người nào đó làm lãnh tụ tối cao. Trong cái hộp chứa đầy nhện độc như thế đã diễn ra vô số những vụ giết người và phản bội.


Không tưởng

Những hoạt động không ngừng, đầy mưu mô và đôi khi rất sôi động của ban lãnh đạo trung ương không thể được coi là hoạt động chính trị vì đấy là những hoạt động nhằm thực hiện một ảo tưởng.

Cả hai chế độ mà ta đang khảo sát đều vin vào quá khứ huyền thoại, họ đã dựa vào những huyền thoại đó để phác hoạ tương lai trong trí tưởng tượng. Đã có một thời của người thượng đẳng, những người về bản chất là ưu việt hơn tất cả, ngày mai những người thượng đẳng này sẽ lại lên ngôi và đứng đầu là những người trong sạch nhất. Chủ nghĩa cộng sản không ước mong phục hồi quá khứ, tức là chế độ công xã nguyên thủy, mà muốn tái lập nó “trên bình diện cao hơn”. Như vậy, khái niệm về sự tiến bộ, thừa kế từ thời Khai sáng và được các nhà văn trường phái lãng mạn ca tụng hết lời, chiếm vị trí quan trọng trong học thuyết này. Tư tưởng của Marx, theo cách nói rất hay của Raymond Aron, là sự di chuyển từ Rousseau đến Rousseau thông qua Saint-Simon, nghĩa là thông qua tiến bộ kỹ thuật và công nghiệp. Chủ nghĩa Hitler là chủ nghĩa duy ý chí: đây là sự sáng tạo của ý chí, cái ý chí chỉ có thể tạo ra những khu rừng rậm trong trạng thái quân bình sinh học của chúng mà thôi. Chủ nghĩa Lenin lại dựa vào tiến trình lịch sử để tạo ra vùng Arcady [1] (với đèn điện và sự dư thừa), Aufhebung (chữ dùng của Hegel - cải tạo) cái vùng Arcady nguyên thủy ấy. Nhưng đảng, đóng vai trò bà đỡ, lại điều khiển chính tiến trình lịch sử này, vì vậy, chủ nghĩa duy ý chí cũng cần thiết cả ở đây nữa, nhưng nó vừa được người ta ca ngợi lại vừa bị bác bỏ vì rằng đảng chỉ thể hiện cái tất yếu được nhận thức, được người ta coi ngang (Lenin còn viện dẫn cả Spinoza) với tự do!

Hiện thực nằm giữa cái quá khứ huyền thoại và tương lai lý tưởng như thế đã chẳng còn chút giá trị gì. Nghệ thuật làm chính trị, nghĩa là việc sắp xếp hiện tại dựa vào việc quản lý những di sản có giá trị và sống động của quá khứ và những dự báo ngắn hạn về tương lai, cái nghệ thuật đó đã không còn ý nghĩa gì đối với lãnh đạo của cả chế độ Quốc xã lẫn chế độ cộng sản. Quá khứ vừa qua là địch thủ, hiện tại không có giá trị gì, tất cả là để phục vụ cho tương lai, cho mục đích cuối cùng.


Mục tiêu vô giới hạn của chủ nghĩa Quốc xã

Cần phải nghĩ xem liệu môi trường hoạt động và bành trướng của chủ nghĩa Quốc xã có giới hạn nào không hay về bản chất, môi trường của chúng là vô bờ bến. Chính sách hoà hoãn của Chamberlan và trong một chừng mực nào đó, chính sách phân chia mà Stalin theo đuổi vào năm 1940 là dựa trên giả thiết rằng Hitler sẽ thoả mãn với cái mà hắn nhận được. Hắn xoá bỏ hiệp ước Versailles, hắn chiếm các “vùng đất phía đông” liệu đã đủ chưa? Hắn tổ chức lại nước Đức, hắn tiêu diệt những người không có khả năng lao động, hắn giết người Do Thái, người bất thành nhân nhưng hắn cần đi tiếp. Để chiếm Ba Lan, hắn sẵn sàng chấp nhận chiến tranh với phương Tây. Sau đó, hắn sẵn sàng chấp nhận chiến tranh thế giới. Có thể hắn không biết các kế hoạch đó sẽ đưa đến đâu nhưng hắn chấp nhận hậu quả, cứ như là một người bị số mệnh đưa đẩy phải liên tục khởi sự những cuộc chơi mới vậy. Stalin là người duy nhất có thể cùng hắn phân chia thế giới một cách ổn định, ông ta cho rằng hắn cũng khôn ngoan như mình và là người nhận thức được mối liên hệ tự nhiên giữa hai chế độ đã lấy làm tự hào về liên minh mới được thành lập. Nhưng Hitler đã phản bội và Stalin không thể nào hiểu được vì sao lại như thế. Sau đó, người ta cũng không thể nào hiểu nổi vì sao hắn lại dễ dàng tuyên chiến với Mỹ như thế. Từ giờ phút đó, hắn đã chơi một ván cờ mà thắng thì sẽ được cả thế giới, thua thì nước Đức sẽ tan hoang.

Chủ nghĩa Quốc xã đã bộc lộ sứ mệnh của mình trong cuộc chiến tranh này, đấy là tiêu diệt dần toàn bộ loài người theo từng lớp lang. Đối với họ, thế giới càng kháng cự mạnh bao nhiêu thì sự đối kháng giữa chủng tộc thượng đẳng và người Do Thái càng quyết liệt thêm bấy nhiêu. Người Do Thái được coi là chỉ dấu của sự cản trở việc thực thi kế hoạch vĩ đại của họ. Họ chiến đấu chống lại chủ nghĩa Bolshevik, lúc này đã thành “Bolshevik-Do Thái”, họ chiến đấu chống lại chủ nghĩa tư bản, lúc này đã thành “tư bản – Do Thái”. Nghĩa là người Do Thái đã làm băng hoại toàn thế giới, đã vấy bẩn lên tất cả, đã “Do Thái hoá” tất cả. Toàn thể nhân loại cần phải trong sạch hoá, nghĩa là cần phải giết hết. Theo Sebastien Haffner (Sebastien Haffner, Un certain Adolf Hitler, Gasset, Paris., 1979, trang 242) thì những cố gắng cuối cùng của Hitler chính là để điều khiển sao cho sự thất bại không thể tránh khỏi sẽ dẫn đến việc phá hủy toàn bộ nước Đức. Theo lý giải của Haffner, cuộc tấn công ở Ardenne là nhằm kìm chân quân Mỹ để toàn bộ đất nước rơi vào tay quân đội Liên Xô. “Những mệnh lệnh tiến hành chiến tranh hủy diệt do Hitler đưa ra vào các ngày 18 và 19 tháng 3 năm 1945 không phải là nhằm đánh một trận anh hùng cuối cùng như hồi mùa xuân năm 1944 nữa. Việc đưa hàng ngàn người Đức vào chỗ chết ở ngay trong lòng nước Đức cũng như việc hạ lệnh phá hoại một cách có hệ thống tất cả những thứ có thể giúp cho sự tồn tại khiêm nhường nhất là việc làm vô nghĩa. Vụ diệt chủng cuối cùng này của Hitler chỉ có một mục đích duy nhất: trừng phạt người Đức vì họ đã không tự nguyện lên đường đánh một trận cuối cùng, vì họ đã từ chối đóng vai trò mà Hitler đã phân cho họ. Trong mắt của Hitler thì đây là tội tử hình. Một dân tộc không thực hiện được vai trò đã được phân công sẽ phải chết.”

Nhưng cơ cấu chỉ huy Quốc xã với quyền quyết định hoàn toàn thuộc về lãnh tụ đã tạo cho lịch sử của nó một bước ngoặt không ai dự đoán trước được. Về lý thuyết, có thể cho rằng Hitler có khả năng đạt được thoả thuận với nước Anh sau khi đã thoả mãn với những điều khoản nhượng bộ của Stalin. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra, Hitler không chấp nhận xây dựng chế độ Quốc xã trong “một nước riêng lẻ”. Tương tự như thế, đảng Quốc xã và đế chế SS không cần phải làm thay vai trò của các trung tâm chỉ huy nền công nghiệp Đức, bản thân các trung tâm này đã rất ngoan ngoãn và rất có kỷ luật rồi. Thế nhưng họ vẫn giành lấy các vị trí chỉ huy và bằng cách đó, họ đã nhập khẩu hình mẫu kinh tế thiếu hiệu năng của Liên Xô vào nước Đức, tạo ra nhiều hậu quả tai hại trong những cố gắng duy trì chiến tranh của đế chế.

Việc cải tạo thế giới có thể được thực hiện lần lượt theo từng giai đoạn, còn việc phá hoại và giết người cũng được thực hiện theo một trình tự nhất định. Đúng là Quốc xã đã sử dụng “chiến thuật ngoạm từng miếng” (theo cách nói mà người ta gán cho là của Rákosi) vì những chủng tộc “sống sót” qua giai đoạn đầu sau đó mới nhận ra rằng đến lượt họ. Nhưng rồi ngay lập tức, phong trào này đã biến thành một cuộc tắm máu mang tầm nhân loại. Tuy nhiên, người Quốc xã không thể làm như Stalin, thí dụ hứa cho Ukraine độc lập để rồi sẽ “giải quyết” sau chiến thắng. Không, họ cần giết ngay lập tức và như thế là kích động người Ukraine đứng lên chống lại. Nguyên nhân của việc “giải quyết tất một lúc” để cuối cùng dẫn đến thất bại có lẽ có bắt nguồn từ tính duy mỹ của học thuyết. Hitler coi mình là một nghệ sĩ, tức là người có nhận thức thẩm mỹ lãng mạn của một thiên tài. “Thiên tài”, Kant viết, “không thể mô tả hay chứng minh một cách khoa học ông ta đã viết tác phẩm của mình như thế nào (…), và vì thế, tác giả của tác phẩm mà ông ta tạo ra nhờ thiên tài của mình không biết tư tưởng của ông ta đã được thực hiện như thế nào, ông ta không đủ sức nghĩ ra hay truyền đạt các tư tưởng đó cho người khác một cách tùy tiện hay theo kế hoạch trong những bản hướng dẫn mà theo đó những người khác có thể tạo ra những tác phẩm tương tự.” (Kant, Phê bình lý tính thuần túy, Chương 46, trích theo I. Kant, Toàn tập, gồm 6 tập, M. 1966, tập 5, trang 323-324). Theo đó, chính Hitler cũng không biết rõ hắn đang làm gì và cảm hứng cũng như các quyết định của hắn đến từ đâu. Hắn tự coi mình là thần linh như kiểu Promete và một phần sự say sưa đó đã được truyền xuống cho dân chúng. Hắn tin rằng hắn là người cổ động thiên tài tinh thần dân tộc, tin rằng các mệnh lệnh của hắn, lúc đầu còn thận trọng, sau này là những mệnh lệnh điên rồ, đều được ban từ trên xuống. Đấy là lý do vì sao có những sự vội vàng, hấp tấp mà Stalin không thể hiểu nổi. Đấy cũng là lý do của quyết định phi lý trong việc tiến hành cuộc chiến. Một số quyết định, do những viên tướng tài giỏi của hắn đề nghị đã có thể, nếu không thắng thì chí ít cũng có thể dẫn đến hoà, với điều kiện không thể nào có được là cuộc chiến chỉ theo đuổi những mục tiêu giới hạn. Nhưng do lỗi của Hitler mà cuộc chiến đã thất bại.

Mục tiêu vô giới hạn của chủ nghĩa cộng sản

Dự án cộng sản ngay từ đầu đã mang tính toàn trị. Nó nhắm đến một cuộc cách mạng trên toàn thế giới, còn về nội dung thì đấy là một sự cải tạo triệt để xã hội, văn hoá và cả con người. Nhưng để thực hiện những mục tiêu xa lạ với lý trí của con người như thế, nó lại cho phép sử dụng những phương tiện hợp lý. Lenin, một người mơ tưởng viển vông, trong giai đoạn chiến tranh, đã đưa những khái niệm trừu tượng như chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa cơ hội cùng đủ thứ “ism” khác để giải thích thế giới và theo ông ta, có thể giải thích được tất cả mọi thứ. Ông ta áp dụng các khái niệm này cho Thụy Sĩ, cho Đức và cho cả nước Nga nữa. Nhưng khi ông ta trở về nước Nga thì việc cướp chính quyền của ông ta lại hoàn toàn mang tính “chính trị”, theo nghĩa mà Machiaveli vẫn dùng.

Đảng cộng sản đã giành được chính quyền bằng con đường đấu tranh chính trị trong một xã hội bình thường về mặt chính trị. Ở đây, đảng đã tập dượt những chiến thuật khác nhau, những chiến thuật này sẽ được đem ra áp dụng sau khi đảng giành được chiến thắng. Thí dụ, “chiến thuật…” nghĩa là liên kết với những lực lượng không cộng sản, buộc họ tham gia vào việc tiêu diệt kẻ thù: đầu tiên là dựa vào những người cánh tả để tiêu diệt “bọn cực hữu”; sau đó là cánh tả ôn hoà, v.v… cho đến khi những người còn lại bị buộc phải thần phục và “kết hợp” nếu không muốn bị tiêu diệt hoàn toàn. Ưu việt của chủ nghĩa Lenin là tính chuyên nghiệp bao gồm sự khôn khéo, tính kiên trì và sự hợp lý nhằm đạt cho bằng được mục tiêu đã đặt ra. Nhưng đấy là nói về sự phá hoại, còn xây dựng thì không thể, vì mục tiêu của nó là phi lý.

Sau khi đã trở thành một nhà độc tài mà chính ông ta không nhận thức được, Lenin tiếp tục áp dụng những tiêu chí viển vông của mình vào những tình huống đầy biến động của nước Nga và dùng các tiêu chí đó để ra quyết định. Hoạt động cộng sản không phải được cổ vũ bởi chủ nghĩa duy mỹ mà xuất phát từ thảo luận “khoa học”. Cái giả khoa học này đã vay mượn của khoa học chân chính thuyết tam đoạn luận và tính trực quan giả tạo. Chính vì thế mà việc họ làm càng trở thành điên rồ, các quyết định càng tàn nhẫn, việc sửa chữa càng khó khăn thêm vì giả khoa học không phải là khoa học thực nghiệm, không thể xác nhận kết quả của thí nghiệm.

Dần dần, sự tàn phá lan sang mọi lĩnh vực và trở thành toàn triệt, nói theo Bakunin, là tương đương với ý chí sáng tạo. Ở nước Nga, sự tàn phá đã diễn ra theo những giai đoạn sau đây:

Đầu tiên là tiêu diệt kẻ thù về chính trị tức là các cơ quan của chính phủ và cơ quan hành chính. Việc này được thực hiện ngay sau đảo chính.

Sau đó, tiêu diệt các ổ đề kháng thực sự hoặc tiềm năng: các đảng phái, quân đội, công đoàn, hợp tác xã, trường đại học, trường học, viện hàn lâm khoa học, nhà in, báo giới.

Nhưng sau đó, đảng mới phát hiện ra rằng chủ nghĩa xã hội, như một xã hội tự do và tự quản, vẫn chưa hình thành và để xây dựng nó thì phải áp dụng các biện pháp cưỡng bức chưa từng có trước đây. Trong khi đó, theo lý thuyết thì chỉ có hai hiện thực: chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Nghĩa là, hiện thực là tư bản chủ nghĩa, vì vậy, sang bước thứ ba, sẽ phải phá hủy tất cả những gì đang hiện hữu: làng xóm, gia đình, tàn dư của nền giáo dục tư sản và cả tiếng Nga nữa. Cần phải kiểm soát từng người, những con người cô đơn và không còn phương tiện tự vệ vì tất cả các mối liên hệ xã hội đã bị phá hoại rồi, buộc người đó vào một nếp sống mới, trong đó, anh ta sẽ được cải tạo và sẽ hình thành những phản ứng có điều kiện mới. Và cuối cùng là tiêu diệt những kẻ thù bí mật.

Nhưng thất bại trong xây dựng chủ nghĩa ở trong nước còn do môi trường thù địch ở bên ngoài tạo ra nữa. Dù có mang màu sắc nào: dân chủ tư sản, xã hội-dân chủ, chủ nghĩa Quốc xã thì chính sự tồn tại của nó đã là nguy hiểm rồi. Nghĩa là, trong bước thư tư, phải thành lập tại mỗi nước các tổ chức theo kiểu Bolshevik, phải thành lập các đảng cộng sản và một cơ quan trung ương, Comintern, để phối hợp hành động và bảo đảm sao cho các tổ chức địa phương hành động theo đúng mô hình do trung ương đưa xuống. Khi hoàn cảnh cho phép, chủ nghĩa cộng sản lan truyền sang các khu vực mới, liên kết với “khối xã hội chủ nghĩa” thì các khu vực này cũng sẽ trải qua các giai đoạn phá hoại tương tự.

Mặc dù vậy, ngay trong khối xã hội chủ nghĩa, đảng lại tuyên bố (bằng tiếng nói của Stalin) rằng chủ nghĩa tư bản vững chắc chưa từng có. Nó đã thâm nhập vào và mở rộng ảnh hưởng ở trong đảng, đảng đã đánh mất tính chính danh của mình. Như vậy là lãnh tụ của đảng và chỉ một mình ông ta có trách nhiệm giải tán đảng (giai đoạn 5) để rồi tạo dựng nên một đảng mới. Để thực hiện ca phẫu thuật nguy hiểm này, phải sùng bái lãnh tụ hơn nữa, lãnh tụ lúc này đã chẳng khác gì Führer của đảng Quốc xã nữa rồi. Khi đã là người đại diện cho tinh thần của thời đại, cũng như lãnh tụ Quốc xã là đại diện của tinh thần dân tộc, ông ta, trong hoàn cảnh cách ly với môi trường xung quanh nhưng lại “liên hệ trực tiếp” với đám đông, có thể tiêu diệt ngay đảng, tức là trở thành tên đao phủ tập thể của quần chúng. Stalin đã làm như thế một lần, chắc chắn là có xem xét kinh nghiệm của Hitler và “đêm của những con dao dài” của hắn ta. Ông ta chuẩn bị làm điều đó một lần nữa (đồng thời đưa tất cả người Do Thái đi đầy) nhưng chưa kịp thì đã chết. Mao Trạch Đông thì làm những hai lần: một lần là trong giai đoạn “Đại nhảy vọt”, sau đó thì quyết liệt hơn, trong “Đại cách mạng văn hoá vô sản”.


Suy nhược và tự tan rã

Logic của cả hai hệ thống, nếu được đưa đến cùng, là sự tiêu diệt toàn bộ loài người. Nhưng cái logic này không được và không thể được vận dụng đến thắng lợi cuối cùng.

Nguyên tắc của chủ nghĩa cộng sản là tất cả phải phục tùng cho việc giành và giữ chính quyền vì chính quyền có trách nhiệm thực thi đề án. Để bảo vệ chính quyền thì buộc lòng phải tha những gì cần thiết cho chính sự sống còn của nó.

Đã có lúc sự phá hoại đã gây ra những thiệt hại mà quyền lực của đảng gặp nguy hiểm – nhưng đây không phải là nguy cơ khởi nghĩa toàn dân, đảng đủ sức ngăn chặn chuyện đó, mà là nguy cơ biến mất ngay chính vật liệu mà đảng tiến hành thí nghiệm, tức là con người. Điều đó đã xảy ra vào giai đoạn cuối của “chủ nghĩa cộng sản thời chiến”: Nước Nga đang tan rã và sắp biến mất, Lenin buộc phải đưa ra chính sách kinh tế mới, thực chất là một cách giải lao.

Khi cách mạng chưa thu được thắng lợi trên toàn thế giới thì thế giới bên ngoài, dù chỉ còn là một hòn đảo nhỏ, vẫn là một mối đe doạ chết người. Nó có tư tưởng thù địch như đã từng thù địch dưới thời Hitler hay chỉ muốn được yên và giữ nguyên trạng thái như phương Tây sau Thế chiến thứ hai - đó không phải là vấn đề quan trọng, chỉ cần có sự hiện diện của nó là bong bóng xà phòng xã hội chủ nghĩa có nguy cơ nổ tung bất cứ lúc nào. Để giữ cho cái thế giới hiện thực đó đứng ở khoảng cách nhất định và trong trường hợp cần thiết thì có thể tiêu diệt được nó, đảng phải có lực lượng, mà lực lượng này lại chỉ có thể được lấy từ cái hiện thực nằm dưới sự kiểm soát của đảng. Đảng cần có một nền kinh tế tối thiểu để nuôi dân và một nền công nghiệp, công nghệ tối thiểu để trang bị cho quân đội. Chính vì vậy mà những người sản xuất, các kỹ thuật viên, các nhà bác học được tha mạng. Đảng không thể đưa tất cả về “thế giới bên kia” vì nếu làm như vậy thì chính đảng cũng bị cuốn vào dây chuyền tự hủy đó của mình.

Cuối cùng, giai đoạn chót, sự phá hoại đảng va chạm với bản năng tự bảo vệ. Sau những vụ thanh trừng vĩ đại của Stalin và Mao Trạch Đông, đảng đã tự đặt ra các biện pháp bảo đảm và bảo vệ cho sự tồn tại của chính mình. Cộng sản không còn giết cộng sản nữa, nạn nhân chỉ bị thất sủng mà thôi.

Ở nước Nga, giai đoạn suy thoái bắt đầu từ đấy. Đảng ngày một già đi vì nói cho cùng, bảo vệ chính quyền đồng nghĩa với việc bảo vệ các vị trí và chức vụ. Chiến thuật hình thành trong những thời kỳ gian khó bây giờ được dùng để làm mỗi việc đó mà thôi. Trên đỉnh cao quyền lực, Brezhnev đang rữa ra một cách chậm chạp. Đảng rơi vào tình trạng tha hoá: nó không còn tuyệt đối trung thành với các mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản nữa, nó chỉ muốn hưởng thụ quyền lực và tài sản. Nó đã thoát khỏi thế giới siêu thực và trở về với hiện thực, cái hiện thực đã bị nó làm cho tan hoang, nơi chỉ có những thú vui sơ đẳng: rượu, nhà nghỉ và xe ô tô con. Còn quần chúng thì vẫn sống qua ngày đoạn tháng trong thân phận vẫn dành cho họ, cố gắng sắp xếp cuộc sống được thế nào hay thế ấy; họ không còn quan tâm đến chế độ nữa, chế độ cũng không còn tổ chức cho họ xem cảnh lên voi xuống chó của những kẻ quyền thế mà cũng chẳng dành cho họ một chút hi vọng nào trong việc thay thế những kẻ kia. Sự xuống cấp của toàn xã hội đạt đến đỉnh điểm. Khi một tiếng động nhỏ làm sụp đổ ngôi nhà xếp bằng những quân bài, cái ngôi nhà có thể sụp bất cứ lúc nào thì trước mắt chúng ta bỗng hiện lên quang cảnh hậu cộng sản: những tên mafia và những người sống gần mức nghèo khổ, những người chẳng còn đủ sức lực để nhớ về quá khứ nữa.

Ở Trung Quốc, những người thoát được những cuộc thanh trừng của Mao đã đi theo con đường khác. Để giữ quyền lực, người ta buộc phải đưa ra nhiệm vụ xây dựng nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa hùng mạnh và chủ nghĩa dân tộc đầy sức sống đã thâm nhập vào cái xác không hồn của chủ nghĩa cộng sản. Là người chứng kiến cảnh điêu tàn của nhà nước Liên Xô, họ cảm thấy hối tiếc vì đã đi theo một hình mẫu phát triển sai lầm trong khi những người Trung Hoa khác hay các dân tộc gần gũi với người Trung Hoa đã đi theo mô hình hay hơn. Từ đây, xuất hiện tính chất hai mặt của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa: nước này đang phát triển rất mạnh trong khi đảng tiếp tục nắm chặt quyền lực và không ai biết nó có còn là đảng cộng sản nữa hay không. Hiện nay, trên thế giới chỉ còn một nước cộng sản duy nhất, một nước vẫn tiếp tục đi theo logic tự hủy diệt, đấy là Bắc Triều Tiên.

*

Chúng ta không biết chủ nghĩa Quốc xã sẽ tiến hoá như thế nào. Nó không đạt được đỉnh điểm và đã bị lật đổ ngay khi bắt đầu cuộc chinh phục của mình. Trong chế độ Quốc xã, việc phá hoại chính trị được thực hiện theo một trật tự khác với chế độ cộng sản Liên Xô. Chủ nghĩa Quốc xã hướng ra bên ngoài trước khi nó kết liễu xong xã hội Đức. Trong khi đó, Liên Xô lại coi trọng công việc phá hoại có tổ chức, công việc phá hoại một cách có kế hoạch tinh thần kẻ thù “bên ngoài”, Hồng quân chỉ xuất hiện để khẳng định chiến thắng về mặt chính trị, còn chủ nghĩa Quốc xã lại tiến hành chiến tranh ngay lập tức. Chiến tranh đã gia tốc việc thực hiện các kế hoạch của chủ nghĩa Quốc xã nhưng cũng làm gia tăng sức kháng cự bách chiến bách thắng trên toàn thế giới.

Thành tố không dự đoán trước được trong chủ nghĩa Quốc xã cho phép ta giả định rằng Hitler có thể, thí dụ, thoả hiệp và kí hiệp ước hoà bình mà vẫn giữ được một phần lãnh thổ rộng lớn và an toàn. Trong trường hợp đó, sau khi Hitler chết, chế độ sẽ trải qua giai đoạn suy nhược tương tự như chế độ của Lenin. Về vấn đề này, Leszek Kolakovsky đã viết một tiểu phẩm hài hước nhại một bài báo trên tờ New York Times hồi đầu những năm 80 theo phong cách mà báo này viết về Liên Xô thời Brezhnev. Tác giả chào mừng sự nới lỏng về chính trị, chào mừng những thành công của chủ nghĩa Quốc xã mang bộ mặt con người. Tất nhiên, tác giả viết tiếp, những điều khủng khiếp trong quá khứ, trong đó có số phận kinh hoàng của người Do Thái, là đáng tiếc. Nhưng đấy đã là quá khứ xa xôi và nó không thể cản trở chúng ta trong việc ghi nhận những thành quả tuyệt vời, những thành quả do chế độ, trên đường bình thường hoá, mang lại…

Ý nghĩa của những tác nhân bên ngoài đối với quá trình suy nhược và sụp đổ của các chế độ toàn trị có thể khác nhau. Đối với nước Đức Quốc xã thì đấy là tác nhân quyết định: nước Đức đã bị quân đồng minh đánh tan. Nhưng thế giới “tư bản chủ nghĩa” ít khi là mối đe doạ đối với chế độ cộng sản. Chủ nghĩa Quốc xã đã nêu cao tính chính danh của chủ nghĩa cộng sản trong mắt phương Tây. Trong thời “Chiến tranh lạnh”, chính sách roll back (quay lại quá khứ, nghĩa là quay lại các quan hệ trước chiến tranh) đã nhanh chóng nhường chỗ cho chính sách containment (kiềm chế). Bước ngoặt đó cũng không ngăn chặn được sự phát triển rộng khắp của phong trào cộng sản ở châu Á, châu Phi và cả châu Mỹ nữa. Cuối cùng thì đảo Grenada là nơi duy nhất mà chủ nghĩa cộng sản bị lật đổ, tương tự như chủ nghĩa Quốc xã, nghĩa là bằng một cuộc đổ quân ồ ạt, dù bị một số nước phi cộng sản phản đối quyết liệt.

Phụ lục
Chủ nghĩa Bolshevik: Nhớ và quên


Có một sự đồng thuận rộng rãi về sự tương đồng giữa chủ nghĩa cộng sản kiểu Bolshevik và chế độ Quốc xã, ít nhất thì trong giới các nhà sử học hàn lâm đã có một sự đồng thuận như thế. Tôi coi thuật ngữ “hai anh em sinh đôi cùng trứng” thể hiện được bản chất của hai chế độ này. Đấy là hai hệ tư tưởng đã giành được quyền lực trong thế kỷ XX. Mục đích của chúng là xây dựng một xã hội hoàn hảo và để làm điều đó thì trước hết phải loại bỏ hoàn toàn cái bất thiện, tức là những trở ngại trên con đường dẫn đến xã hội hoàn hảo đó. Đối với chủ nghĩa cộng sản thì bất thiện chính là tài sản tư nhân, cũng có nghĩa là tầng lớp hữu sản. Nhưng hoá ra cái bất thiện không biến mất sau khi giai cấp hữu sản đã bị tiêu diệt, từ đây tất cả mọi người dân, những người đã bị “tinh thần của chủ nghĩa tư bản” làm cho thoái hoá biến chất, đều bị coi là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, thậm chí kẻ thù còn thâm nhập vào bộ máy của đảng nữa. Đối với chế độ Quốc xã thì các dân tộc bị coi là hạ đẳng, mà trước hết là người Do Thái, chính là cái bất thiện. Nhưng sau khi người Do Thái bị tiêu diệt thì cái bất thiện cũng không biến mất, cần phải loại trừ cái bất thiện trong cả các chủng tộc khác, kể cả chủng tộc thượng đẳng vì chính họ cũng đã bị vấy bẩn. Cả chủ nghĩa cộng sản lẫn chủ nghĩa Quốc xã đều dựa vào uy tín của khoa học để nêu cao tính chính danh của mình. Cả hai chế độ đều có tham vọng tạo dựng con người mới và cải tạo lại toàn bộ nhân loại.

Cả hai hệ tư tưởng đều tự nhận là có lòng nhân ái. Chủ nghĩa Quốc xã thì muốn mang lại hạnh phúc cho nhân dân Đức và tuyên bố rằng giết người Do Thái là làm điều thiện đối với loài người. Chủ nghĩa cộng sản-chủ nghĩa Lenin thì mong muốn đem hạnh phúc đến cho toàn thể loài người. Tính ưu việt của chủ nghĩa cộng sản chính là ở đó, trong khi cương lĩnh của chủ nghĩa Quốc xã thì không thể nào xuất khẩu được. Cả hai học thuyết đều đưa ra “những lý tưởng cao cả”, đủ sức động viên người ta thực hiện những hành động anh hùng và giữ lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng cả hai đều cho người ta quyền được giết và buộc người ta phải giết. Xin dẫn ra đây những lời được coi là tiên tri của Chateaubriand: “Hai hệ thống khác nhau này có cùng một phương tiện anh hùng, được tuyên bố công khai hay hiểu ngầm thì cũng thế, đấy là: giết người”. Còn Hugo thì nói: “Ngươi có thể giết tên này”. Hoặc loại người này. Sau khi giành được chính quyền, họ đã thực hiện chương trình giết người với một mức độ chưa từng có trước đây. Tội ác của hai hệ thống có tương đương nhau hay không? Sau khi đã tìm hiểu cả hai hệ thống, sau khi đã biết những kỷ lục của chủ nghĩa Quốc xã về cường độ (buồng hơi ngạt) và kỷ lục của chủ nghĩa cộng sản về số lượng (hơn 80 triệu nạn nhân), sau khi đã biết sự phá hoại về mặt lý trí và tình cảm mà cả hai hệ thống đã gây ra cho nhân loại, tôi nghĩ rằng chẳng nên thảo luận vấn đề này làm gì, ta phải trả lời một cách đơn giản và dứt khoát: chúng đều có tội như nhau.

Vấn đề là tại sao hôm nay, nghĩa là vào năm 1997, trí nhớ lịch sử của nhân loại lại đối xử với chúng khác nhau đến nỗi có cảm giác như chủ nghĩa cộng sản đã bị người đời bỏ quên.

Cách đối xử bất bình đẳng rõ ràng đến nỗi chẳng cần phải chứng minh. Ngay từ năm 1989, phe đối lập ở Ba Lan cùng với Nhà thờ đã đề nghị mọi người cùng quên đi quá khứ và cùng tha thứ. Tại phần lớn các nước vừa thoát khỏi chủ nghĩa cộng sản, không thấy ai nói đến việc trừng phạt các nhà lãnh đạo cũ, những người đã giết người, đã tước quyền tự do, đã cướp bóc và lừa đảo các thần dân của họ suốt hai ba thế hệ. Trừ Tiệp và Đông Đức, tại tất cả các nước khác, các đảng viên cộng sản vẫn được tiếp tục tham gia vào các trò chơi chính trị và nhờ thế, đôi khi họ lại nắm được quyền lực. Tại Nga và các nước cộng hoà khác, các quan chức cảnh sát và ngoại giao vẫn được giữ nguyên chức vụ. Phương Tây đánh giá tích cực cuộc đại ân xá này. Chỉ một thời gian sau, các phương tiện thông tin đại chúng lại sẵn sàng nói đến “thiên anh hùng ca của chủ nghĩa cộng sản”. Tuy quá khứ của Đảng Cộng sản Pháp đã được trình bày một cách rõ ràng và có đủ cứ liệu chứng minh, nó vẫn chẳng gặp khó khăn gì trong việc hội nhập vào phong trào dân chủ của nước Pháp.

Ngược lại, damatio memoriac (sự nguyền rủa đời đời) chủ nghĩa Quốc xã không những không có thời hạn nào mà có vẻ như lòng căm thù của người đời đối với nó càng ngày lại càng lớn lên thêm. Các thư viện nói về tội ác của chủ nghĩa Quốc xã đã và đang được bổ sung thêm mỗi năm. Các viện bảo tàng và các cuộc triển lãm tiếp tục nhắc nhở người ta, mà như thế là đúng, về “sự khủng khiếp của tội ác”.

Xin theo dõi một số đề tài của một tờ báo lớn từ năm 1990 đến năm 1997 là năm tôi viết tác phẩm này. Chủ nghĩa Quốc xã được nhắc tới 480 lần, Chủ nghĩa Stalin – 7 lần, Oswiecim – 105 lần, Kolyma – 2 lần, Majdanek – 1, Kurpatư – 0 lần nào, Nạn đói ở Ukraine (năm 1933 có từ 5 đến 6 triệu người bị chết vì đói) – 0 lần nào.

Khi nói về cuốn sách mang tên Nhớ và quên của mình, Alfred Grosse tuyên bố: “Tôi đề nghị: phải áp dụng cùng một tiêu chí cho tất cả mọi người khi đánh giá trách nhiệm về những tội lỗi mà họ đã phạm trong quá khứ.” Dĩ nhiên là như thế, nhưng đây là điều rất khó, không phải với tư cách một quan toà mà với tư cách một nhà sử học bình thường, hôm nay tôi xin cố gắng giải thích các sự kiện sine ira et studia (một cách bình tĩnh và không thiên vị). Tôi không nghĩ là mình sẽ giải quyết được toàn bộ vấn đề. Chỉ xin đưa ra một số nhân tố:


Chủ nghĩa Quốc xã được nhiều người biết hơn là chủ nghĩa cộng sản vì các lực lượng đồng minh đã mở rộng cửa “các chỗ giấu xác người” và vì nhân dân nhiều nước Tây Âu đã trải qua giai đoạn nô dịch của chủ nghĩa Quốc xã. Tôi đã nhiều lần hỏi các sinh viên xem họ có biết gì về nạn đói do chính con người tạo ra ở Ukraine vào năm 1933 không. Hoá ra họ chưa nghe nói đến chuyện đó bao giờ. Tội ác của chủ nghĩa Quốc xã trước hết là việc thủ tiêu về mặt thể xác. Nạn nhân và nhân chứng, những người không buộc phải chấp nhận chủ nghĩa Quốc xã, không bị nó tiêm nhiễm về mặt đạo đức. Như vậy là tội ác của nó rất rõ ràng, ai cũng thấy. Các lò hơi ngạt được lập ra để giết một phần nhân loại là một sự kiện rõ ràng, trực tiếp. Còn GULag và lao cải thì lại dường như bị chìm trong sương mù và chỉ được biết đến qua những chứng cớ gián tiếp. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đấy là nước Cămpuchia, ở đấy những nấm mồ tập thể đang được khai quật.


Nhân dân Do Thái tự nhận trách nhiệm ghi nhớ thảm hoạ. Đối với họ, ghi nhớ những cuộc đàn áp là trách nhiệm mang tính đạo đức, trách nhiệm tôn giáo liên quan đến sự vinh danh và lời thỉnh cầu Đức Chúa, Người đã hứa bảo vệ Dân Mình, Người trừng phạt sự bất công và tội ác. Nhân loại phải mang ơn trí nhớ của người Do Thái, họ chính là những người bảo vệ các kho lưu trữ về thảm hoạ. Điều bí mật nằm ở các dân tộc đã quên mà tôi sẽ nói tới sau.


Chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản nằm trong một từ trường bị phân cực bởi các khái niệm tả khuynh và hữu khuynh. Đây là một khái niệm cực kỳ phức tạp. Một mặt, tư tưởng tả khuynh đồng nghĩa với việc các tầng lớp xã hội được tham gia dần dần vào các tiến trình chính trị dân chủ. Đồng thời cần phải ghi nhận rằng sự phát triển của giai cấp công nhân Mỹ đã làm cho tư tưởng xã hội chủ nghĩa không còn hấp dẫn nữa, giai cấp công nhân Anh, Đức và các nước vùng Scadinavia đã lớn mạnh, với đa số các đại diện của mình trong nghị viện, đã quay lưng lại với lý tưởng cộng sản chủ nghĩa. Ngay trước chiến tranh thế giới thứ II, chỉ có ở Pháp và Tiệp Khắc, cũng như sau này ở Italy, chủ nghĩa cộng sản có thể giành được chiến thắng cùng với phong trào công nhân và như vậy là có toàn quyền tham gia vào lực lượng cánh tả mà thôi. Xin nói thêm rằng: ở Pháp, có một số nhà sử học, thí dụ như Matier, những người hâm mộ cuộc Cách mạng vĩ đại Pháp đã làm việc so sánh Cách mạng tháng Mười năm 1917 với Cách mạng năm 1792 và so sánh cuộc khủng bố do những người Bolshevik và những người Jacobin tiến hành.

Mặt khác, nhiều nhà sử học sinh ra và trưởng thành trước chiến tranh vẫn giữ được cảm giác sống động về cội nguồn xã hội chủ nghĩa hay vô sản của chủ nghĩa phát xít Italy và Quốc xã Đức. Chứng minh cho điều đó là cuốn sách Lịch sử chủ nghĩa xã hội ở châu Âu của Eli Galevi xuất bản năm 1937. Tác giả dành hẳn chương ba của phần năm của tác phẩm để nói về chủ nghĩa xã hội ở nước Italy phát xít. Còn chương bốn là để nói về chủ nghĩa xã hội ở nước Đức Quốc xã. Chế độ này tự tuyên bố là theo đường lối chống tư bản, đã tịch thu tài sản của tầng lớp tinh hoa hay tiêu diệt chính tầng lớp này; như vậy là ngày hôm nay, chiếu theo một số tiêu chí, chế độ này có thể chiếm được vị trí mà nó không thể ngờ được, tức là vị trí trong lịch sử của phong trào xã hội chủ nghĩa.


Chiến tranh đã đưa các nước dân chủ tham gia liên minh quân sự với Liên Xô, và vì vậy đã làm giảm sức đề kháng đối với tư tưởng cộng sản mà vào lúc Stalin kí hoà ước với Hitler đã rất mạnh, cũng như đã tạo ra một sự rối loạn tri thức nhất định. Để một nước dân chủ chiến đấu hết mình thì đồng minh của nó phải được tôn trọng ở một mức độ nhất định, khi cần thiết người ta buộc phải gán cho nó một sự tôn trọng như thế. Với sự tiếp tay của Stalin, lòng dũng cảm của các chiến binh Liên Xô được coi là biểu hiện của chủ nghĩa yêu nước, còn tư tưởng cộng sản thì được người ta cố tình che giấu đi. Khác với các nước Đông Âu, các nước phương Tây không phải chịu cảnh xâm lăng của quân đội Xô viết. Vì thế, người ta coi Hồng quân là quân đội giải phóng, tương tự như quân đội của các nước đồng minh khác, nhưng điều này trái ngược hẳn với quan niệm của người Ba Lan hay người dân các nước Baltic. Đại diện Liên Xô cũng tham gia vụ xét xử ở Nuremberg. Các nước dân chủ đã chịu nhiều tổn thất trong cuộc chiến tranh chống chủ nghĩa phát xít. Sau đó, họ chỉ có thể đồng ý chịu những hi sinh tối thiểu để ngăn chặn sự bành trướng của chế độ Xô viết và khi nó sắp cáo chung, nhằm giữ sự ổn định, họ đã giúp đỡ để cho nó sống còn. Chế độ này đã tự sụp đổ, đã biến mất, vai trò của các nước dân chủ trong chuyện đó là không đáng kể.


Một trong những thành tựu của chế độ Xô viết là nó đã tuyên truyền và dần dần áp đặt được cách phân loại các chế độ chính trị hiện nay theo quan điểm tư tưởng của mình. Lenin đã giản lược thành sự đối đầu của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Cho đến những năm 30 của thế kỷ trước, Stalin vẫn giữ quan điểm về một thế giới lưỡng phân như thế. Chủ nghĩa tư bản hay còn gọi là chủ nghĩa đế quốc bao gồm các chế độ tự do và dân chủ-xã hội, phát xít và Quốc xã. Điều đó đã tạo điều kiện cho những người cộng sản Đức đánh đu giữa những người “phát xít – xã hội” và “Quốc xã”. Nhưng sau khi đưa ra nghị quyết về cái gọi là chính sách Mặt trận dân tộc thì các nước được phân thành: chủ nghĩa xã hội (nghĩa là Liên Xô), dân chủ tư sản (các nước tự do và dân chủ-xã hội) và cuối cùng là phát xít. Các chế độ như Quốc xã, phát xít Mussolini, các chế độ độc tài ở Tây Ban Nha, Áo, Hung, Ba Lan… và cuối cùng là các lực lượng cực hữu ở các nước dân chủ tự do đều bị coi là phát xít cả. Người ta đã xâu chuỗi Hitler với Jean Sharp (một quan chức cao cấp trong chính quyền Pháp trước chiến tranh và sau này có tham gia chính quyền tay sai phát xít Đức, có cảm tình với cánh cực hữu), Franco, Mussolini ..v..v.. Tính đặc thù của chế độ Quốc xã đã bị xoá nhoà. Thêm vào đó, chế độ này bị xếp vào cánh hữu và phủ bóng đen lên tất cả các lực lượng thiên hữu. Chế độ này trở thành cực hữu, trong khi Liên Xô trở thành lực lượng cực tả.

Điều đáng ngạc nhiên là cách phân loại như vậy đã thâm nhập và củng cố được vị trí của mình trong tư duy lịch sử ở nước Pháp. Xin xem mấy cuốn sách giáo khoa về lịch sử dành cho các trường trung và đại học. Cách phân loại thường được viết như sau: Chế độ Xô viết; các nước dân chủ tự do với các lực lượng cánh tả và cánh hữu; các chế độ phát xít, nghĩa là chế độ Quốc xã, chế độ phát xít ở Italy, chế độ của Franco ở Tây Ban Nha..v..v.. Đấy chỉ là cách trình bày “đã được mềm hoá” sự phân loại của Liên Xô mà thôi. Ngược lại, trong các cuốn sách giáo khoa này thật khó tìm thấy cách phân loại đúng đắn, đã được Hannah Arendt đề xuất vào năm 1951 và được tất cả các sử gia đương đại tán thành: Hai hệ thống toàn trị là chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa Quốc xã, các chế độ tự do, các nhà nước chuyên chế (Italy, Tây Ban Nha, Hungary, các nước Mỹ La tinh). Cách phân loại như thế sẽ đưa chúng ta trở về với các tiêu chí cổ điển về các chế độ độc tài và áp bức, được mọi người biết đến từ thời Aristotle.


Số người có khả năng gìn giữ trí nhớ về chủ nghĩa cộng sản quả thật không nhiều. Chế độ Quốc xã chỉ tồn tại có 12 năm, trong khi chế độ cộng sản châu Âu kéo dài 50 đến 70 năm, tùy nước. Thời gian dài đã tạo ra hiệu ứng ân xá tự động. Trên thực tế, trong thời gian dài như thế xã hội công dân đã bị thủ tiêu, các tầng lớp tinh hoa đã bị tiêu diệt, bị thay thế hoặc bị cải tạo hết. Tất cả mọi người, từ trên xuống dưới đều đã tự thích nghi, đã phản bội, đã suy đồi về mặt đạo đức. Hơn thế nữa, đa số những người có khả năng tư duy đã không có kiến thức về lịch sử nước mình, đã không còn khả năng phân tích nữa. Khi đọc các tác phẩm đối lập, nghĩa là nền văn học chân chính duy nhất của nước Nga, ta chỉ nghe thấy những lời khẩn cầu đau xé tim gan, những mô tả đầy xúc động về cái thảm hoạ bất tận đó, nhưng không bao giờ gặp một sự phân tích mang tầm lý tính, mang tầm trí tuệ. Các nhà sử học trẻ Nga hiện nay không quan tâm đến giai đoạn đó, một giai đoạn đã được cho vào quên lãng và khinh khi. Xin nói thêm là nhà nước còn đóng cửa các kho lưu trữ. Môi trường duy nhất còn giữ được trí nhớ về chủ nghĩa cộng sản là phong trào gọi là dissident [2] , xuất hiện khoảng năm 1970. Nhưng phong trào này đã tan rã vào năm 1991 và không có khả năng tham gia vào chính quyền mới.

Khôi phục trí năng và nhận thức về đạo đức của nhân dân sau khi chế độ toàn trị tan rã là việc cực kỳ khó. Theo ý nghĩa này thì công việc ở nước Đức Quốc xã có nhiều thuận lợi hơn so với nước Nga hậu cộng sản. Ở Đức, xã hội công dân chưa bị phá sập hoàn toàn. Việc lên án, trừng phạt, phi phát xít hoá do quân đội đồng minh tiến hành đã giúp xã hội công dân tìm được sức mạnh để tham gia vào phong trào thanh tẩy lương tâm, lên án chính mình, giúp nó người ta ghi nhớ những việc đã làm và sám hối.

Đông Âu thì không như thế, phương Tây phải chịu một phần trách nhiệm trong chuyện này. Khi những người cộng sản Nga biến việc nắm giữ toàn bộ tài sản quốc gia thành tài sản tư nhân hợp pháp của chính họ, khi họ hợp thức hoá quyền lực của mình bằng một cuộc phổ thông đầu phiếu, khi họ thay chủ nghĩa Lenin bằng chủ nghĩa xô vanh nước lớn thì phương Tây đã im lặng, cho rằng đòi hỏi họ phải chịu trách nhiệm là không đúng chỗ. Không nên giúp nước Nga theo cách tồi tệ như thế. Việc những bức tượng của Lenin còn đứng trên tất cả các quảng trường của nước Nga là biểu hiện rõ ràng về sự ngộ độc của tâm hồn con người, phải nhiều năm nữa mới chữa được. Ở phương Tây, lời “giáo huấn” của Comintern đưa ra cho Mặt trận dân tộc vẫn chưa được được xoá bỏ hẳn. Việc đưa các tư tưởng của Lenin vào hàng ngũ cánh tả chắc chắn sẽ làm cho Kautsky, Bernstein, Léon Blum, Bertrand Russell, thậm chí ngay cả Rosa Luxemburg cũng sẽ tỏ thái độ khinh bỉ nếu các vị đó còn sống cho đến hôm nay. Chính vì việc làm sai lầm như thế mà hiện nay người ta vẫn coi đó là một sự hiểu lầm hay một trường hợp đáng tiếc trong phong trào cánh tả. Bây giờ, sau khi biến mất, nó lại tiếp tục được coi như là một dự án xứng đáng thực thi nhưng đã bị đưa vào con đường lầm lạc.


Việc quên chủ nghĩa cộng sản lại thúc đẩy người ta càng nhớ đến chủ nghĩa Quốc xã nhiều hơn và ngược lại, một trí nhớ trung thực và đơn giản cũng đủ để kết án cả hai chế độ này. Ở đây có cả đặc trưng của cái lương tâm không trong sáng đã tồn tại nhiều thế kỷ ở phương Tây: nguồn gốc của cái ác tuyệt đối bao giờ cũng xuất phát từ phương Tây. Nay quan niệm về vị trí địa lý của họ đã thay đổi. Nguồn gốc của cái ác bây giờ là Nam Phi với nạn phân biệt chủng tộc, là Mỹ với cuộc chiến tranh Việt Nam. Nhưng trung tâm động đất vẫn là nước Đức Quốc xã. Nga, Triều Tiên, Trung Quốc, Cuba được coi là bên ngoài hay bị đẩy ra bên ngoài vì người ta đã nhắm mắt làm ngơ. Sự cắn rứt lương tâm đi kèm với quá trình này được bù trừ bằng sự cảnh giác không khoan nhượng, sự chú tâm không mệt mỏi vào tất cả những gì có liên quan đến chủ nghĩa Quốc xã mà trước hết là chính quyền Vichy ở Pháp trước đây và tất cả những tư tưởng sai lầm đang thối rữa trong một vài tổ chức cánh hữu ở phương Tây hiện nay.

Thế kỷ XX không chỉ có một lịch sử sát nhân kinh hoàng mà còn có đặc điểm là nhận thức lịch sử phải trải qua nhiều khó khăn mới lựa chọn được hướng đi đúng. Cái này là nguyên nhân của cái kia. G. Orwell đã nhận xét rằng nhiều người trở thành Quốc xã vì nỗi kinh hoàng có thể lý giải được khi thấy những việc mà cộng sản đã làm và nhiều người đã trở thành cộng sản vì nỗi kinh hoàng khi thấy những việc mà Quốc xã đã làm. Điều đó cảnh giác chúng ta về nguy cơ của những sự xuyên tạc lịch sử. Một sự xuyên tạc như thế đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta, và thật đáng buồn nếu cái lịch sử bị xuyên tạc như thế sẽ là di sản mà chúng ta để lại cho thế kỷ sau.

Nhưng tôi vẫn hy vọng. Phải cần nhiều năm, người ta mới nhận thức được đầy đủ chủ nghĩa Quốc xã vì nó là cái bất khả tưởng tượng, là cái mà trí não con người không thể hiểu được. Điều đó cũng có thể sẽ xảy ra với chủ nghĩa cộng sản, công việc mà nó đã làm cũng tạo ra một hố sâu đen ngòm mà con người không thể nào hiểu được, và giống như Oswencim, công việc đó đã được che giấu bởi sự khó tin, khó tưởng tượng và không thể hình dung nổi. Thời gian, một trong các chức năng của nó là phát hiện ra sự thật, có thể sẽ làm được nhiệm vụ của mình.

Bản tiếng Việt © 2007 talawas
--------------------------------------------------------------------------------
[1]Arcady, vùng đất thuộc Hy Lạp, nơi dân chúng chỉ làm nghề trồng trọt và chăn nuôi, không quan tâm đến công nghiệp và khoa học, nghệ thuật (ngoại trừ ca nhạc) và rất hiếu khách. Được các nhà thơ sau này ví với thiên đường trên cõi thế.
[2]Dissident, nghĩa rộng là để chỉ những người chống lại các quan điểm, các nguyên tắc, các cơ chế đã đứng vững, nhưng thường được dùng theo nghĩa hẹp để chỉ những nhà hoạt động chính trị chống lại các chế độ độc tài, toàn trị.

Nguồn: Dịch từ bản tiếng Nga, МИК” – “Русская мысль; Москва-Париж, 2000.
http://www.nationalism.org/library/science/ideology/besancon/besancon-le-malheur-du-siecle.htm

http://www.talawas.de/
http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9394&rb=0302

lundi 9 juillet 2007

'Vô Ra Thằng Cha khi Nãy'



"Vô ra thằng cha khi nãy" là một thành ngữ người Việt thường nói để mô tả một sự kiện, một nhân vật cứ xuất hiện nhiều lần, dưới những hình thức khác nhau, khiến người ta tưởng lầm rằng đó là nhiều người, nhưng thực chất chỉ là một người, một "thằng cha ấy" mà thôi.

Ví dụ như trên sân khấu, nay thì khán giả thấy nhân vật nầy xuất hiện, chốc nữa lại thấy nhân vật khác nhưng thực chất cũng chỉ là một diễn viên mà thôi; khi anh ta đóng ông quan, khi đóng vai anh lính, còn thực chất cũng chỉ "một anh chàng", chỉ là "thằng cha khi nãy".

Cũng có thể đó là lời chê của khán giả khi họ bình phẩm một vở tuồng, một diễn viên khi vào khi ra sân khấu, cũng chỉ là "thằng cha" ấy mà thôi.

Đó là chuyện sân khấu cải lương hay kịch. Còn một thứ sân khấu khác nữa, cũng không kém nhàm chán. Đó là sân khấu chính trị. Trên sân khấu chính trị cũng có nhiều vở tuồng, nhiều nhân vật, coi cũng rất hấp dẫn. Tuy nhiên, trên những sân khấu chính trị của những chế độ độc tài, xem ra cũng có nhiều tuồng tích hấp dẫn, cũng có hiến pháp, cũng có phân quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, cũng có họp hành phê bình, cãi cọ, thậm chí đánh lộn nhau u đầu chảy máu, cũng có hoan hô và biểu quyết, nhưng tựu chung, cũng chỉ có một thằng: Đạo Diễn. Cho nên dù có nhiều tấn tuồng coi vui lắm, tưởng như dân chủ lắm, tự do lắm nhưng thực chất cũng chỉ là "Vô ra thằng cha khi nãy".

Trước đây nước ta có hai sân khấu chính trị. Một sân khấu ở trong Nam và một ở ngoài Bắc. Sân khấu nào coi cũng vui và cũng "hấp dẫn" đối với những người dân nhẹ dạ, dễ tin, ngu ngơ về những thủ đoạn chính trị.

Sân khấu trong Nam thì đã dẹp tiệm từ 30 tháng Tư rồi, đã "Nằm xuống trong lòng đất lạnh". Vì bài nầy nói chuyện phiếm nên tôi chẳng nhắc lại làm chi. Nói như Nhất Linh thì "Đời tôi để lịch sử xử". Lịch sử cũng sẽ xử cái sân khấu chính trị miền Nam đó. Bây giờ xin nói đôi điều "Thằng cha khi nãy" của sân khấu chính trị miền Bắc.

Sau khi nắm chính quyền nhờ cái gọi là "Cách Mạng Tháng Tám", Hồ Chí Minh xây dựng chế độ dân chủ cho nước Việt Nam hồi ấy. Bề gì thì cũng đã hô hào "Độc Lập - Tự Do". Nói là tự do mà một nước dân chủ không cho bầu quốc hội thì cũng kỳ cục nên mới có cuộc bầu cử quốc hội ngày 6 tháng 1 năm 1946. Bầu xong rồi mà đắc cử thì chỉ có cán bộ Cộng Sản với những người "ủng hộ Việt Minh". Nên nhớ cho rằng Việt Minh là một phong trào của Cộng Sản Việt Nam hay nói trắng ra là cái áo ngoài của họ. Trong quốc hội không có ai là người đối lập. Các đảng phái khác không tham gia hoặc tham gia nhưng không thể đắc cử được vì "Bầu cử không ngay thẳng" như lời cha tôi nói hồi ấy. Vì là đầu mùa dân chủ, vì là "người xưa", ăn nói còn dè dặt nên cha tôi không dùng những tiếng như người ta nói sau nầy như "bầu cử gian lận", "ăn gian phiếu", "tráo trở đổi thùng phiếu, đổi kết quả", v.v.

Do áp lực của "Quân Tàu Tưởng", tức là áp lực của mấy ông tướng Tàu phù thuộc phe Tưởng Giới Thạch, Hồ Chí Minh bèn nhường cho các "Đảng phái Quốc Gia" (Cộng Sản gọi là "Đảng phái phản động") 70 ghế trong quốc hội. Trò nầy chỉ là "hoãn binh chi kế" của Hồ già. Sau đó thì 70 ông đại biểu quốc hội trong cái trò nhường ghế đó, ai nhanh chân thì toàn mạng, ai chậm chân thì bị cho mò tôm dưới đáy sông. Mò tôm là một cách giết người bí mật và không còn dấu tích. Không cần bắn giết hay đâm chém gì cả, cứ cột một hòn đá cho thật nặng vào cổ nạn nhân rồi thả xuống giữa dòng sông. Hòn đá sẽ "keo sơn" giữ chặt nạn nhân cho đến khi xương thịt nạn nhân rã ra từng miếng nhỏ. "Ai biết mô mà tìm". Nhà văn Khái Hưng cũng bị Cộng Sản Việt Nam cho đi mò tôm theo cách như vậy đấy.

Năm 1955, sau khi Tây cuốn gói khỏi miền Bắc, quốc hội của chế độ Cộng Sản Việt Nam lại họp, lại bầu đi bầu lại mấy lần, bao giờ trong quốc hội của chế độ Cộng Sản Việt Nam cũng có đại biểu ba đảng "đàng hoàng". Một là đại biểu đảng Cộng Sản, hai là đại biểu đảng Xã Hội, ba là đại biểu đảng Dân Chủ. Nói tới đại biểu tức là nói tới đảng. Vậy thì miền Bắc hồi ấy có ba đảng: Đảng Cộng Sản, đúng đầu là "Bác Hồ muôn vàn kính yêu" của Nông Thị Xuân, hai là ông Nghiêm Xuân Yên đảng trưởng (hay chủ tịch gì đó cũng được) của đảng Dân Chủ, ba là ông Nguyễn Xiển của đảng Xã Hội. Hễ một khi đại biểu đảng Cộng Sản Hà Nội đưa ra một cái gì đó, chẳng hạn là một nghị quyết, một tuyên cáo (lên án đế quốc Mỹ thả bom miền Bắc chẳng hạn), một đạo luật để "giữ gìn kỹ cương phép nước" đại biểu hai đảng kia "triệt để ủng hộ" hay "nhất trí hoan hô". Ông Nguyễn Xiển là một người hay nhìn trời nhìn đất và nhìn trăng sao vì ông nguyên là cán sự khí tượng; còn ông Nghiêm Xuân Yêm tuy là "dòng dõi", tuy là "sinh viên" nhưng theo nhận xét của nhiều người ông có cái tật hay ngủ, nhất là khi vào ngồi trong nghị trường. Nhờ bệnh hay ngủ mà ông được một đời an nhàn sung sướng.

Đến khi "giải phóng miền Nam" xong rồi, ông Nguyễn Xiển cho đăng trên nhật báo Nhân Dân nhiều bài viết, ca ngợi "Thiên tài của Đảng Ta". Sao lại "đảng ta" nhỉ? Ông ta là thủ lĩnh đảng Xã Hội, tại sao gọi đảng Cộng Sản là "đảng ta". Có gì khó hiểu đâu mà thắc mắc. "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" cả đấy. Dù là đảng Xã Hội của ông thầy bói thời tiết Nguyễn Xiển hay là đảng Dân Chủ của ông sinh viên hay ngủ gật Nghiêm Xuân Yêm, cũng chỉ do một mẹ sinh ra, người mẹ đó là đảng Cộng Sản Việt Nam. Bà Âu Cơ còn đẻ ra được một trăm cái trứng thì đảng Cộng Sản Việt Nam có đẻ ra đảng Xã Hội, đảng Dân Chủ, rồi đặt hai cái nôi trong tòa nhà quốc hội mà ru con thì cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".

Sau đại hội Cộng Sản Việt Nam lần thứ tư (tháng 12/1976), Cộng Sản Việt Nam thấy cần phải đổi tuồng mới trên sân khấu chính trị, đảng Lao Động lột áo trở ra sân khấu trong vai chính đảng Cộng Sản Việt Nam, và hai tài tử phụ Dân Chủ và Xã Hội được nghỉ hưu non, cho về vườn. Bấy giờ thì không còn "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" nữa mà độc chỉ có "Một mình Thằng Chả" mà thôi.

Lê Duẩn là người tự cao, tự đại. Duẩn làm cái việc mà Hồ Chí Minh không làm được: "Thống nhất đất nước", rửa mặt cho Hồ Chí Minh cái tội cắt đôi đất nước Việt Nam ở vĩ tuyến 17, và "Mở ra một thời kỳ phồn vinh nhất trong lịch sử đất nước". Qua hai cái đó, y thấy y công lớn hơn hết những nhân vật vĩ đại trong lịch sử Việt Nam, mắng luôn Hồ Chí Minh "Bác biết gì!" Trên đời nầy, tự cổ chí kim, không ai bằng "Tổng bí thư sơ học yếu lược" nên y bèn cho hai anh tép riu Nguyễn Xiển và Nghiêm Xuân Yêm về vườn để nghiên cứu về "đảng ta" của chính ta và tiếp tục ngủ giấc ngàn thu, xuống âm phủ nhìn trăng sao mây gió để đoán thời tiết cho Diêm Vương.

Một thời mấy ông "Mặt Trận Giải Phòng Miền Nam" thấy mình to lắm. Nhiều ông thì được chức chủ tịch. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ thì được chức chủ tịch mặt trận lớn (Cả miền Nam), luật sư Trịnh Đình Thảo thì được chức chủ tịch nhỏ (Mặt trận Dân tộc dân chủ hòa bình gì gì đó), Kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát thì được chức thủ tướng, tướng Trần Văn Trà thì được chức tư lệnh, và "tướng" Nguyễn Thị Định thì được chức Phó tư lệnh, nhưng sau 30 tháng Tư, "Thống nhất đất nước" thì được "Ngồi chơi xơi nước". Nguyễn Hữu Thọ tuy là Phó chủ tịch Quốc Hội nhưng khi nhân được đơn khiếu nại của chồng Nguyễn Thị Vàng thì vội vàng "ém" đơn. Nếu lương tâm một ông luật sư như Nguyễn Hữu Thọ, một ông miền Nam thẳng tính "Dẫu thấy bất bằng mà tha", "lương tâm cắn rứt" thì tới nha sĩ bẻ mẹ nó cái răng của lương tâm đi để nó lkhỏi "cắn rứt". Ông Phó thủ tướng Huỳnh Tấn Phát thì vê quê cũ ở Gò Công đắp mền nằm ngủ, "tướng không quân" Trần Văn Trà về Hà Nội làm thứ trưởng "Không bộ" Quốc Phòng.

Trên sân khấu, "nhờ đã thống nhất đất nước" nên bây giờ rộng hơn, thoáng hơn, nhưng nhìn đi nhìn lại cũng chỉ "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" hay nói cách khác là chỉ có Cộng Sản "Một mình một chợ" mà thôi.

Sở dĩ Cộng Sản sắm những tấn tuồng "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" hay "Một mình Một Chợ" là vì họ là đảng của giai cấp công nhân", "phục vụ đất nước", vì "chống lại tư sản, địa chủ bóc lột", v.v.

Nếu bọn tư bản là người ngoài đảng, nếu bọn địa chủ là người ngoài đảng, chúng sẽ bóc lột tàn tệ và trắng trọn công nhân, nông dân, chúng sẽ đàn áp nhân dân lao động.

Vậy để tránh cho nhân dân lao động khỏi bị bóc lột và đàn áp, đảng Cộng Sản Việt Nam cho đảng viên nám giữ lấy vai trò của bọn chủ tư bản, vai trò bọn địa chủ bóc lột. Nói như thế có nghĩa là đảng viên, nếu ai có tiền bạc, có vốn liếng từ nay có thể đứng ra làm "nhiệm vụ kinh tế", có thể lập nhà máy, hãng xưởng, mua cổ phiếu để làm ông chủ, mua đất đai để làm địa chủ.

Khi đảng viên làm ông chủ tư bản, khi đảng viên làm địa chủ, thì "vì lý tưởng Cộng Sản", "vì lợi ích của nhân dân lao động", "vì tổ quốc xã hội chủ nghĩa", người dân việt Nam sẽ được "đảng ta" "phục vụ" kỹ hơn nữa, nhiều hơn nữa, "tích cực" hơn nữa, "triệt để" hơn nữa, chắc chắn chẳng mấy chốc nước ta sẽ thành đạt một "thời kỳ vẻ vang nhất trong lịch sử dân tộc" như "Đồng Chí Tổng Bí Thư Lê Duẫn kính mến" đã hứa cuội (hứa hẹn).

Từ là "Đảng của giai cấp công nhân" nay trở thành "Chủ của giai cấp công nhân", như thế cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".

Từ là "người đầy tớ trung thành của nhân dân" nay bỗng trở thành ông chủ tư bản là "người bóc lột nhân dân". Thế cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".

Bọn phản động và "Những thế lực thù địch" thấy rõ nguy cơ của chúng đang bị mất phần ăn ở trong nước. Chúng sẽ "ra sức chống lại đường lối chính sách của đảng ta". Chúng nói rằng "đảng ta" cho đảng viên làm nhiệm vụ kinh tế là để "rửa tiền" là một sự "vu cáo trắng trợn", chúng nói rằng khi đảng viên làm nhiệm vụ kinh tế, tự biến thành những ông chủ, địa chủ bỏ rơi chủ nghĩa Mác là một sự xuyên tạc và ngụy biện nhằm lật đổ vai trò lãnh đạo của đảng.

Chắc chắn "bác" Hồ ở dưới âm phủ sẽ rất vui mừng khi thấy đảng viên giàu có. May ra khi giàu có, chúng sẽ mua vàng mả cùng cho "bác" một cái mền vì hiện "bác" đang bị Diêm Vương trị tội, đêm đêm lạnh lẽo vô cùng.

"Bác" Hồ ơi! "Bác" có khôn thiêng thì hãy về đây mà xem con cháu của "bác" đang "vận dụng chủ nghĩa Mác một cách trí tuệ" để lột cho tới cái quần lót của nhân dân lao động Việt Nam.

Tuệ Chương hoànglonghải
Đôi điều về tác giả tác phẩm : Trần Khải Thanh Thuỷ

Trần Khải Thanh Thuỷ sinh ngày 26-11-1960 tại Hà Nội. Tốt nghiệp đại học sư phạm I- khoá 1978-1982. Tham gia viết báo, sách từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đại học Sư Phạm, "nổi tiếng" vì tham gia viết phản đề theo lời kêu gọi của trung ương đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, trong các diễn đàn "vẻ đẹp tuổi trẻ" với những câu châm ngôn nghịch nhĩ: "Nhất dáng, nhì da, thứ ba là nét, thứ bét tâm hồn", hoặc: "Cái nết không thể đánh chết cái đẹp vì cái đẹp chẳng có tội tình gì để cái nết đánh chết nó", rồi "hạnh phúc là sự thoả mãn tư duy, hạnh phúc là đấu tranh, đấu tranh là tránh đâu cho nên hạnh phúc là...tránh đâu", thoả mãn tư duy là...tránh đâu v.v Chính vì thế trở thành đối tượng nghi án trong bài thơ "Mùa xuân nhớ bác" in trên báo Tiền Phong , với những đoạn, câu vô cùng ấn tượng :

Tuổi trẻ chúng ta

Không ít người lỡ thì mai một

Theo năm tháng cuộc đời

Ngoảnh lại nhìn mình chưa làm được bao nhiêu


Có học hành lại phải sống cầu an

Phải thu mình xin hai chữ bình yên

Bởi lẽ đấu tranh tránh đâu cho được

Đồng chí không bằng đồng tiền

Bằng lòng vẫn hơn bằng cấp

Có mắt giả mù, có tai giả điếc,

Thích nghe nịnh hót, ghét bỏ lời trung



Trấn áp đấu tranh dập vùi khốn khổ

Say sưa trong cảnh giàu sang

Thoái hoá , bê tha khi dân nước gian nan...

Không cần biết tác giả thực là ai, chỉ cần có đệm khải ở giữa, nghe na ná với tên trên bài viết - Phan thị Xuân Khải ) đủ để mọi cánh cửa tương lai bịt ngay trước mặt. Vì thế sau khi ra khỏi trường đại học, dù đã là cộng tác viên tích cực của hầu hết các báo trung ương và địa phương, song tất cả các nơi tác giả gõ cửa xin vào đều không nhận. Từ đại học viết văn Nguyễn Du, Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam, đài truyền hình Trung Ương, báo Thiếu Niên Tiền Phong, báo Văn Nghệ v.v Cuối cùng chấp nhận bản án 11 năm núi đỏ rừng xanh, lặng lẽ cúi đầu trong tiếng nấc, trên dặm đường trăn trở những buồn thương...Dạy học tại các tỉnh miền núi Hoà Bình, Hà Tây đến 1993 thì chuyển về báo Cựu chíến binh, đồng nghĩa với việc mất biên chế vĩnh viễn, sau đó luôn luôn phải đổi báo vì tính cách bộc trực thẳng thắn của mình...Cũng bởi tư tưởng bất phục tùng, ưa nói thẳng, nói thật, không đồng nhất mình với đảng, trong bối cảnh xã hội hoá về nói dối, từ trên xuống từ trong nội bộ lãnh đạo đảng, bộ chính trị trung ương, nên luôn bị các "bạn dân" chăm sóc ... dấu mốc đầu tiên là dịp kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ 27-7 năm 1994. Vì viết cả chùm bài bài bênh vực các bà mẹ Việt Nam anh hùng (bị đảng cầm quyền lãng quên trong khốn khó, đói nghèo) mà bị treo bút 6 tháng. Gồm "Nước mắt chưa khô trên má mẹ hiền"; "Đêm đêm nhang cháy đỏ bàn thờ",Bão còn thổi trong những vành tang trắng"; "Đất nước gian lao chưa bao giờ bình yên";Vẫn còn đó nỗi đau của các bà mẹ liệt sĩ"; Cuộc đời mẹ là của nước non... cùng chùm bài phản ánh nỗi đau trong các gia đình thương binh nhiễm chất độc da cam sinh ra trẻ thơ tật nguyền, như:"Con của những người lính trường sơn năm xưa; Con của những người lính trên quê hương Thái Bình, rồi "Vườn không, nhà trống, tàn hoang" v.v tất cả chỉ vì tội không chịu gia giảm liều lượng chiến tranh, không chịu ca ngợi đảng và chính phủ trong việc chăm sóc các bà mẹ Việt Nam anh hùng, các đối tượng chính sách v.v, còn đưa ra những châm ngôn phản đảng, khi đưa Emol Zum one( con của tổng đô đốc Hải quân Jame Zum one - người ra lệnh trải chất độc da cam ở Việt Nam ) đến thăm các gia đình bị nhiễm sinh ra trẻ con tật nguyền để lập quỹ hỗ trợ phi chính phủ: "Lửa chiến tranh đã tắt từ lâu, nhưng nước mắt không khô trên mảnh đất này. Đó đây còn 30 vạn mộ liệt sĩ mất tích chưa tìm ra. Nỗi đau không chỉ xoáy vào da thịt mà còn nhức nhối tâm can khi các thương bệnh binh từ chiến trường trở về sinh ra trẻ thơ tật nguyền...Đó cũng chính là lý do đoàn Mỹ đến Việt Nam lập quỹ phi chính phủ để hỗ trợ con em chúng ta- những đối tượng bị chất độc da cam trong lần này"...

Sau khi bị kỷ luật ở báo Cựu chiến binh, tác giả tiếp tục làm hợp đồng cho một vài báo như "Người cao tuổi", Văn hoá văn nghệ công an, Lao động thủ đô" v.v..Cuối cùng vì đam mê sáng tác mà bỏ thẻ phóng viên, bỏ "ăn theo nói leo" để ngồi nhà sáng tác văn học...Kể từ năm 1989 đến nay, một loạt tác phẩm ra đời. Tiêu biểu nhất bộ sách về thiếu nhi của nhà xuất bản Kim Đồng, như :- Thơ đố; Ngôi nhà của gấu; Sông không đến, bến không vào; Làm chị; Khát sống; Từ trong cổ tích bước ra; Tôn Thất Bách- y đức một đời...Tiếp đó là bộ sách về Hồ Xuân Hương gồm: "Băm mươi sáu cái nõn nường"; "Khúc khích Xuân Hương"; Tản mạn về Lưu Hương Ký, hiện đang được bày bán tại Califoocnia (Mỹ). Ngoài ra còn viết truyện vui, phóng sự, truyện ngắn, làm thơ...Tỏ ra là một cây bút xông xáo, đa năng, bất cứ thể loại nào cũng có thể thử bút được và gặt hái được chút ít thành công trong lĩnh vực nghệ thuật này.

Tại Hải ngoại, bắt đầu được dư luận biết đến qua một loạt truyện ngắn mang phong cách hài do nhà văn Vũ Thư Hiên giới thiệu trên báo chí Ba Lan( Đàn Chim Việt), Mỹ (Viet tide) như "Chết ngoài kế hoạch"; "Niềm vui nhận nhà"; "Báo về", hoặc các sáng tác phê bình tiểu luận mang đậm nét văn hoá dân gian: "Mơ thấy Xuân Hương (nhiều kỳ); "Nét đẹp của phong dao hoa tình"; "Thơ Tố Hữu và thơ truyền miệng". "Bút tre hay hiện tượng phonclo mới"; "Nước mắt cười"; "Ngồi buồn lại nhớ Bút tre" v.v

Cuối 2004 lại một lần nữa bị đảng ấn...thành tượng vì bài thơ "Gửi Nguyễn Du, bộc lộ rõ cách cảm, cách nghĩ sau 18 năm đổi mới của đảng

Khuất núi lâu rồi Nguyễn Du ơi

Hôm nay tôi lại đến bên người

Để phản hồn ông về chốn cũ

Bên dòng La Mịch với Khuất Nguyên



Đời nay bất hạnh vẫn như xưa

Dẫu ba thế kỷ đã trôi vèo

Ba trăm năm chẵn trong trời đất

Thiên hạ bao người vẫn khóc ông

Đời như sông nước ngày khô khát

Cá lớn cậy mình nuốt cá con

Dân đen như cá nằm trên thớt

Thân rùa bao đời phận đá đeo



Vẫn kiếp phong trần lắm gieo neo

Vẫn quân ưng khuyển lũ hôi tanh

Cùng loài hổ báo giơ nah vuốt

Và phường gian ác hại dân lành



Bỏ lại cõi trần lắm bon chen

Hồn ông yên nghỉ mãi muôn đời

Nơi ấy suối vàng lạnh tê tái

Còn hơn chán vạn cõi trần ai

Bài thơ in cùng một số với truyện ngắn "chị Cả Bống" của tác giả Phạm Lưu Vũ đã khiến dư luận ồn ào đồn thổi mãi (như thể tiếng bom nổ giữa thời bình). Chính vì vậy tác giả vinh dự trở thành kẻ đi chệch hướng đường lối đổi mới của đảng, kẻ phủ nhận trắng trợn mọi thành tựu kinh tế văn hoá xã hội, chính trị của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam...danh hiệu mà đích thân trưởng ban văn hoá tư tưởng Nguyễn Khoa Điềm ban tặng trong các cuộc họp lớn nhỏ hàng tuần giữa ban văn hoá tư tưởng trung ương và 600 tổng biên tập các báo lớn nhỏ taỊ việt nam, là câu thường trực cửa miệng của tất cả các lãnh đạo thuộc cơ quan an ninh trong các buổi giao lưu hoạt động, nói chuyện về tình hình đổi mới , thành tựu thu được sau 18 năm đổi mới của đất nước với các văn nghệ sĩ thủ đô, các nhà khoa học, cũng là lý do bị thu hồi 2000 cuốn sách "Song Hỉ Lâm môn", một trong hai tập truyện vui của tác giả đã được xuất bản trong nước và phát hành ra bên ngoài thị trường sách báo.

Từ năm 2005 chuyển hẳn sang viết báo Hải ngoại với các sáng về đề tài Hồ Chí Minh, từ bài đầu tiên: "Những phát hiện thêm về Hồ Chí Minh" , "Đọc lại di chúc Hồ Chí Minh", "Hồ Chí Minh thiên phiếm chuyện dài kỳ", "Nghĩ về Hồ Chí Minh", "Tôi viết Hồ Chí Minh", "Viết mãi tên người", "Đọc thơ Hồ Xuân Hương thấy nhớ Bác Hồ qúa" v.v ( Bút danh Nguyễn Thái Hoàng, Võ Quế Dương, Nguyễn Nại Dương).

Song song với đề tài Hồ Chí Minh là đề tài văn hoá, xã hội, tiêu biểu là mảng dân oan Việt Nam gồm cả trăm bài với rất nhiều bút danh như Nguyễn Thái Bình, Nguyễn thị Hiền, Nguyễn Ái Dân, nguyễn Quý Dân, Trần thị Thanh Hằng, Mai Xuân Thưởng, Phạm Xuân Mai v.v, gồm các bài cụ thể như: "Buổi sáng kinh hoàng (cuộc tự thiêu của chị Phạm thị Trung Thu); "Đêm dân oan nghĩ về Ngô Tất Tố", "Kinh thành Hà Nội chít khăn sô", "Từ thân phận dân oan nghĩ về đảng cộng sản Việt Nam", "Thái Bình dạy sóng","Còn bị lừa dối đến bao giờ"? "Tuyệt mệnh vì bị luật pháp ức hiếp", "Không nên đẩy người dân đến bước đường cùng", Oan này còn một kêu trời nhưng xa", "Cuộc càn quét giữa lòng thủ đô, "Hà Nội- những ngày bình thường đã cháy lên", "Thư ngỏ gửi ông Nông Đức Mạnh, thư rủ ông Nông xuống suối nhặt vàng( di thư của Phạm thị Lộc):"Gởi ngài tổng bí họ Nông"; "Hà Nội đứng lên rồi" v.v

Ngày 2-9-2006 bị 30 công an bộ, sở và phường đức giang vây bắt vì bị dân

oan phạm thị Lộc tố giác, một loạt các bút danh và toàn thể các bài viết bị lộ, đêm 2-9 bị giam giữ tại đồn Đức giang, Sáng 3-9 bị khám nhà, tịch thu toàn bộ phương tiện làm việc gồm máy computer, điện thoại di động, máy ghi âm, hàng nghìn đầu tài liệu là hồ sơ dân oan, bài viết rút từ trên mạng về, cùng hàng chục tập sách của các nhà dân chủ như "Tổ Quốc ăn năn" của Nguyễn Gia Kiểng, "Suy tư và ước vọng" của Nguyễn Thanh Giang, "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên, "Viết cho mẹ và cho quốc hội" của Nguyễn văn Trấn, "Nhìn lại văn nhân giai phẩm" của Hoàng Tiến v.v( riêng của tác giả là 16 cuốn, gồm:

1. Hồ Chí Minh nhân vật nghìn tên trăm mặt
2. Dân oan Việt Nam - khúc ruột thừa đau đớn(Tập I)
3. Dân oan Việt Nam - khúc ruột thừa đau đớn(Tập II)
4. Bài đăng trên Đàn Chim Việt
5. Tản văn
6. Nhật ký ngục tù
7. Mở mắt và nhỏ lệ(thơ)
8. Nghĩ cùng thế sự( thơ)
9. Năm tháng đời người( Hồi ký)
10. Thư Hà Nội(Gồm 64 bài viết về đề tài Hà Nội cho báo Viet tide)
11. Bài đăng ở Hải ngoại I (chính luận)
12. Bài đăng ở Hải ngoại II( phần bài viết về đề tài kinh tế, xã hội)
13. Ý kiến bạn đọc I( tất cả các ý kiến bạn đọc gửi sau khi bài chủ được đăng trên đàn chim Việt)
14. - Ý kiến bạn đọc II( tập hợp các ý kiến sau các bài viết về dân oan và đảng, bác trên Việt Nam rewew, Saigon news USA, take2 tango v.v
15. - Tư liệu về Hồ Chí Minh (Rút từ Net)
16. - Tư liệu về đảng cộng sản(lấy từ mạng)

Đêm 11/10-2006, sau 5 tuần trình diện câu lưu tại đồn công an phường Đức giang mà tư tưởng vẫn không hề chuyển biến: vẫn là đảng độc tài, bác lưu manh, công an hèn kém, Việt Nam trì trệ, rồi tự do ảo, dân chủ lừa, hạnh phúc điêu, độc lập dối trá v.v, tác giả bị áp tải lên chiếc xe bịt bùng kín mít đưa ra sân vận động của khu tập thể để đấu tố chữ viết, quan điểm, lập trường.Tất cả các bài viết đúng đắn về đảng, chế độ, sự tham nhũng, lộng quyền của các quan đồng chí, bị ỉm đi, riêng phần thơ, ca dao miền nam được tác giả trích dẫn trong bài được đem ra đọc cho dân nghe nhằm mục đích tuyên truyền, kích động quần chúng như:

Từ khi ta có bác Hồ

Nhân dân chẳng được ăn no ngày nào.

Đánh cho Mỹ cút nguỵ nhào.

Toàn dân đói khổ đau nào đau hơn

Rồi:

Đả đảo nguyễn văn Thiệu mua gì cũng có

Hoan hô Hồ Chí Minh mua cái đinh cũng phải xếp hàng

Lại:

Bác Hồ cùng với bác Tôn

Rủ nhau ra suối nhìn...ồn minh Khai

Kết quả tác giả bị đám quần chúng ít học( do chiến tranh tao loạn, do đói khổ nghèo nàn, do bị đảng đầu độc ...)vùng lên ném đá, ném gạch, đập cán ô vào xe, vào người, vì tội phản động, nói xấu đảng bác Hồ, tội kết thân với phản động nước ngoài( Việt Kiều) lôi kéo Mỹ trở lại Việt Nam, gây chiến tranh -Việt Mỹ lần 2(!)

Chiều 12/10, trong khi tác giả vào quán internet để gửi bài, photo bài viết ở quán Photocoppy, bị quần chúng phát hiện, và tố giác "tội phạm" với cơ quan an ninh, lập tức cả đám đông đầu gấu, đám đàn bà, cựu chiến binh, thương binh rởm cùng lực lượng qúa khích, dưới sự chỉ đạo của công an ùa vào nhà doạ nạt, chửi bới lăng nhục, cấm không được viết bài gửi lên mạng, cấm không được làm giặc theo con đường của Dương Thu Hương, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang v.v...đồng thời cả 2 quán Net và photo bị tịch thu máy vi tính, máy photo, mặc chủ quán dập đầu, lạy sống, xin tha.

Ngày 27/10/2006, sau một loạt bài đăng trên mạng toàn cầu, từ: "Hoan hô công an đảng ta vồ ếch", "ôi công an nhục mấy cho vừa", "Bình quân đại láo", "Đảng buông vạt váy tôi ra", "Đêm chong đèn ngồi hóng chuyện...Cùng các cuộc thảo luận trên diễn đàn palalk, trả lời phỏng vấn đài RFA,VNExodus, đài truyền hình SBNH v.v...nghĩa là chứng nào tật ấy, nước đổ lá khoai...công an lại tiếp tục mượn tay đầu gấu, qúa khích, thương binh rởm vào, với số lượng hơn 200 người, trải dài suốt từ cửa nhà tác giả đến đầu ngõ- nơi công an lập chốt canh gác. Trước đó, công an cử đại diện khối phố là tổ trưởng Nguyễn Hồng Thái và bí thư đảng uỷ cùng cán bộ phường vào, khi tác giả vừa kịp theo con ở trường về. Ngồi chưa ấm chỗ thì theo lệnh công an, đám người ùa vào nhà, hành hung cả hai vợ chồng, đập phá đồ đạc, xé nát sách vở tài liệu, chửi bới, lăng nhục tác giả suốt hai giờ đồng hồ (từ 6 giờ đến 8,30 giờ Pm) kết quả cả tầng một gồm cửa sổ, cửa chính, cửa sắt, cửa kính bị phá tan tành, giường bị sập, xe máy bị rút chìa, đài, quạt bị vỡ nát, cả vợ lẫn chồng đều bị thương ở mặt, cổ, ở vai và lưng( nhất là chồng) vì tội không dạy được vợ, để vợ thành phản động, bám đít Mỹ, đưa quân trở lại Việt Nam xâm chiếm v.v và v.v ...

Kể từ đó tác giả phải "khăn áo gió đưa" về lại Hà Nội, nơi mẹ đẻ sinh sống, và lại tiếp tục chịu đựng những hình phạt mới như lên đồn trình diện, liên tiếp bị cán bộ công an phường yêu cầu ra khỏi địa bàn mới( dù vẫn có hộ khẩu thường trú từ 1993, sau khi chuyển ngành về báo cựu chiến binh) bị đưa ra chi bộ đảng kiểm điểm, giáo dục, bị công an lập chốt canh gác, đeo bám 24/24 giờ v.v, không kể chồng, em ruột, mẹ đẻ liên tục bị gọi ra đồn hù doạ, xách mé, chia rẽ tình ruột thịt, máu mủ trong nhà, cụ thể: Mẹ không được chứa chấp con gái đã lập gia đình, em trai không được để cho chị ở lại, chồng bị cấm không được đưa con sang thăm vợ, con gái đến tuổi không được làm chứng minh thư nhân dân v.v và v.v Chưa kể tìm mọi thủ đoạn để nói xấu, bôi nhọ tác giả. Nào "điên khùng, chập mạch, nào bán nước hại dân, nào gián điệp quốc tế( sau khi đã gọi em trai và chồng lên đồn bắt ký nhận 11.000 USD của Hải ngoại gửi về, kể từ ngày 3-9-2006) ngay sau khi tác giả bị vây bắt tại quán Nét, đang bị giam giữ tại đồn, mọi thông tin về việc bị bắt còn chưa kịp tới tai bất cứ nhà dân chủ nào trong nước(!)

Hiện mẹ già bị xúc phạm nặng nề về danh dự, em trai bị đe doạ trong công việc làm ăn, bị vu khống về nguồn gốc tài sản trong nhà( từ phương tiện làm việc, vi tính, máy in, may pax, các thiết bị âm thanh, ánh sáng, xe máy, ti vi tủ lạnh, máy giặt v.v trị giá nửa tỷ VNĐ- đều bị công an kết luận là "tiền của Hải ngoại, do nhận hộ chị, rồi bớt lại"??? Chồng liên tục bị công an xộc vào tận lớp kéo ra khỏi bục giảng khi đang tiến hành giảng bài cho học sinh, để về đồn trình diện về các tội: "Bao che dung túng cho vợ. Vào internet nhận và gửi bài giúp vợ; Liên lạc với các phần tử lưu vong phản động nhận tiền(7.500 USD) và chỉ thị thay vợ...

Cả hai bên gia đình ở nội, ngoại thành đều bị công an tung hoả mù, bà con cô lập, bạn bè lảng tránh họầig sợ sệt, xa lánh, chưa đủ còn tung tin vịt để kích động quần chúng:"Nhất định sau hội nghị Apec sẽ bắt Trần Khải Thanh Thuỷ, nếu không bà con cứ đem đầu công an chúng tôi ra mà chặt..."

Bản thân tác giả đến giờ này(5-12-2006) chưa dám đi đâu ra khỏi nhà một mình vì sợ dân làng ném cà chua trứng thối, rút dép, ném gạch vào người hoặc đến phá nhà như bản cam kết lần 2, khi tác giả buộc phải hứa không tái phạm, để đảm bảo an toàn cho cả nhà ...



II - Bài đăng ở Hải Ngoại

CÙNG MỘT NGƯỜI VIẾT

· Trần Khải Thanh Thuỷ (tên thật)

1. Chết ngoài kế hoạch (truyện vui)
2. Báo về(truyện vui)
3. 1001 truyện trong cơn sốt giá( phóng sự)
4. Cơm vua lộc nước( phóng sự)
5. Nhật ký ngục tù (nhiều kỳ -Tản văn )
6. Tự sự về lai lịch một bài thơ (Tản văn)
7. Văn minh thành phố (truyện vui)
8. Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh (phóng sự)
9. Hang Đá (Tản văn )
10. Đôi điều cảm nhận (Tản văn )
11. Đối thoại cùng sông (Tản văn )
12. Hoan hô công an đảng ta vồ ếch
13. Ôi công an nhục mấy cho vừa
14. Bình quân đại láo
15. Đảng buông vạt váy tôi ra
16. Thư cảm ơn
17. Tiếng rao đêm Hà Nội(phóng sự)
18. Hồi ức buồn( truyện ngắn )
19. Kỷ niệm hay tưởng liệm?
20. Tượng đài mà biết nói năng ?
21. Chuyện thường ngày ở đồn (I, II)
22. Đêm chong đèn ngồi hóng chuyện
23. Trò chuyện cùng anh Lưu Ngọc Bang(I. II)
24. Lương y Hà Nội bây giờ
25. Nhà văn Việt Nam và sự hội nhập
26. Chính trị và chiếc giường
27. Cú điện thoại "oan nghiệt"

Nguyễn Thái Hoàng(Bút danh)


1. Thơ Tố Hữu và thơ truyền miệng
2. Một cái chết đầy oan ức (phóng sự điêù tra)
3. Thơ Bút Tre hay một thế hệ Folkclore mới
4. Nước mắt cười (Bình thơ Hà Sĩ Phu)
5. Muốn được hoàn lương cũng khó (phóng sự điêù tra)
6. Việt nam qua thế giới ca dao hò vè
7. Từ hội nghị trung ương 11 đến 12
8. Phát hiện thêm về Hồ Chí Minh
9. Đôi dòng nhắn gửi
10. Hồ chí Minh- nhân vật trăm mặt, nghìn tên
11. Nguyễn Tất Trung- bi kịch của thời đại
12. Muốn cho thanh cao hay muốn cho đục ngầu?
13. Đọc lại di chúc Hồ Chí Minh.
14. Hãy để ngày ấy lụi tàn
15. Tôi viết Hồ chí minh
16. Suy nghĩ về Hồ Chí Minh.
17. Bi kịch những số phận nông dân miền trung
18. Bà Đỗ thị Luyện- một bà mẹ khốn khổ ở Việt Nam
19. Đầu năm mừng Đảng bài thơ
20. Thiên phiếm chuyện dài kỳ I: - Việt Nam có một bác già.
21. Thiên phiếm chuyện dài kỳ II: - Về một bài vè dân gian
22. Thiên phiếm chuyện dài kỳ III: Viết mãi tên người
23. Thiên phiếm chuyện dài kỳ IV: Những vần thơ "ca ngợi" Đảng, Bác
24. Si đa học đường- nỗi nhục không của riêng ai.
25. Hà Nội mùa này lắm những cha nuôi( phóng sự)
26. Quê hương là chùm khế ngạt (phóng sự)
27. Gởi ngài tổng bí họ nông
28. Khóc bà Phạm thị Dấn !
29. Vụ trộm cổ vật ở Bắc Giang- tiếng oan dạy đất án ngờ loà mây (phóng sự điêù tra)
30. Vụ trộm cổ vật ở Bắc Giang: 1001 chuyện cười ra nước mắt (phóng sự điêù tra) .
31. Nhà sư Thích Đức Chính - chết chưa phải là đã hết. (phóng sự điêù tra)


3· Nhóm phóng viên Hà Nội và VNN

1. Buổi sáng kinh hoàng (Mai Xuân Thưởng và Phạm Xuân Mai)
2. Kinh thành Hà Nội chít khăn sô (Mai Xuân Thưởng, PhạmXuân Mai, Nguyễn thị Hiền)
3.Thái Bình dạy sóng (Võ Quế Dương, Phạm Xuân Mai, Nguyễn Thị Hiền )
4. Vụ càn quét giữa lòng thủ đô(Võ Quế Dương, Nguyễn Thái Bình, Nguyễn thị Hiền, Phạm Xuân Mai)
5. Nói với dân oan(Nguyễn Thái Bình. Võ Quế Dương. Phạm Xuân Mai. Nguyễn thị Hiền)
6.Hà Nội những Ngày bình thường đã cháy lên (Nguyễn Thái Bình. Nguyễn Quý Dân. Nguyễn thị Hiền)
7. Hoa Giữa rừng gươm (Nguyễn Thái Bình và nhóm phóng viên Hà Nội)
8. Mất con, mất của lại thêm mất nốt niềm tin (Nguyễn Thái Bình và nhóm Phóng viên VNN tai Hà Nội )
9.Sự Thật Về Nhà Sư Thích Đàm Thoa -Lý thị Hà( Nguyễn Quý Dân- Võ Quế Dương- Nguyễn Thái Bình- Phạm Xuân Mai - Nguyễn thị Hiền)
10.Văn hoá đảng và tiếng vọng của người dân- Nguyễn Thái Bình;Nguyễn thị Hiền
11.Vu khống ,dựng vụ -nghề của công an - Nguyễn Thái Bình, Trần thị Thanh Hằng, Phạm Xuân Mai
12. Tóc dài vùng lên (Nguyễn Thái Bình,Võ Quế Dương,Trần Thị Thanh Hằng)
13. 463 hộ dân tố cáo UBND tỉnh Cần Thơ (Nhóm Phóng viên VNN tại Hà Nội- Nhận và viết đơn)
14. Bên thềm quốc hội (Nguyễn Thái Bình và Nhóm Phóng viên VNN tại Hà Nội)
15. Vầng thái dương toả rạng(vụ tuyệt thực của bà Nguyễn thị Thái - Nguyễn Thái Bình, Trần thị Thanh Hằng
16. Vườn hoa Mai Xuân Thưởng - những Ngày đầu tiên của chiến dịch vùng lên. Nguyễn Thái Bình ,Nguyễn Quý Dân, Nguyễn thị Hiền, Võ Quế Dương
17. Dân Oan Khiếu Kiện: Đòi Tài Sản Bị Đảng Cướp đoạt (Phóng viên VNN tại Hà Nội
- Nhận đơn và biên tập)

18. Phải thả ngay ông Phí Ngọc Đắc (Võ Quế Dương , Trần Thị Thanh Hằng)
19. Xét Xử Vụ Trộm Cổ Vật Ở Bắc Giang : Một Vụ Án Oan Điển Hình Nguyễn Thái Bình - Trần Thị Thanh Hằng
20. Hà Nội Đứng lên rồi: Nguyễn Thái Hoàng, Nguyễn Thái Bình, Võ quế Dương,

4· Viết cho dân oan:

1. Tuyệt mệnh vì bị luật pháp ức hiếp(Phạm thị Lộc)
2. Đơn tố cáo khẩn cấp bọn cường hào ác ôn mới( má Đồng thị Khá 92 tuổi)
3. Thêm một tội ác của Trần Đức Lương(Phạm thị Dấn)
4. Thư rủ ông Nông xuống suối nhặt vàng ( di thư Phạm thị Lộc)
5. Kiến nghị khẩn cấp của dân oan Việt Nam
6. Oan này còn một kêu trời nhưng xa ( Đặng thị Thông)
7.Đơn tố cáo cán bộ việt cộng ăn bẩn, ăn cả xác của người đã chết(Đỗ thị Minh Hằng)
8. Đơn tố cáo của nhân dân Tây sông Vân
9. Nhân dân bờ tây sông Vân tố cáo Chủ tịch UBND Tỉnh: Dựng dự án giả để cướp đất thật
10.Đơn xin lĩnh án tử hình tập thể
11.Đơn tố cáo và kêu cứu khẩn cấp!(Về việc UBND tỉnh Phú Yên và huyện Sông Cầu)
12.Đơn tố cáo và kêu gọi của người dân Thái Bình (Nguyễn thị kỷ)
13.Đơn tố cáo lần thứ 1095 (Phí Ngọc Đắc)
14. Gửi UBND tỉnh Thái Bình (Phí Ngọc Đắc)
15. Nhân dân Tây Sông Vân - Ninh Bình yêu cầu đảng và nhà nước Việt Nam thả ngay bà Bùi thị Chỉnh
16. Đơn tố cáo của Lê Văn Thương (Thích Tâm Thương)

5· Nguyễn Hải (Bút danh)

1. Trước thềm xuân Bính Tuất ngoảnh đầu nhìn lại
2. Công trình toả sáng hay những hiểm hoạ ẩn trong bóng tối
3. Gửi toàn thể dân oan Việt Nam
4. Ca rao thời đại Hồ Chí Minh(vừa ca vừa rao cũng đắt)
5. Ca dao "ca ngợi" Đảng, bác
6. Ca dao dân ca ca ngợi sự "đổi mới"
7. Đảng cộng sản Việt nam trong ca dao, dân ca
8. Thơ bút tre với bác

6· Võ Quế Dương (Bút danh)

1. Chuyện xảy ra trên vùng quê quan họ- giết dân để cướp đất
2. Người bị vong linh Nguyễn văn Thạc trừng trị
3. Hoan hô công an Đảng ta
4. Hổ phụ sinh cẩu tử
5. Con ‘Hùm Xám’ ngày ấy, bây giờ
6. Người thờ cha già... dâm tặc

7· Nguyễn Nại Dương(Bút danh)

1. Bác còn sống mãi
2. Đọc thơ Hồ Xuân Hương thấy nhớ bác Hồ quá
3. Ký sự từ một vùng đất chết
4. Hà Nội mùa này lắm ngày lễ... ớn
5. Bão nổi lên rồi từ vùng quê Hưng Yên thân yêu


8· Nguyễn Thái Bình(Bút danh)

1.Từ quốc nạn đến dân nạn
2. Còn bị đầy đoạ lừa dối đến bao giờ?
3. Từ thân phận dân oan nghĩ về ĐCSVN
4. Tết Tràng An quanh quẩn ký
5. Qua nhà Trần Bất Lương , nhớ bà Phạm Thị Dấn

9· Nguyễn Quý Dân(Bút danh)

1. Thư ngỏ gửi ông Nông Đức Mạnh
2. Chuyện chỉ có ở Việt Nam
3. 150 công an Hà Nội vây bắt 70 đồng bào (Tin khẩn)
4. Không nên đẩy người dân đến bước đường cùng
5. Góp Ý Với Đại Hội Đảng 10: Kết quả đại hội - Không họp cũng biết


10· Nguyễn thị Hiền (Bút danh)

1.Đêm dân oan nghĩ về Ngô Tất Tố
2.Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông ?


11· Người quan sát (Bút danh)

1. Việt Nam - bức tranh toàn cảnh
2. Bao Giờ Mới Ngóc Đầu Lên?


12. Thư Hà Nội (Bút danh Thiên Tuyền và Em gái Hà Nội )

1. Đám cưới Quốc Vượng mới hay sao
2. Liên hoan du Lịch quốc tế Hà Nội- ba ngày năm chuyện
3. Công đức tu hành sư có lọng
4. Hà Nội có một ... quan ôn
5. Bệnh viện Hà Nội- những điều phi lý
6. Du lịch Hà Nội - 1001 chuyện bi, hài
7. Cò và các tệ nạn Hà Nội
8. Đổi mới hay đổi màu ?
9. Bao giờ bong bóng xà phòng mới tan?
10. Cú lừa ngoạn mục

11. Một chính quyền cho dân và vì dân ?
12. Chính trị Việt Nam qua các thời kỳ
13. Số phận của những đứa con rơi
14. Hà Nội ta tham nhũng tài
15. Hà Nội bây giờ vắng bóng cây xanh
16. Xe buýt công cộng vị cứu tinh hay hung thần đường phố thủ đô?
17. Chung cư­ cứ chung là khổ
18. Oằn mình trong cơn khát
19. Mấy bông gián điệp thơm lừng cõi
20. Tố Hữu sắp được ấn thành tượng
21. Ba sáu phố phường Hà Nội xưa và nay
22. Ăn vải xót kẻ trồng cây.
23. Hà Nội bụi quá Hà Nội ơi
24. Hà Nội Thành phố của những ngõ ngách
25. Lại một làng cổ bị xóa
26. NgoàI hiên mưa rơi rơi
27. Làng Đúc đồng ngũ xã đang bị thất truyền
28. Mầm sống hay mầm chết
29. Tượng đàI chiến thắng Điện biên phủ kêu cứu
30. Chuyện nhỏ phố phường
31. Đầu tư hay đầu to?
32. Phố cổ Hà Nội còn nhiều bất cập
33. Giao thông đô thị SOS
34. Phố cổ Hà Nội 2010
35. Biệt thự Pháp, thực trạng và giảI pháp
36. Giao thông Hà Nội trong mắt người nước ngoài
37. Nông dân bỏ ruộng
38. Hà Nội loạn chuẩn trong xây dựng đô thị
39. Đá cũng thốt lời.
40. Hà Nội - muôn mặt đời thường
41. Bàn tay kẻ cầm cờ
42. Thư ngỏ đầu năm

Cùng nhiều bút danh: Hương Xuân, Tuệ Minh, Đồ nghệ, Người vô danh v.v


III- CÁC TÁC PHẨM ĐÃ XUẤT BẢN TRONG NƯỚC.

1. Thơ đố: Nhà xuất bản văn hoá Dân Tộc.1989
2. 1001 chuyện lứa đôi. (Phóng sự ) 1998 Nhà xuất bản Thanh Niên
3. Ngôi nhà của Gấu: 1998. Nhà xuất bản Kim Đồng
4. Vợ chồng như thớt với dao.2000 ( truyện vui): Nhà xuất bản Thanh Niên
5. Sông không đến , bến không vào. 2000. Nhà xuất bản Kim Đồng
6. Làm chị. 2001. Nhà xuất bản Kim Đồng
7. Băm sáu cái nõn nường...2002. Nhà xuất bản văn hoá Dân Tộc.
8. Từ trong cổ tích (truyện Ký). 2003. Nhà xuất bản Kim đồng
9. Lưu Hương Ký (bình chú). 2004 .Nhà xuất bản Thanh Niên
10. Khát sống (Truyện ký) 2004..Nhà xuất bản Kim Đồng
11. Âm thầm (thơ) Hội Liên Hiệp Nghệ Thuật Hà Nội 2004
12. Biết yêu từ thưở còn thơ (phóng sự) 2005. NXB Hội Nhà Văn
13. Song hỉ lâm môn(truyện vui) 2005 Nhà xuất bản Hà Nội
14. Khúc khích xuân Hương 2005 Nhà xuất bản văn hoá Dân Tộc.
15. Tôn Thất Bách- Y Đức một đời-2006 Nhà xuất bản Kim Đồng

Cùng 28 tác phẩm in chung khác gồm các thể loại Thơ, Truyện ngắn, Phóng sự, Bút ký v.v



TÁC PHẨM IN CHUNG

1.Trăng gầy (Truyện ngắn chọn lọc các tác giả nữ NXB Quân đội 1993).
2.Hợp tuyển thơ văn Mường (NXB Văn hoá Dân Tộc 1994).
3. Tiếp bước cha, anh (bút ký NXB Quân đội 1994).
4.Nhớ mái trường xưa ( Bút ký - Truyện ngắn Lục quân khoá IV 1994)
5.Tuyển tập Truyện ngắn hay . NXB Hội nhà văn . 1998 .
6. Những bông hoa đẹp Tập II,III (bút ký NXB Hội nhà văn 1996 ,1997).
8.Một khoảng xanh (Thơ NXB Lao Động 1998) .
9.Những gương mặt thơ nữ (NXB Thanh Niên 1998).
10.Mái nhà yên ấm( Bút ký NXB Tác phẩm mới 1999) .
11.Cây bút vàng( Phóng sự NXB Hội nhà văn-1998).
12. Các nhà Doanh nghiệp giỏi Việt Nam NXB Thanh Niên 1998
13.Mười gương mặt tiêu biểu (Bút ký NXB Thanh Niên 1998 , 1999, 2000, 2001.2002)

18.Những cây viết trẻ (Truyện ngắn NXB Thanh Niên 2001
19. Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam -NXB Văn Học 2000.
20. Tuyển tập truyện ngắn chọn lọc Thiếu nhi (từ 1945 đến nay) tập III. NXB giáo dục - 2002
21.Tuyển thơ lục bát dự thi báo văn nghệ trẻ 9-2002
22.55 năm vệ trọc- nhìn lại và suy ngẫm.2004.
23. Hồ Tây đang đẹp mùa sen( thơ) NXB Văn học 2004
24.Thơ Tràng An( NXB tác Phẩm mới 2005)
25. Đọt măng trên đất ấm ( truyện ký) NXB Kim Đồng 2005)
26. Hương ngoại ô (NXB Lao Động -2005)
27. Phút xao lòng NXB Lao Động 2005
28. Quê Hương(thơ) Hội VHNT Thái Bình 2006


IV- Chức danh

Hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội (2000)

· Hội viên Câu Lạc Bộ thơ nữ Hà Nội (1998)
· Hội viên Câu Lạc Bộ các nhà báo vui tính Việt Nam (Hội nhà báo Việt Nam 2004)

V- GIẢI THƯỞNG

· Tranh vui– nụ cười dự thi báo Tiền Phong 1983
· Truyện vui báo Văn nghệ (1982 - 1983)
· Giải Đặc Biệt QUỐC HẬN 2006 của Phong Trào Hiến Chương 2000. NGUYỄN THÁI HOÀNG (Hà Nội)(lần 1)
· Giải Đặc Biệt QUỐC HẬN 2006 của Phong Trào Hiến Chương 2000. NGUYỄN THÁI HOÀNG (Hà Nội):(lần 2)
· Giải Ba Đồng Hạng GIẢI QUỐC HẬN 2006 của Phong Trào Hiến Chương 2000. Trần thị Thanh Hằng (Hà Nội):



GIẢI “THƠ VĂN - LÝ LUẬN & HÀNH ĐỘNG CÁCH MẠNG”
CỦA PHONG TRÀO HIẾN CHƯƠNG 2000

BẢN TUYÊN DƯƠNG

GỬI ĐẾN NGUYỄN THÁI HOÀNG

TÁC GIẢ TẬP THƠ “MỞ MẮT VÀ NHỎ LỆ:VIỆT NAM 1989-2005”

(Giải Đặc Biệt cho tác giả Tập Thơ “Mở Mắt và Nhỏ Lệ: Việt Nam 1989-2005” với các bài tiêu biểu: “Bình Quân Đại Láo” và “Thay Lời Tiển Biệt”)

- Chiếu quyết định thành lập Phong Trào Hiến Chương 2000 tại Đại Hội Thế Giới Công Bố Hiến Chương 2000 ngày 26-11-2000 tại Paris, Pháp Quốc.

- Chiếu mục tiêu của Phong Trào là tranh đấu cho một nền dân chủ đích thực tại Việt Nam, trong đó các nhân quyền và quyền tự do căn bản của người dân phải được tôn tro.ng. Muốn thế, phải giải thể chế độ Cộng Sản và xây dựng một nước Việt Nam mới, đáp ứng nguyện vọng của toàn dân và theo kịp trào lưu thời đa.i.

- Nhà thơ tranh đấu NGUYÊN THÁI HOÀNG qua Tập Thơ “Mở Mắt và Nhỏ Lệ: Việt Nam 1989-2005” đã có nhiều bài lột trần được sự tận cùng đốn mạt của chế độ mệnh danh “Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam”, mà bài cụ thể nhất là “Bình Quân Đại Láo”, bắt chước thể của bài “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi. Ông được điểm cao của nhiều Giám Khảo về bài này. Nhưng chưa hết, Tập Thơ của ông là một bức tranh diễn tả sự tàn mạt, bất công, suy đồi và mất nhân tính của xã hội Cộng Sản cũng như sự tận cùng khốn nạn của những tên bán nước tại Ba Đình. Đây là một sáng tác của một người trong cuộc, đã chôn vùi cả cuộc đời trong lòng “xã hội chủ nghiã”, sẵn sàng chấp nhận cái chết để làm cách mạng cứu các thế hệ tương lai. Chỉ một thái độ TRIỆT ĐỂ ĐỐI VỚI CỘNG SẢN” của ông cũng như dũng khí can đảm sẵn sàng chấp nhận cái chết để “vạch mặt bọn đê hèn, quân bán nước” và “Theo gương bậc tiền bối tôi đi, vá lại mảnh trời xanh tổ quốc!”, ông cũng đã xứng đáng để được lãnh Bản Tuyên Dương và Giải Thưởng của Giải “THƠ VĂN - LÝ LUẬN & HÀNH ĐỘNG CÁCH MẠNG” của Phong Trào Hiến Chương 2000.

- Nhưng kỳ vọng của Phong Trào Hiến Chương 2000 đặt vào con người khí phách và dũng cảm NGUYỄN THÁI HOÀNG cũng như sĩ phu Thăng Long (Hà Nội) cao hơn: từ NGUYỄN THÁI HOÀNG và những hoạt động của những con người như ông sẽ làm dấy lên một PHONG TRÀO THỨC TỈNH CỦA QUẦN CHÚNG và một CAO TRÀO DÂN TỘC có thể đánh bại bọn TAY SAI và BÁN NƯỚC cho Trung Cộng đang lộng hành tại Ba Đình. Những người như ông sẽ là đầu tàu hướng dẫn thanh niên Việt Nam đứng lên có thái độ và phản ứng lại bạo quyền đang phá hoại và làm mất nước, không chỉ là bán đất dâng biển, mà còn là những con mọt khoáy sâu vào cuộc sống của lương dân. Khó thể nào tránh khỏi được một cuộc đứng dậy của các tầng lớp dân chúng Việt Nam để giải quyết vấn đề Dân Tộc, vì bọn bán nước ác ôn và Đảng Cộng Sản là những kẻ ngoan cố. Những giải pháp dễ dãi, kiểu “hòa hợp hòa giải” chỉ làm mồi cho các âm mưu, thủ đoạn đầy thú tính và đê hèn của Đảng Cộng Sản Việt Nam: thỏa hiệp lúc đó nhưng sau sẵn sàng giết chết hoặc thủ tiêu, kể cả người của chúng, nói gì những người Quốc Gia hay chống Cô.ng. Bởi vậy chỉ có một con đường cứu nước là TIẾN LÊN GIẢI THỂ CỘNG SẢN mà thôi, mà muốn thế phải tạo được một NGỌN TRIỀU DÂN TÔ.C. Những chiến sĩ đang nổi lên như NGUYỄN THÁI HOÀNG - chấp nhận con đường THÍ MẠNG VỚI CỘNG SẢN - ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội, là vốn qúy hiếm đáng tin tưởng về nhiệt huyết và lòng ái quốc, hơn là những trí thức hoạt đầu bán mình cho Việt Cộng hoặc “hai mang” để hưởng lơ.i. NGUYỄN THÁI HOÀNG và những chí hữu của ông tại Việt Nam - nhất là tại Hà Nội - sẽ là đầu tàu của Cách Mạng Việt Nam, và mong ông cùng các chí hữu sẽ làm nên Lịch Sử. Phong Trào Hiến Chương 2000 sẽ đem hết tâm lực cùng góp sức với qúy vị trong cuộc cách mạng này.

- Phong Trào Hiến Chương 2000 bày tỏ lòng cảm phục và qúy mến đối với chiến sĩ và kẻ sĩ NGUYỄN THÁI HOÀNG và trao cho ông Giải Đặc Biệt về thi phẩm “Mở Mắt và Nhỏ Lệ: Việt Nam 1989-2005” (với các bài tiêu biểu đã nói trên và các bài khác nữa sẽ được chọn đăng vào Tuyển Tập Các Bài Trúng Giải trong năm 2006). Giải đặc biệt này gồm Bản Tuyên Dương (tiếng Việt) và một số hiện kim tượng trưng là 100 Mỹ Kim.

Hải Ngoại, ngày 22 tháng 1 năm 2006

Thay Mặt Phong Trào Hiến Chương 2000

Tiến Sĩ NGUYỄN BÁ LONG

Tổng Đại Diện kiêm Phát Ngôn Viên


* BAN GIÁM KHẢO:

Giáo Sư NGUYỄN CAO HÁCH Viện Sĩ Hàn Lâm

Giáo Sư Tiến Sĩ LÊ MỘNG NGUYÊN,

Thi Sĩ HÀ THƯỢNG NHÂN,

Học Giả - Nhà Văn VIỆT CHI NGUYỄN HỮU QUANG

Thi Sĩ - Nhà Văn CUNG TRẦM TƯỞNG


* BAN TỔ CHỨC: Tiến Sĩ NGUYỄN BÁ LONG và các vị phụ tá, cố vấn

Thơ dự thi của NGUYỄN THÁI HOÀNG

(GIẢI ĐẶC BIỆT TÁC PHẨM TRIỆT ĐỂ VỚI CỘNG SẢN)

trong tập “Mở mắt và Nhỏ lệ: Việt Nam 1989 - 2005”

Ta bước tới , hay là:
Sự tàn đời của thanh niên dưới trời xã hội chủ nghiã?

(Nhại thơ Tố Hữu)
NGUYỄN THÁI HOÀNG

Khi đã say mùi hương ma tuý
Đời lên tiên không một chút đau buồn
Đời mộng mơ không một chút lầm than
Đời sung sướng phải sẵn sàng chích choắc...

Ta bước tới chỉ một đường : Hút hít
Vững lòng tin sẽ nắm chắc đam mê
Như những thân tàn giữa bể đau thương
Còn xa đất đã mơ rời cõi thế

Đời nghiện hút có bao giờ yên tĩnh
Bạn đời ơi nếu thế phải quậy thôi
Ta đem thân ta đổi lấy phù dung
Để hút hít để đời luôn khoan khoái

Sự chết đã nẩy sinh từ nghiện hút
Thì buồn đau ai oán để làm chi?
Ta hãy để ma tuý đốt đời ta
Còn hơn sống mà vật vờ , tuyệt vọng (*)

Chế độ đó, trước mặt ta huyệt mộ
Trên đầu ta lồng lộn gió mây bay
Rồi mai đây giữa một buổi tàn thu
Thân xác rũ, ta nằm trong đáy mộ

Nguyễn Thái Hoàng

________________________________________________

(*) Vì không có một tương lai nào hết trong lòng xã hội chủ nghiã



BÌNH QUÂN ĐẠI LÁO

(Nương theo thể “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi )

NGUYỄN THÁI HOÀNG

Như : Đảng Cộng Sản ta từ trước
Vốn sinh tật nói láo đã quen
Tài sản, sông núi đã chia
Hè phố, mặt đường cũng chiếm
Trải từ Lê, Đỗ, Phan, Nông...mấy đời hại nước
Cùng Thọ, Kiệt, Duyệt, Anh...tàn phá thẳng tay
Tuy nhiều ít có lúc khác nhau
Nhưng tàn bạo bao giờ cũng thế!

Nền dân chủ đã trở thành dân chửi
Chủ nghĩa nở ra từ họng súng vô hình
Trại hoả lò nhốt tướng Kim Giang
Thềm đại hội chết tươi phó Quốc (1)
Chân lý bặt tăm , nhức nhối ,hãi hùng

Triều đình, chính trị bùng nhùng
Để đến nỗi lòng dân oán thán
Năm Cam thành bố già đảng ta
Thuyết "chăn vua" đẻ ra Tần Thuỷ Hoàng giấu mặt

Quyền lực đỏ đã hoá quyền lực đen
Ra sức tác oai, bắn, giết lộng hành
Ném dân đen trong chốn khổ trăm đường
Vùi dân tộc dưới đáy cùng nhân loại (2)
Dối Trời, lừa dân đủ muôn nghìn kế
Động binh gây oán bắt giữ người ngay
Tham nhũng hôn quân , luồn sâu, đục khoét
Tận thu thuế má 21 khoản thu
Bù giấy vào lương, bù rơm vào thóc
Người hiền thì khóc, kẻ ác lại cười

Dân thiếu gỗ, vẫn ban hành lệnh xuất
25 năm rừng bỗng hoá... đất hoang
Tàn phá cả côn trùng thảo mộc
Độc ác hơn bè lũ tay sai
Dân khổ trăm đường chúng ngồi ngất ngưởng
Hút máu dân bòn rút quỹ công
Ra tay xây dựng Ho-tel
Đầu cơ tích đất, tiêu xài tiền đô(3)

Nơi làng xóm âm thầm héo lụi
Người bỏ đi vãn cả chùa chiền
Vợ trẻ trông bóng chồng đỏ mắt
Bầy con thơ ngơ ngác đói ăn
Mẹ già ốm đâu tiền mua thuốc ...

Tát cạn nước sông Hồng không rửa được oan khiên
Chặt hết Mía Lam Sơn khó ghi tày tội ác
Bao bà mẹ Việt Nam nhận danh hiệu anh hùng
Lại chết thảm nơi thềm nhà lãnh đạo
Chân lý là chồng đơn tố cáo
Hoá hương, vàng mã , tiễn mẹ đi

Thần minh đều căm giận , trời đất chẳng dung tha
Nay lụt lội, mai hạn hán, vỡ đê,
Lúc mất mùa, khi cháy rừng, động đất
Đất xói lở, bạc màu, hoang hoá
Trùm điêu linh lên cuộc sống dân cày

Ta đây nhớ Ức Trai, nhắc lại
Đã đến ngày không đội trời chung
Thề lãnh đạo khó cùng chung sống
Đau lòng nhức óc kể đã nhiều năm
Nhịn đắng nuốt cay phải đâu một buổi

Đăm đăm nhiều bận, ngẫm kế dân sinh
Nơi đỉnh núi Cao Bằng Bắc Cạn
Hay đồng bằng ... phương thức như nhau
Ô hô , lãnh đạo đại tài
Hoà Bình, Minh Hải ,không ngoài ...Việt Nam
Hiện tại, qúa khứ, tương lai
Hoạch định kinh tế lấy tai ... làm vần

Cho nên
Dân đói khổ , lầm than dốt nát
Đất nước ta thua thiệt đủ điều
Dân thất học , lãnh đạo càng khinh học
Giỏi ăn trên ngồi trốc ,làm càn
Mặc tai tiếng nghìn năm sau còn để
Đáng thương thay cho truyền thống giống nòi

Con cháu rồng tiên không bằng con sâu cái kiến
Lũ kiêu binh thoả sức lộng hành
Bắt người ư? mồm tao là lệnh (3)
Liệu hồn - quy tội chống đảng ngay
Giam, cầm cố hàng năm không xử
Mặc mẹ cha ngơ ngác , hoảng hồn

Bắt trận đầu - sạch sanh kỳ cựu(4)
Bắt trận sau tan tác dân đen(5)
Nhóm xét lại ,chống đảng , nhân văn
Bọn "gây rối an ninh" nổi loạn
Cả nhà báo, luật sư, bắt tuốt
Sạch sành sanh cho chúng khỏi ngu ngơ

Lấy xưa nghiệm nay, xét suy mọi cơ hưng phế
Lúc này đây cộng sản mất thiêng
Giải phóng rồi , nghèo đói càng tăng
Đạo đức suy đồi, dân tình kiệt quệ
Tấc đất biên cương đã vào tay Trung Quốc
Nội bộ thù hằn, gây hấn đã lâu

Thế mà

Người dũng cảm như lá mùa thu
Hào kiệt như sao buổi sớm
Đôn đáo , trước sau đành đã thiếu người
Trí đức nhân tâm lại càng thiếu tệ
Thương dân để dạ , chí háo hức chẳng dám vùng lên
Bao năm rồi vẫn nén lòng vì nhát sợ
Tương lai vẫn mù mịt biển khơi
Đếm đi tính lại chỉ vài hạt muối
Giữa biển đông, nhạt thếch kiếp sống còn
Trần Dũng Tiến , Phạm Quế Dương, Cao Quận
Nguyễn Thanh Xuân , Trần Độ, Trần Khuê
Sĩ Phu, Minh Chính, Thanh Giang
Hồng Sơn, Minh Quốc , Chí Quang , Vũ Bình
Lê Hồng Hà, Trung Thành, Hoàng Tiến
Viễn Trí, Thiện Tâm , Nhân Đạo, Giản, Toàn
Dù trong cảnh "nạn dân" quấy nhiễu
Vẫn bền lòng cứu giúp nhân dân
Giận hung đồ nên viết huyết tâm thư

* * *

Khi đang đêm bọn cướp xông vào
Giường tủ lục tung , tịch thu tài liệu
Lại lấy cả máy in, vi tính
Cùng sổ tay ghi chép mọi điều
Rồi dựng vụ, gán tội, hỏi cung
Tự do rứa, ngôn loạn là như rứa ?

Bởi trời đã chọn ta , cần kinh qua khổ luyện
Lòng người sẽ hiểu ra , càng nên cố gắng
Mở mắt cho dân, vạch mặt lũ đớn hèn
Dùng mực thay lời , 61 tỉnh anh em tìm hiểu
Hoà chung trí tuệ , trí thức một dạ đồng tâm
Rút cục : Lấy xu thế để thắng lụi tàn
Lấy kiến thức để thay cho lạc hậu

Trận Thái Bình lòng dân hể hả
Trận Tây Nguyên , ác bá sợ run
Chí khí lại càng hăng
Dân ta càng nhớ kỹ
Bọn lãnh đạo nghe tin mà bở vía
Lũ hôn quân nín thở nổi da gà
Thừa thắng ruổi dài , lòng dân ghi khắc
Phản dân là chết, sóng to, bão lớn tràn bờ
Vụ Thái Bình một vạn đảng viên vĩnh viễn khai trừ
Nhà tù- người nhốt chật căng, dân đen bỏ mạng
Bọn tham quan đứa về hưu, đứa nghỉ việc, đứa khai trừ
Bao mặt nạ cùng rơi, cùng rụng
Tai tiếng còn theo tận đáy mồ

Tưởng lũ sâu mọt biết điều dừng lại
Ngờ đâu vẫn hung ác để chuốc tai
Cố chấp ý kiến để gỡ tội cho tù
Tham lam quá tả để mưu cầu vật chất
Làm cho chức tước vẻ vang cùng trôi đi mất
Liền cho chủ tịch Nguyễn Văn An cũng phải giải trình*

Ra Quốc hội đặt một quân bậy bạ
Chỉ tiền to, lo lót ghế ngồi
Phạm Thế Duyệt bị khui 15 tội
Trương Tấn Sang cũng thế kém gì
Cũng cướp đất, cũng ăn chia
Nhận tiền hối lộ , bao che tội đồ

Phạm Văn Trà năm nhà, ba vợ
Còn mạnh hơn quan lớn ở trên
Cam tâm bán rẻ nhân quyền
Còn lên đài báo oang oang cãi bừa (6)

Ta tố chúng , chúng sun vòi lại
Đứng dậy đi quần chúng, anh em
Tổ kiến lửa sụt toang đê vỡ
Trận gió rung trút sạch lá khô
Bắt Đỗ Mười nộp thân chịu tội
Lê Đức Anh tự trói cúi đầu
Cả bè đảng lũ gian tham
Phải khai cho hết việc làm thối thây

Cửa Nội Bài chật căng nghẹt thở
Máy bay không đủ chỗ chen chân
Gíó mây biến sắc , mất thần
Nhật nguyệt thảm đạm , cờ hồng lắt lay

Lũ hôn quân bị chặn lại trước cửa sân bay, kinh sợ mà vỡ mật
Bọn quan tham bị vạch mặt trước toà, tan tác xéo lên nhau chạy để thoát thân
Bọn theo đóm ,lũ ăn tàn , vẫy đuôi cầu sống
Quân cường hào, ác bá, được tha rồi còn phách lạc hồn kinh
Kẻ đục nước, béo cò, lò dò về đến nhà còn tim đập, chân run

Đất nước giờ đang đổ vỡ
Giang Sơn giờ đang bế tắc
Càn khôn đã bĩ rồi đến ngày phải thái
Nhật nguyệt dù lu mờ sẽ có lúc phải trong
Để mở nền Thái bình muôn thưở
Để rửa nỗi sỉ nhục nghìn năm

Một tương lai sáng lạn đang chờ
Nếu 61 tỉnh thành cùng đua nhau dẫm chết
Nấm mồ kia - chủ nghĩa hư vô
Thẳng tiến tới chân trời Tư Bản

Chúng chỉ là những xác thây thối rữa
Nào đứng lên đánh gục chúng đi

Nam quan 1464

Thăng Long đầu 2002

_____________________________________

1.Phó chủ tịch Quốc hội Dương Bạch Mai, chuẩn bị báo cáo trước đại hội đảng 8, bị đầu độc chết ngay sau khi uống bia ( diễn ra tại cung văn hoá hữu nghị Việt Xô)

2.Theo công ước quốc tế, những nước có thu nhập dưới 350 USD là nước đói nghèo, Việt Nam thu nhập 320 USD /1 người /1 năm , là một trong 13 nước nghèo nhất thế giới(sau cả Lào)

3.Lời của người "bạn dân" tên Tâm nói với luật sư Lê Chí Quang , khi y cấm anh không được ra khỏi nhà, vì tội đã viết bản sửa đổi hiến pháp năm 1992 gửi lên quốc hội

4.Vu. oan sai lớn nhất của đảng cộng sn, bắt một lô các khai quốc công thần từ Tướng Đặng Kim Giang, Vụ trưởng lễ tân Vũ Đình Huỳnh, đại tá Trần Thư v.v tổng cộng một đợt 47 người do Lê Đức Thọ chủ xướng ,án từ 3 đến 9, 12 năm, không xét xử

5.Theo tài liệu trên báo pháp luật chỉ riêng năm 2000 số vụ án oan lên tới 495 người

6.Chủ tịch hội nhà báo Trần Mai Hạnh cố tình dùng quyền hành để đăng bài trên báo nhà, đánh lạc hướng dư luận ép công an phải thả Năm Cam trước thời hạn, nhận 500 triệu đồng tiền Việt Nam, khi vụ việc đổ bể đã tố cáo chủ tịch Nguyễn Văn An cũng có dính líu , khiến ông An phải nhận tội và giải trình trước quốc hội

http://www.danviet.se/document/TKTT/TKTT_doi_dieu_ve_tac_gia.htm

dimanche 8 juillet 2007

Bỏ chế độ cộng sản được hay mất?

Việt Hồng


Vào lúc 11 giờ sáng 18/4/2007, tại thành phố Cardiff (xứ Wales), Michel Platini, Chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Châu Âu (EUFA) đã công bố kết quả cuộc bỏ phiếu kín chọn nước đăng cai giải vô địch bóng đá Euro 2012.

Ba Lan và Ukraine đã trở thành 2 nước đồng đăng cai "Cup Euro 2012" (EURO 2012) sau khi giành được 8/12 phiếu, vượt qua các đối thủ Italia (4/12 phiếu), Hungaria cùng Croatia không giành được phiếu nào. "Đây là ngày trọng đại nhất trong lịch sử bóng đá Ba Lan” – ông Michal Listkiewicz, chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Ba Lan tuyên bố.

Ba Lan trúng số 40 tỷ € (euro)

Báo chí Ba Lan cho hay, việc thực hiện các cam kết của Ba Lan với EUFA không còn là bức tranh mờ ảo mà đang hoàn toàn thực tế. Ngoài việc nhà nước Ba Lan sẽ đầu tư trực tiếp khoảng mươi tỷ euros, Liên Hiệp Châu Âu (EU) đã dự trữ sẵn cho Ba Lan từ quỹ phát triển trong tài khoá 2007 – 2013 thêm khoảng 40 tỷ € nữa cho việc xây dựng cơ sở hạ tầng.

Những lĩnh vực được hưởng lợi nhều nhất từ số tiền này là ngành xây dựng và du lịch. Ba Lan sẽ phải xây dựng mới và hiện đại hóa các sận bay, xây dựng 5 sân vận động đạt tiêu chuẩn quốc tế, xây mới khoảng 1.000 km đường cao tốc và nâng cấp đường xá hiện có, xây mới và nâng cấp hàng chục khách sạn…

Các nhà chuyên môn đang bàn luận thành lập một uỷ ban liên ngành để triển khai các dự án ngay từ lúc này. Rút kinh nghiệm từ EURO 2004 được tổ chức tại Portugal, người ta đã đầu tư với con số khủng khiếp và thu lãi nhiều tỷ euro, các nhà lãnh đạo Ba Lan bàn bạc để làm sao không bỏ lỡ bất kỳ một điều kiện thuận lợi nào. Ngoài bóng đá, EURO 2012 sẽ đem đến cho Ba Lan một cơ hội chưa từng có để thúc đẩy và hiện đại hoá đất nước. Dự kiến, EURO 2012 sẽ mang lại cho người Ba Lan thêm 200 ngàn chỗ làm mới.

Ngay sau khi tin Ba Lan giành được quyền đăng cai Euro 2012, cổ phiếu của một số hãng xây dựng và du lịch trên thị trường chứng khoán đã tăng vọt lên 10%. Ngoài số tiền 40 tỷ € và tiền của ngân sách nhà nước đã nói tới, dự tính có khoảng 60 tỷ € sẽ được tư nhân đổ vào đầu tư. Đây cũng là một cơ hội lớn cho các nhà đầu tư tại Ba Lan. Tổng thu nhập quốc dân từ năm nay nhờ EURO 2012 có thể tăng thêm tới 3%. [Tổng thu nhập quốc dân (GDP) của Ba Lan 2006 là 344,3 tỷ USD, thu nhập đầu người - GDP per capita (PPP) 2006 là 14.100 USD - theo CIA World Factbook)]. Nền kinh tế nước này đang tăng trưởng với tốc độ 6,3% trong năm 2006 và như thế sẽ có thể đạt tới tốc độ 9, 10% trong thời gian tới.

Cổ động viên Ba Lan trong giây phút công bố kết qủa EURO 2012.
Nguồn: http://www.kibice.net
--------------------------------------------------------------------------------

Báo chí cho rằng, Liên đoàn Bóng đá Châu Âu chọn Ba Lan và Ukraine đăng cai giải vô địch châu Âu 2012 là lương thiện vì xuất phát từ quan điểm chia cơ hội đồng đều cho các nước châu Âu. Từ Thế vận hội 1980 tại Moscow, khu vực này chưa bao giờ có một cuộc tranh đua thể thao tầm cỡ. Ba Lan đã là thành viên của Liên hiệp Âu châu từ 2004, còn Ukraine là quốc gia đang vươn tới con đường dân chủ mặc dầu tình hình chính trị vẫn chưa ổn định. Tuy nhiên, báo chí Ukraine trong ngày 18-19/04 nhận định rằng, EURO 2012 tạo nên cơ hội bất ngờ cho việc kết thúc khủng hoảng chính trị giữa tổng thống Jushchenko và thủ tướng thân Nga Ianukovich kéo dài từ đầu tháng 4 đến nay sau khi tổng thống Jushchenko ra sắc lệnh giải tán quốc hội. Lobby cho việc Ukraine đăng cai cùng Ba Lan “Euro Cup 2012” không chỉ riêng những người của phía cách mạng Cam mà còn cả từ phía của thủ tướng Ianukovich như Hryhori Surkis, chủ tịch liên đoàn bóng đá Ukraine, hay cổ động viên bóng đá cuồng nhiệt Rinat Achmetov, nhà tài phiệt và cũng là sponsor của thủ tướng Ianukovich. Tất cả các nhà tài phiệt đều muốn chấm dứt “chiến tranh” để kiếm tiền từ sự kiện thể thao này. Julia Mostova của tạp chí Ukraine “Jerkalo Tijnia” còn nói thêm: “Dân tộc đang bị chia rẽ nhưng tất cả đều yêu bóng đá”.

Ở Ba Lan, các trận của EURO 2012 sẽ được tổ chức ở các thành phố: Warsaw, Wroclaw, Poznan, Krakow, Chorzow, Gdansk. Trong tối 18/4/2007, dân chúng tại nhiều thành phố đã hân hoan đổ ra đường ăn mừng, reo hò, nhảy múa. Vài nơi có bắn pháo hoa…

Dư luận nhận định rằng, 17 năm từ bỏ chế độ cộng sản, đất nước Ba Lan “được” rất nhiều. Ba Lan đã vượt qua những chặng đường khó khăn trong giai đoạn ban đầu, chứng minh tính hơn hẳn của cơ chế dân chủ và thị trường tự do, đất nước ngày càng phát triển. Theo các nhà kinh tế, với mức tăng trưởng cao hiện nay, chỉ cần 3 năm nữa, Ba Lan sẽ đạt mức sống của hai nước trong EU khi chưa mở rộng là Hy Lạp (Greece) và Bồ Đào Nha (Portugal). Sau khi nhận được tin của EURO 2012, tổng thống Ba Lan L. Kaczynski phát biểu với báo chí rằng, "sau 5 năm nữa chúng ta sẽ giàu thêm 30%" và ông cho rằng, cam kết với UEFA, Ba Lan đang đứng trước một sự “bắt buộc” phải tiến tới, nhưng là một “bắt buộc” quý giá.

Rõ ràng, Ba Lan đang thực sự đứng trước “Thời cơ vàng”, chứ không phải “Hiểm hoạ đen” khi chuyển hoá từ thể chế chính trị độc tài cộng sản sang thể chế đa đảng, dân chủ. Không như nguỵ biện, cảnh báo, hù doạ người dân thiếu thông tin của nhiều “chuyên viên cao cấp" trong nước trên các diễn đàn báo chí trước đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ X trong năm 2006. Đa đảng không hề loạn chút nào tại các nước cựu cộng sản mà Ba Lan chỉ là một trong nhiều điển hình khác!

Người Việt ở Ba Lan buồn hay vui?


Chợ trời sẽ trở thành "Sân vận động Quốc gia" trước năm 2012 - Bản thiết kế đã duyệt. - Nguồn: http://www.Dzielnik.pl
--------------------------------------------------------------------------------

Khi hơn 38 triệu dân Ba Lan vui mừng và tràn đầy hy vọng, người Việt ở Ba Lan đương nhiên không thể không chia sẻ với chủ nhà. Tuy nhiên, trong niềm hân hoan chung với đất nước tạm dung có một nghịch lý khác, đó là nỗi buồn và âu lo của vài ngàn người Việt làm ăn, buôn bán trên chợ trời Sân vận động Mười Năm. Sân vận động này được xây dựng cách đây khoảng 50 năm nhưng không đưa vào hoạt động thể thao được vì thiếu đồng bộ các khâu dịch vụ và chuyên dụng, vì thế trong thời cộng sản chỉ sử dụng cho những cuộc mít-tinh, diễu hành nhân các ngày lễ lớn. Nó được biến thành chợ trời thuộc loại lớn nhất châu Âu vào đầu những năm 90, nơi có khoảng 4.000 đến 5.000 người Việt làm ăn sinh sống, chủ yếu buôn bán hàng hoá nhập từ Trung Quốc và Việt Nam. Khu chợ - sân vận động này sẽ bị nhà nước thu lại để xây dựng một sân vận động cùng với các quần thể thể thao khác lớn nhất và hiện đại nhất Ba Lan phục vụ cho Euro Cup 2012, dự chi trên 400 triệu đô la. Bộ trưởng tài chính Ba Lan, bà Zyta Gilowska trong ngày 19/04/2007 (tức chỉ một ngày sau khi Ba Lan “trúng số”) đã tuyên bố rằng, chính phủ đã có nguồn tiền cho việc xây dựng sân vận động. Một dự luật mới về đánh thuế thu nhập các sòng bạc và trò chơi xổ số sẽ trình nay mai lên quốc hội và dư tiền chi cho đề án này.

Điều này có nghĩa rằng, việc nhà nước lấy lại sân vận động/chợ trời không còn gì để bàn cãi nữa. Trước đây, mỗi khi có tiếng đồn hoặc báo chí đăng tải về các ý định của thành phố trong việc lấy lại sân vận động dành cho mục đích khác, người Việt rất hoang mang và chỉ mong rằng tin đồn hoặc thất thiệt hoặc chưa có giá trị thực tế, vì nhà nước chưa tìm ra nguồn tài chính.

Chợ trời bị huỷ bỏ, hàng ngàn người Việt buôn bán và ăn theo nhiều ngàn người khác, không biết số phận của họ rồi đây sẽ ra sao, khi mà tới hơn nửa số người không có giấy tờ cư trú hợp pháp và không phải ai cũng có điều kiện chuyển vào thuê quầy hàng trong các siêu thị. Tại trung tâm thương mại ASG do người Việt đầu tư xây dựng cách thủ đô Wasaw 30 km, giá thành sang nhượng lại một quầy hàng (50 – 70 mét vuông) lên tới gần 200 ngàn đô la.

© DCVOnline
--------------------------------------------------------------------------------

Nguốn: Số liệu trong bài theo tin của hãng thống tấn Ba Lan PAP và các báo chí Ba Lan khác trong ngày 18-19/04/2007
http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=3262

CIA World Factbook:
https://www.cia.gov/library/publications/the-world-factbook/
https://www.cia.gov/library/publications/the-world-factbook/docs/profileguide.html

http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=article&sid=3481