<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976</id><updated>2011-10-01T23:50:07.977-07:00</updated><title type='text'>3- HCM - Cộng sản quốc tế III - csvn và tính (phi) dân tộc - Tư tưởng HCM</title><subtitle type='html'>Thông minh nhưng chậm hiểu - Thích học hỏi - Tìm hiểu Sự thật khách quan theo khoa học, logic tự nhiên và từ nhiều nguồn trái nghịch để so sánh rút ra những điểm đúng đắn nhất - dựa theo bối cảnh thế giới, VN và khả năng, tham vọng, hoàn cảnh riêng của những nhân vật liên quan. Quan sát, phân tích, kiểm tra những gì cs nói-làm / sự thật.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default?max-results=100'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default?start-index=101&amp;max-results=100'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>274</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>100</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-1069639801624223163</id><published>2007-08-15T21:14:00.000-07:00</published><updated>2007-08-15T21:27:09.102-07:00</updated><title type='text'>AGIT–PROP Tuyên Truyền Và Vận Động</title><content type='html'>AGIT–PROP&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Võ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết tôi phải xin lỗi độc giả vì lại dùng ngoại ngữ để làm tiêu đề cho bài này, sau khi đã có một bài với cái tựa Orchestration.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Orchestration dùng trong trường hợp nói về chiến tranh, tiếng Việt không có từ tương đương. Dịch là Phối Khí, hay Hòa Âm thì lại chỉ có nghĩa đen về âm nhạc, không áp dụng vào chiến tranh hay tuyên truyền được. Cho nên đành để nguyên một từ đã trở thành quốc tế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần này danh từ kép Agit-Prop cũng vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là viết tắt của hai từ Agitatsiya-Propaganda (Agitation-Propaganda) mà trong tiếng Việt có người dịch là Tuyên Vận (viết tắt của Tuyên Truyền Và Vận Động Quần Chúng). Cách dịch này tuy tạm ổn, nhưng có vẻ hiền lành theo tinh thần công tác của các chính quyền quốc gia, dân chủ nên vẫn không diễn tả được trọn vẹn ý nghĩa của nguyên ngữ vốn cô đọng trong 2 từ Agit-Prop là Khuấy Động-Tuyên Truyền. Đầy đủ hơn thì nội dung của Agit-Prop phải được hiểu là khuấy động quần chúng và tuyên truyền chính trị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây còn là danh xưng một cơ quan quan trọng trong chính quyền Liên Xô là bộ Agit-Prop. Bộ phận tuyên truyền của trung ương đảng cộng sản Trung Quốc cuối thập niên 20 và đầu thập niên 30 do Lý Lập Tam kiêm nhiệm với chức ủy viên thường vụ bộ chính trị dưới quyền của Hướng Trung Phát cũng rập khuôn theo mẫu mực Agit-Prop của Liên Xô. Bộ Tuyên Truyền trong chính phủ đầu tiên của Hồ Chí Minh do Trần Huy Liệu làm bộ trưởng cũng thế. Nhưng về sau để đánh lừa dư luận, Hồ Chí Minh đã bỏ bộ này, đồng thời cũng giải tán đảng cộng sản, biến nó thành hội nghiên cứu Marx-xít (nòng cốt) và đảng Lao Động (ngoại vi). Nhưng “đội vũ trang tuyên truyền” của Võ Nguyên Giáp thì vẫn được duy trì rồi phát triển thành “lực lượng võ trang nhân dân” sau này, giống hệt như chủ trương tuyên truyền bằng bạo lực, vũ trang của Lý Lập Tam ở Trung Quốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Agitprop&lt;br /&gt;Nguồn: wikipedia.org&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Trong bài này, chúng tôi xin miễn bàn về tổ chức, điều hành của cái bộ đặc biệt này. Mà chỉ nói đến nội dung công tác tuyên truyền chính trị và khuấy động quần chúng của nó mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau bài Orchestration, có độc giả phê bình là nói bóng bảy “cao siêu” quá, lắm chỗ không biết người viết muốn nói gì. Thực ra, orchestration là tột đỉnh của tuyên truyền vì nó phối hợp sử dụng tất cả mọi hình thức tuyên truyền và khuấy động quần chúng một cách cao và đầy đủ nhất, khác nào nhạc sĩ sáng tác hòa âm đã sử dụng đến tất cả các nhạc khí, nhạc cụ để dàn dựng nên một tuyệt tác nhạc giao hưởng. Vì thế bài này có mục đích trở lại &lt;strong&gt;những kiến thức cơ bản về tuyên truyền của cộng sản&lt;/strong&gt;, để giúp một số độc giả hiểu thêm về orchestration hơn. Dĩ nhiên, đây chỉ là tóm tắt đại cương mấy điểm cơ bản thông thường, vì nếu bàn kỹ ra cần phải có cả một pho sách lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay ta đã quá quen với từ Propaganda, cho nên khi nói tuyên truyền là hiểu ngay đó là tuyên truyền chính trị. Nhưng vào thế kỷ 19, nó hãy còn đuợc hiểu một cách đơn sơ là truyền bá, loan truyền. Tòa thánh Vatican có một bộ gọi là thánh bộ truyền giáo (Propaganda Fide), không ai dịch là bộ tuyên truyền đức tin cả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chữ agitation do động từ agitate (gốc từ động từ La Tinh agito) có nghĩa là lắc, lay động, lay chuyển, khuấy động … Ở đây, hiểu ngầm là khuấy động quần chúng. Người cộng sản để hai công tác &lt;strong&gt;tuyên truyền và khuấy động quần chúng&lt;/strong&gt; vào làm một bộ phận duy nhất. Vì trong thực tế, &lt;em&gt;hai công tác đó như bóng với hình, thường hỗ trợ lẫn nhau, chồng chéo lên nhau, quyện vào nhau, xoắn lấy nhau, rất khó phân biệt&lt;/em&gt;. Nhưng muốn hiểu đến nơi đến chốn về lý thuyết thì cần tách ra làm hai để dễ phân tích. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyên truyền có mục đích đem đến cho một đối tượng – hay một nhóm đối tượng có lập trường khuynh hướng giống nhau – nhiều hay rất nhiều ý, nhằm lôi cuốn họ đi theo chiều hướng của mình, chấp nhận lập trường của mình, hành động theo ý mình. Điều này rất khó nếu những tin tưởng, suy nghĩ, sinh hoạt của đối tượng trái ngược với ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cán bộ tuyên truyền có thể dùng nhiều hình thức khác nhau để đạt mục đích tuyên truyền như dùng lời lẽ trong các câu chuyện riêng tư, trong các buổi tọa đàm… hoặc dùng những tài liệu, sách báo, tranh ảnh, truyền đơn vv…&lt;br /&gt;Những cử chỉ, thái độ, hành động của một người, một lãnh tụ, hay chiến thắng của một đơn vị, hoặc nhỏ, hoặc lớn từ tiểu đội đến đại đoàn đều có thể có một tác dụng tuyên truyền nào đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1. Tuyên truyền chính trị cũng như giáo dục và quảng cáo thương mại thường dựa vào những định luật tâm sinh lý giống nhau&lt;/strong&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai nhà tâm lý học thực nghiệm Pháp là hai anh em Pierre Janet và Paul Janet đã dựa vào những cuộc thí nghiệm trên những bệnh nhân thần kinh u uất để chứng minh rằng hành động là kết quả của ý niệm. Khi chỉ có một ý duy nhất trong đầu bệnh nhân, thì lập tức ý đó biến thành hành động. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi có nhiều ý thì ý nào chiếm ưu thế, ý đó sẽ có khả năng nhất để biến thành hành động. Các nhà duy vật có thể bảo đó là theo chủ nghĩa duy tâm, lạc hậu. Nhưng không thể phản bác những kết quả cụ thể của công cuộc thí nghiệm theo đúng tiêu chuẩn khoa học thực nghiệm của hai nhà bác học này. (1) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dĩ nhiên những nhà tuyên truyền cộng sản, theo thuyết duy vật, không thích lối giải thích duy tâm đó. Họ tìm tới Ivan Petrovich Pavlov (Nobel 1904), một khoa học gia người Nga, với thuyết phản ứng điều kiện, bắt nguồn từ những thí nghiệm trên con chó với tiếng chuông, để đi đến kết luận mọi hành động của con người đều do sự điều kiện hóa một cách máy móc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế ông Hồ (có lẽ bắt chước Voltaire) đã từng có lần nói với cán bộ tuyên truyền rằng: &lt;em&gt;“Nói láo, cứ nói láo, ban đầu người ta không tin, rồi nói mãi ngưòi ta cũng bán tín bán nghi, rồi thì cuối cùng tin như thật.”&lt;/em&gt; Chính vì chủ trương như vậy, cho nên khi tại Việt Nam xuất hiện lần đầu cái bộ tuyên truyền và đội vũ trang tuyên truyền, trong dân gian đã có thành ngữ &lt;strong&gt;“nói dối như Vẹm”.&lt;/strong&gt; (2) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Muốn thu lượm kết quả, các nhà tuyên truyền, ngoài việc nắm vững quy luật về tâm sinh lý nói trên, còn phải “điều nghiên” (chữ CS thường dùng: điều tra, nghiên cứu) về đối tượng, khác nào nhà trồng trọtmuốn gieo trồng một giống rau, giống lúa … phải nghiên cứu đất xem cần đào xới theo phương pháp nào, cần thêm phân bón gì, độ ẩm bao nhiêu vv… Sau đó mới lựa cách thích hợp với từng đối tượng để tiếp cận và truyền đạt ý tưởng của mình: những triết thuyết, chủ nghĩa, chủ trương, lập trường chính trị … là những điều phức tạp cao siêu, hay chỉ là một lời khen, lời mời gọi, một gợi ý nhỏ, đơn sơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với một cán bộ tuyên truyền cấp thấp, công việc có khi thật khó khăn, đòi nhiều thời gian, để thuyết phục đối tượng. Nhưng với những người có thiên khiếu về đắc nhân tâm, nhất là lại có cái mà ngoại ngữ gọi là “charisma” tức sức thu hút lạ lùng của lãnh tụ, thì có khi chỉ cần một lần &lt;em&gt;tiếp xúc, một vài lời nói, một cử chỉ, một cái nhìn cũng có thể lôi cuốn đối tượng&lt;/em&gt;. Người ta thường nghe đồn về việc ông Hồ đã thu phục Tạ Đình Đề, Thụy An, Trần Đại Nghĩa theo cách đó. Và trong hồi ký của Trương Như Tảng, ông này đã thuật lại bị ông Hồ thuyết phục ra sao trong dịp ông ta và một nữ sinh cùng lớp tiếp xúc với ông Hồ ở thủ đô Paris của Pháp. Chỉ nguyên lời ông Hồ nói với hai sinh viên trẻ này rằng đừng gọi ông là chủ tịch mà hãy gọi ông một cách thân mật là bác đã đủ khiến họ cảm mến và muốn đi theo rồi. Trong cuốn tiểu sử của giám mục Lê Hữu Từ nhan đề Giám mục Lê Hữu Từ và Phát Diệm, tác giả cũng thuật lại rằng ông Hồ đã dùng tới tuyệt chiêu của ông để cố chinh phục niềm tin của nhà tu hành này: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong lúc chỉ có hai người trong một bầu không khí thân mật cởi mở, ông Hồ, theo lời của vị giám mục nói lại với tác giả, đã ngỏ lời xin giám mục rửa tội cho mình! Có điều vị giám mục không bị lừa bởi con người khôn khéo nhưng giả dối này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những Phan Kế Toại, Bùi Bằng Đoàn … đã bị ông Hồ chiêu dụ dễ dàng. Thậm chí cả Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam cũng bị lừa khi nghe lời đường mật của ông Hồ, và lời khuyên – gần như cưỡng ép – của các tướng Tầu Lư Hán, Tiêu Văn để nhận lấy 70 ghế không được bầu trong “quốc hội” (hoàn toàn biếu không như một món quà hối lộ!) và mấy chức phó chủ tịch, bộ trưởng … cũng đã mắc mưu ông Hồ, nếu không nói là bị quái chiêu “tuyên truyền” của ông ta chinh phục. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ có ông Ngô Đình Diệm không bị lừa, không nghe ông ta mà nhận chức bộ trưởng nội vụ và đã may mắn thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Có người cho rằng ông Hồ không để đàn em “thịt” ông Diệm là nhằm mục đích dùng hành động đó tuyên truyền lấy lòng cộng đồng công giáo lúc ấy, hoặc ít nhất ông Hồ cũng nhận thức được rằng giết ông Diệm lúc ấy sẽ gây ác cảm với cộng đồng giáo dân là một tập thể mà ông Hồ cho rằng không thể thiếu trong cái mặt trận Việt Minh “cứu quốc” giả dối của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người vốn có thiện cảm với ông Hồ thì cho rằng ông Hồ kính nể thân phụ ông Diệm là Ngô Đình Khả – người đã sáng lập trường Quốc Học Huế mà Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp … đều là học sinh sau này. Ông Ngô Đình Khả là người duy nhất trong triều lúc ấy đã can đảm chống lại việc thực dân Pháp xử biệt xứ vị vua yêu nước Thành Thái, rồi sau nổi tiếng với câu “đầy vua không Khả, đào mả không Bài”, truyền tụng nơi cố đô, mà ông Hồ cũng biết và chính ông ta đã viện dẫn câu đó để giải thích với đàn em về việc ra lệnh cho phóng thích ông Diệm. (3) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ap dụng 5 chữ W (Who, What, When, Where, Why) của Mỹ vào tuyên truyền, cán bộ tuyên vận phải lựa lời mà nói, tùy lúc, tùy nơi, tùy người mà nói thì mới đạt kết quả mong muốn. Về điểm này cứ xét lý do thay đổi chính sách và đối tượng tuyên truyền tùy theo tình hình thế giới và tình hình trong nước, tùy theo sự thành bại của phong trào vận động quần chúng trong nước thì có thể hiểu tuyên truyền mà không đúng lúc cũng rất tai hại. Ví dụ khi mới thành lập và thống nhất (1930) cán bộ còn non nớt, hăng say nghe theo đường lối của QT3 theo nghị quyết đại hội kỳ 6, muốn sớm đưa cách mạng cộng sản, cách mạng giai cấp đến thắng lợi, họ bèn kêu gọi công nhân, nông dân nổi dậy lập những tổ chức giống như ở Nga, gọi là Xô Viết, mà mạnh nhất là ở vùng Nghệ Tĩnh, nên mới có cái gọi là phong trào Xô Viết Nghệ Tĩnh với khẩu hiệu sắt máu &lt;em&gt;“Trí Phú Địa Hào, đào tận gốc, trốc tận rễ.”&lt;/em&gt; Đó là khẩu hiệu rất kêu, rất hấp dẫn đối với giới vô sản, thành phần mà cộng sản cho là nòng cốt của cách mạng giai cấp. Nhưng đợt ra quân đầu tiên này đã chuốc lấy thảm bại. Nhiều cán bộ bị bắt, bị giết, tổ chức tan tành vì phát động không đúng lúc, chưa đến lúc. Lý do thất bại là vì không điều nghiên kỹ về đối tượng. Dân chúng Việt Nam lúc ấy chỉ muốn độc lập, không muốn cách mạng cộng sản, không muốn đấu tranh giai cấp. Hồ Chí Minh đã rút kinh nghiệm. Ngay lập tức, ông ta tìm cách len lỏi vào các tổ chức cách mạng dân tộc ở Hoa Nam, thề trước các cán bộ Trung Hoa Quốc Dân Đảng rằng mình không phải cộng sản. Trong nước, các nhóm đệ tam liên kết với đệ tứ, với các đoàn thanh niên không cộng sản. Cộng sản đưa ra một lời kêu gọi mới: mặt trận chống đế quốc ra đời. Rồi mặt trận thống nhất dân tộc, mặt trận Việt Nam Độc Lập Đồng Minh (gọi tắt là Việt Minh). &lt;em&gt;Toàn là những tổ chức có cái tên nhuộm màu sắc dân tộc&lt;/em&gt;. &lt;strong&gt;Nhưng trên thực tế thì mặt trận nào cũng chỉ là cái vỏ bề ngoài trong khi cốt lõi vẫn là các đảng viên cộng sản, hoạt động theo đường lối của QT3, thay đổi tùy theo sự thay đổi của tình hình thế giới được phản ánh qua các nghị quyết của các đại hội&lt;/strong&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chính sự thích nghi với hoàn cảnh, chiều theo xu hướng và nguyện vọng của nhân dân lúc ấy mà thay đổi đề tài tuyên truyền đã đánh lừa được nhiều ngưòi cứ nhìn cái vỏ xanh bề ngoài (chủ nghĩa dân tộc ngụy trang)&lt;/strong&gt; mà &lt;em&gt;không biết đến cái lòng đỏ bên trong (chủ nghĩa quốc tế vô sản tức cộng sản).&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để giữ cho cái vỏ xanh bên ngoài khỏi trầy da tróc vẩy mà để lộ cái lòng đỏ bên trong, bộ máy tuyên truyền cộng sản đã vận dụng mọi phương tiện, huy động mọi thành phần tổ chức, nam phụ lão ấu, tập trung họ vào những đoàn thể gọi là “cứu quốc” nhồi nhét vào đầu họ rằng Việt Minh là một phong trào, một mặt trận yêu nuớc. Sách báo, tranh ảnh, bích chương, truyền đơn, bươm bướm, khẩu hiệu, biểu ngữ, và mọi loại tác phẩm hội họa, âm nhạc, điêu khắc … được sử dụng tối đa để làm cho nhân dân tin vào đường lối của mặt trận. &lt;strong&gt;Nhưng mặt trận chỉ là cái vỏ. Cái cốt lõi là đảng cộng sản&lt;/strong&gt;. Một đôi khi, ở một nơi nào đó, trong một lãnh vực nào đó cái vỏ xanh bị vỡ, lòng đỏ bên trong lòi ra, &lt;em&gt;thì lập tức sửa sai, giải tán, tự phê &lt;/em&gt;… Chung quy mọi biện pháp cần thiết đã được thi thố để cố bảo vệ cái vỏ hầu &lt;strong&gt;che giấu cái cốt lõi là cuộc cách mạng vô sản không suy suyễn&lt;/strong&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2. Khuấy động quần chúng&lt;/strong&gt; có mục đích đem đến cho đại chúng hay nhiều tầng lớp nhân dân trong cùng một lúc chỉ một hai ý đơn sơ nhưng mãnh liệt, khiến cả đám đông ồ ạt đi theo chiều hướng, làm theo ý muốn của người chủ xướng.&lt;br /&gt;Những diễn văn ngắn, những bài thuyết trình cô đọng, ít dùng lý luận, nhưng chứa nhiều lời hô hào, kêu gọi làm phấn chấn lòng dân, những khẩu hiệu như ủng hộ, đả đảo, vạn tuế, muôn năm … thường có tác dụng khuấy động quần chúng. Nếu đưa ra vào một lúc thích hợp, thời cơ thuận lợi, tình hình đã chín mùi, chúng có thể biến một đám đông ù lỳ trở thành năng động, lôi cuốn họ dấn thân vào những hành động nguy hiểm như một dòng thác, như một bầy thiêu thân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuấy động (hay vận động) quần chúng thường được thực hiện, dựa vào những định luật về tâm lý quần chúng, có phần khác với tâm lý cá nhân thông thường. Một vài ví dụ sau đây có thể cho thấy sự khác biệt đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một rạp hát hay hội trường, khi có một, hai người vỗ tay thật lớn, thì hầu như mọi người trong đó liền vỗ tay theo, dù phần đông chẳng hiểu họ tán thưởng cái gì. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà tâm lý đã làm cuộc thí nghiệm như sau: trước một cử tọa đông đảo, nhà tâm lý mở nút một chiếc lọ rỗng không, trong đó chẳng có bất cứ chất đặc, chất lỏng hay chất hơi nào cả. Tuy nhiên, nhà tâm lý bảo với cử tọa rằng trong lọ có chứa một chất hơi với mùi tỏi nồng nặc, rồi ông ta hỏi có ai ngửi thấy mùi tỏi không. Kết quả có nhiều cái đầu gật, gật, và những bàn tay giơ lên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ví dụ trên chứng minh thành ngữ Pháp Mouton de Panurge không phải chỉ có nghĩa đen về những con cừu, mà còn đúng cả về nghĩa bóng đối với một số người, nhất là khi họ tập họp thành một đám đông (quần chúng), ít còn, hay không còn, sống với tri thức thông thường của cá nhân mình mà sống bằng một tâm lý tập thể, tâm lý quần chúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Hồ Chí Minh: “đồng bào có nghe tôi rõ không?”&lt;br /&gt;Nguồn: marxists.org&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Các nhà tuyên truyền chính trị, nói chung các nhà chính trị, thích “chơi” trên những “phím đàn” tâm lý này. Khi ông Hồ hay ngắt quãng trong những bài diễn văn ngắn, đơn sơ, bình dị của ông bằng những câu hỏi “đồng bào có nghe tôi rõ không?” … hay giơ tay thề trước đám đông: “Tôi thề không bán đứng tổ quốc, đồng bào hãy tin tôi…” là lúc ông ta tỏ ra khá điêu luyện về phím đàn tâm lý quần chúng. Và cán bộ của ông ta – đã được rèn luyện về khoa tuyên truyền khuấy động – đứng trong đám đông sẽ là những kẻ đáp lại câu hỏi của ông ta trước tiên, hay cất tiếng hoan hô trước tiên, khơi động cho cả ngàn tiếng vang lên “Rõ” (để trả lời câu hỏi), “Hồ chủ tịch muôn năm” (để đáp lại câu “đồng bào hãy tin tôi”)…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cải cách ruộng đất tại miền Bắc những năm 55-56, những khẩu hiệu hô lớn của đám đông “đả đảo địa chủ gian ác”, hay các điệp khúc ngắn do nhi đồng, thiếu nhi hát trong làng vừa hát vừa đánh trống cơm: “Cắt đứt là cắt đứt, Dứt khoát là dứt khoát, Không vương vấn giai cấp địa chủ” đã có tác dụng làm khiếp đảm những nông dân “có máu mặt” và khơi lên trong toàn bộ nông thôn một làn sóng đấu tranh ngút trời với lòng hận thù giai cấp ngùn ngụt.(4)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh những nông dân có dăm ba mẫu ta ruộng bị quy là địa chủ qùy gối trước tòa án nhân dân gồm những bần cố nông vô học chỉ biết làm theo lệnh của đội trưởng cải cách, hay bị đứng như trời trồng dưới hố sâu hàng giờ để nghe xỉ vả lăng nhục trong bầu không khí cuồng loạn của đấu tranh giai cấp cho ta thấy tác dụng xuất qủy nhập thần của “khuấy động quần chúng” của cộng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại sao chúng tôi chỉ toàn trưng dẫn những hành động của cộng sản để minh họa cho lập luận về tuyên truyền và khuấy động quần chúng? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì như đã trình bày ngay ở đầu, đây là ngón sở trường của phe cộng nói chung và của Việt Cộng nói riêng. Và phải thú thực, chúng ta đã thua vì kém địch thủ về tuyên truyền. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tuyên truyền của cộng sản đã biến ít thành nhiều, biến bại thành thắng, trắng thành đen, ngụy nghĩa thành chính nghĩa&lt;/strong&gt;. Những người “quốc gia” nạn nhân của cộng sản thường nguyền rủa ông Hồ Chí Minh. Những cựu cán bộ cộng sản hay những người vì lầm lẫn từng đi theo mặt trận Việt Minh trong một thời gian dài cũng nói ông Hồ là xấu. Thậm chí có người gọi ông ta là Ma Đầu (như Hoàng Quốc Kỳ), là Qủy Chúa (như Nguyễn Chí Thiện), Qủy Vương (như Vũ Thư Hiên, gián tiếp qua lời một người bạn của ông là tiểu đoàn trưởng Đích). Thế mà nhờ tuyên truyền, ngày nay HCM vẫn được tôn sùng. Không phải chỉ có Võ Nguyên Giáp viết trên Tạp Chí Cộng Sản số 24, tháng 12, 1999 rằng &lt;em&gt;“Làm theo lời HCM thì thắng lợi, làm sai tư tưởng HCM thì thất bại; thế giới đổi thay, nhưng tư tưởng HCM sống mãi …” &lt;/em&gt;Không thiếu những nhà văn, nhà báo, sử gia tên tuổi trên thế giới, kể cả các tác giả soạn tự điển bách khoa của Mỹ, của Anh … mãi đến tận năm 2000 vẫn ca tụng HCM hết lời. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Còn tiếp)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) Cách nay 11 năm, tại Mỹ, những cuộc thí nghiệm suốt gần 20 năm của bác sĩ Dorsey cũng đi đến kết luận rằng lời cầu nguyện có ảnh hưởng đến cách chữa bệnh, nhất là bệnh tim, đã làm dư luận trong giới khoa học gia Mỹ xôn xao.&lt;br /&gt;(2) VẸM là viết tắt của 2 chữ Việt Minh, do cộng sản hoàn toàn chi phối. Việt Minh, chỉ mặt trận Việt Minh, là viết tắt của 7 tiếng “Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội” ban đầu do ông Hồ Học Lãm làm chủ nhiệm, gồm có nhiều đảng phái quốc gia và cả một số đảng viên cộng sản, trong đó có HCM hoạt động ở Hoa Nam trong thập niên 20 và 30; về sau Hồ Chí Minh dùng mánh lới và tuyên truyền dối trá dần dần thao túng Hội này, trừ khử những thành phần quốc gia chống cộng, để cuối cùng hoàn toàn điều khiển nó, biến nó thành cái gọi là mặt trận Việt Minh.&lt;br /&gt;(3) Xem Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, Paris, 1988, trang 226-227&lt;br /&gt;(4) Xem Những Thiên Đường Mù của Dương Thu Hương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=3775&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-1069639801624223163?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/1069639801624223163/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=1069639801624223163' title='1 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1069639801624223163'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1069639801624223163'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/agitprop-tuyn-truyn-v-vn-ng.html' title='AGIT–PROP Tuyên Truyền Và Vận Động'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-5474418330120496495</id><published>2007-08-15T12:03:00.000-07:00</published><updated>2007-08-15T12:05:13.377-07:00</updated><title type='text'>NHỮNG MỴ TỪ CỦA BỌN NGỤY QUYỀN</title><content type='html'>NHỮNG MỴ TỪ CỦA BỌN NGỤY QUYỀN &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như quý vị cũng đã biết những chuyện bê bối về những gian thương làm nước mắm và nước tương xãy ra ở trong nước, khiến cho chúng ta là người tiêu dùng thật bở ngỡ và búc súc. Trước khi những vụ này được phanh phui ra ánh sáng, người tiêu dùng luôn tin tưởng ở những sản phẩm chế biến nước mắm, nước tương bởi những mỹ từ trên những nhãn hiệu: Đảm Bảo An Toàn, Thơm Ngon, Bạn Của Các Bà Nội Trợ, Chất Lượng Cao, Số Một, v.v… Nhưng rồi, nước tương, nước mắm cũng chỉ được phê chế mất vệ sinh, pha trộn hóa chất, không được bảo đảm an toàn cho người tiêu dùng. Thế mà những sản phẩm này vẩn được bày bán khắp nơi, chiêu dụ người tiêu dùng bởi những mỹ từ hay và mẩu mã đẹp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó chỉ là những chuyện nước tương, nước mắm thôi. Thật ra còn có một số mỹ từ mà chính bọn ngụy quyền “Đảng và Nhà Nước” VN đang dùng còn nguy hại hơn nhiều. Hiện nay, trên tất cả giấy tờ hành chánh, đơn từ đều có những mỹ từ: Độc Lập, Tự Do, Hạnh Phúc để quảng cáo cho một đảng phái hiện đang hành trị đất nước Việt Nam chúng ta. Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) đã đưa ra những mỹ từ này hòng chiêu dụ được lòng tin yêu của những người tiêu dùng như bạn và tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;ĐỘC LẬP &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ khi Hồ Chí Minh ra Ba Đình đọc bài “Tuyên Ngôn Độc Lập” mà ông ta đã vay mượn văn từ, ý nghĩa từ bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Mỹ, đất nước đã không còn bị thực dân Pháp đô hộ nữa. Tuy nhiên, cái nhà nước “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa” quả chưa thực sự “Độc Lập” khi chính quyền Hồ Chí Minh như những con rối nước bị điều khiển bởi nhóm đàn anh CS ở Moscow và Beijing. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi hành xử chính trị của Hồ Chí Minh đều được chỉ đạo từ bọn đàn anh Cộng Sản Đệ Tam. Từ những ý thức hệ Vô Sản, đánh Tư Sản, Cải Cách Ruộng Đất đến hình tượng, khẩu hiệu, lá cờ quốc gia đều được đúc khuôn từ cái lò Moscow mà ra. Từ lúc Đảng CSVN ra đời, người dân Việt Nam đi đâu, lúc nào cũng nhìn, nghe thấy ảnh tượng ông Tây, người Nga. Học sinh Việt Nam đã phải bị bắt học tiếng Nga, văn hóa Nga. Người ta cứ liên tưởng như một nước Nga trong lòng đất mẹ VN. Trong mọi ý tưởng của nhóm Hồ Chí Minh lúc nào cũng hướng về đất thánh Moscow. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐCSVN vốn là nhóm nô lệ ý thức hệ. Lúc thì họ tôn thờ, vinh danh Lênin, Carl Max thì không thân thiện với Trung Quốc. Vào những năm 1979 đến 1984, Việt Nam và người “anh em” Trung Hoa đánh nhau chí tử, mãi đến 1999 mới chính thức giãi hòa. Cuộc chiến này đều bị chính quyền hai bên giấu nhẹm như mèo giấu kứt vây. Sau khi, Liên Xô tan rã, ĐCSVN không còn chỗ dựa, trong khi đó, chỉ có Trung Quốc vững mạnh nhất trong nhóm CS còn lại, thế là ĐCSVN đi chơi lại với Trung Quốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đài Loan, Nam Hàn tuy được Mỹ bảo hộ, nhưng Hiến Pháp của họ không hề vinh danh, lệ thuộc chính quyền Mỹ. Trong khi hiến pháp Việt Nam thì ngược lại, ĐCSVN vẩn lệ thuộc vào nhóm quan thầy Nga-Xô. Điều 4 hiến pháp Việt Nam vẩn ghi rỏ rằng: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;“Đảng cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghia Mác - Lê Nin và tu tuởng Hồ Chí Minh, là lực luợng lãnh đạo Nhà nuớc và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật.” &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay, dân mình bị Trung Quốc bắn giết. Thác Bản Dốc, Ải Nam Quan, Hoàng Sa, Trường Sa bị TQ lấn chiếm, thế mà ĐCSVN chỉ nhẹ nhàng lên tiếng phản đối cho qua loa có lệ. Quả thật, ĐCSVN không dám chống đối được TQ, vì mọi an ninh quốc phòng, kinh tế, chính trị đều do TQ bảo kê hết. Hơn nữa, con số 2 triệu đảng viên chỉ biết tham nhũng, kinh doanh thu đô la vào túi, ăn to béo mập thì sao đối lại với 2 triệu quân đội Trung Quốc hùng hồ, mạnh liệt được?! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;TỰ DO &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng 4, 1975, miền Nam Việt Nam bị “giải phóng”. Lại một mỹ từ thật đẹp, “Giải Phóng”. Sau ngày “Giải Phóng”, mọi quyền tự do cơ bản con người dường như dần mất hết và trở nên khan hiếm. Trước đó, người dân miền Nam còn được quyền tự do biểu tình, mà trong đó có rất nhiều người “Phản Động” đã được ân huệ này để làm náo loạn hệ thống chính trị miền Nam. Thế mà ngày nay, đồng bào người Thượng Tây Nguyên tổ chức biểu tình ôn hòa đòi tự do tôn giáo và phản đối chính quyền cướp đất tổ tiên của họ thì lại bị bắt, kêu án một cách nặng nề. Hiện nay, có rất nhiều người Thượng vẩn phải lẩn trốn trong rừng hay đã và đang vượt biên sang Miên vì bị ĐCSVN đang truy lùng, giam bắt vì họ có liên can đến vụ biểu tình hồi năm 2001. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyền tự do báo chí rất mơ hồ! Trong nước có hơn 600 tờ báo cầm tay và điện tử, nhưng đều phải bị sự chỉ đạo của ĐCSVN. Chỉ đảng viên CS mới được làm, ra báo. Mọi tin tức có liên quan đến chính trị, kinh tế đều phải thông qua Bộ Văn Hóa Thông Tin. Nếu đăng mà không đẹp lòng BVHTT thì sẽ bị đình chỉ, phạt vạ, đuổi việc, thậm chí bị bỏ tù. Hiện nay có rất phóng viên bị tra vắn vì đã viết về những vụ tham nhũng lớn ở VN. Thật tội nghiệp cho giới làm báo VN phải đi lề bên phải trên con đường một chiều! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyền tự do thông tin thì bị cấm đoán, ràng buộc. ĐCSVN bắt chước Trung Quốc tìm mọi cách ngăn chặn mọi thông tin hiện đang phổ biến lan rộng trên internet bằng những kỷ thuật tân tiến. Bắt buộc người chủ internet phải theo dỏi, nằm vùng người xử dụng truy cập và phải báo ngay với công an, nếu không sẽ bị rút giấy phép kinh doanh. ĐCSVN ngụy biện nói rằng làm vậy để ngăn chặn các trang web đồi trụy, nguy hại đến người dân. Hư thực thế nào, mà người ta lại cứ dễ dàng truy cập được các trang đồi trụy, khỏa thân, dành cho người lớn; còn những trang cung cấp tin tức, sự thật về ĐCSVN thì gặp nhiều trở ngại, khó khăn khi truy cập. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyền tự do đi lại rất cơ bản. Tuy nhiên nó cũng bị hạn chế. Đi đâu, ở chổ nào cũng phải khai báo Tạm Trú, Tạm Vắng với chính quyền sở tại. Ngoài giầy chứng minh nhân dân ra, nơi nào cũng phải có hộ khẩu gia đình, để cho ĐCSVN dể dàng kiểm soát. Hầu hết những dân lao động tứ xứ vào các thành phố lớn như Hà Nội, Sài Gòn đều bị coi như bất hợp pháp, bởi vì họ không có hộ khẩu ở nơi họ tạm cư. Nếu không có hộ khẩu, thì con em họ khó mà được đi học đoàng hoàng. Việt Kiều về thăm quê hương cũng phải đăng ký xin phép. Gần đây thủ tướng VN ra nghị quyết miển Visa cho Kiều bào về thăm quê hương. Tuy nhiên cũng phải làm đơn xin phép toà đại sứ trước khi về nước, thủ tục còn rồm rà hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện tín ngưỡng, tôn giáo như thấy rất dể dàng ở cái thiên đường XHCN này. Tuy nhiên, muốn được chính quyền nhìn nhận, các tôn giáo đều phi đăng ký, xin mới được hợp pháp. Một số tôn giáo đợi mãi 20 năm, 30 năm mới được ĐCSVN nhìn nhận. Hiện nay, có nhiều giáo phái Tin Lành, Giáo Hội Phật Giáo VN Thống Nhất và các tôn giáo khác vẩn còn phải thờ phượng một cách lén lút. Mà dù cho có được ĐCSVN nhìn nhận, nhưng chuyện kỳ thị, ỷ quyền thế đàn áp người khác đức tin vẩn là chuyện thường. Các tín đồ Phật giáo Hòa Hảo bị cấm đoán không được tưởng niệm ngày vị giáo chủ của họ lâm nạn. Những người sắc tộc theo đạo Tin Lành bị chính quyền kỳ thị cho là họ theo đạo của Mỹ, Tư Bản. Một số giáo phái thuộc đạo Mẫu thì bị chính quyền cho là mê tín do đoan, buôn thần bán thánh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những mỹ từ của điều 69 hiến pháp như chiêu dụ chúng ta nhận biết là VN cũng có những dân quyền, dân chủ. Thế nhưng ĐCSVN lại bắt bớ, đàn áp, kêu án giam cầm những người Đấu Tranh cho Tự Do và Dân Chủ. ĐCSVN không chấp nhận một đảng phái nào khác ngoài đảng CS. Hiện nay, có nhiều đảng phái ra đời, những chỉ dám hoạt động lén lút mà thôi. Hể ai dám lên tiếng đối lập với ĐCSVN, hoặc nói sự thậy thì bị gép vào thành phần “Phản Động”. ĐCSVN kêu án, giam cầm rất nhiều tù nhân có liên quan đến chính trị, thế mà ĐCSVN chối oanh oanh là VN không có giam giử tù nhân chính trị. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;HẠNH PHÚC &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;ĐCSVN lúc nào cũng vổ ngực khoe khoang rằng kinh tế VN phát triển và giàu có. Nhưng thực tế VN vẩn chưa là con rồng, con hổ ở vùng Châu Á. Hàng năm, ĐCSVN vẩn đưa hàng ngàn người dân đi Xuất Khẩu Lao Động. VN đã và đang nhận viện trợ từ Ngân Hàng Thế hàng tỉ đô la cho những việc Xóa Đói Giãm Nghèo. Không biết trong hàng tỉ đô la đó, dân nghèo nhận được nhiêu, hay bao nhiêu căn nhà Tình Nghĩa được xây lên cho họ. Chúng ta chỉ thấy khắp nơi, các cơ quan nhà nước, ỷ ban nhân dân, công sở chính quyền, nhà ở của các cán bộ thì được xây khang trang, đồ sộ, mới lạ và rất đẹp mắt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng năm, người dân phải đóng biết bao nhiêu là thuế: thuế bất động sản, thuế thương mại, thuế thu nhập, thuế xe, thuế vận tải giao thông, thuế mua bán, v.v.. Vậy mà người dân cũng phải đóng học phí 2 lần trong một năm để cho con em của họ được đi học. Người nghèo, già neo đơn khi bị bệnh thì chỉ có mong ở phép lạ hay ở các nhà hảo tâm vì không có tiền đi bệnh viện. Nghề giáo viên là cao quý nhất trong các nghề. Tuy nhiên, các giáo viên lại được nhận lương bổng thấp nhất so với những người khác làm cho chính phủ. Những cán bộ các cấp cuối năm còn được tiền thưởng, quà thưởng, còn các giáo viên thì thật đáng thương không được xu nào. Phải chăng ĐCSVN lại không nhớ là nhờ các giáo viên giảng dạy, ru ngủ, đầu đọc chủ nghỉa CS cho tuổi trẻ VN, mà ĐCSVN mới được tồn tại đến ngày nay?! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đường xá giao thông thật nguy hiễm vì xây tạo thiếu chất lượng, cầu cống mới xây thì bị nghiêng, trệ xuống. Không biết chính quyền nhận tiền từ thuế giao thông vận tải ở mổi chiếc gắn máy, vận tải bao nhiêu, mà không trả đủ lương cho cảnh sát giao thông, họ phải “đứng đường” kiếm tiền đút lót từ những người vi phạm luật giao thông. Hàng ngày, khắp mọi nơi đều xãy ra những vụ tai nạn giao thông thảm khốc và chết người như cơm bửa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng để những tòa nhà cao ốc, cao sang, những chiếc xe gắn máy đẹp bắt mắt, những chiếc phone cầm tay đời mới làm lóa mắt bạn. Vì xen lẩn những cao sang hoa lệ đó, vẫn có rất nhiều người phải buôn thúng bán bưng, bán sức lao động, bán thân xác, bán lý trí để kiếm kế sinh nhai ở cái xã hội đổi mới VN bây giờ. Nhiều em bé vì cha mẹ nghèo không tiền nuôi các em ăn học, các em phải đi đánh bóng giày, bán báo, bán kẹo, bán vé số, ăn xin để có vài ngàn đồng mà tạm nuôi các em, hay nuôi gia đình các em, hay đưa cho những thành phần bất nhân bảo kê, coi giử các em. Nhiều thanh niên nam nữ bỏ quê nhà vào thành phố lớn kiếm sống từ những nghề bình thường cho đến những nghề thật đáng thương như: mát-xa dạo, bán thân xác của mình. Chuyện bán thân xác không còn độc quyền ở phái nữ ở thiên đường XHCNVN nữa. Mà các bạn nam giới cũng làm. Nhiều bạn nam đã phải cặp, ăn ở với những phụ nữ bằng tuổi mẹ mình giàu có, hoặc phải ăn nằm với những người đàn ông có tiền để nuôi thân, nuôi gia đình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truớc và sau 1975, ĐCSVN luôn tuyên truyền, chê bai chế độ củ bê tha, rằng con gái VN ham “Tư Bản” lấy Mỹ, lấy ngoại quốc. Nếu chúng ta nhìn lại cái thiên đường XHCNVN ngày nay thì còn tệ hại hơn trước giai đoạn 1975 nhiều. Con gái VN hiện bị bán ra nước ngoài, bị đưa vào các động mãi dâm, bị trưng bày trong lồng kín như những món vật cho người ngoại quốc mua vui. Các cô phải khỏa thân đứng xếp hàng để cho mấy ông “Tư Bản” ngắm, sò mó, lựa chọn. Nhiều cô vì gia đình nghèo phải chịu lấy mấy anh Nam Han, Tàu tàn tật, lớn tuổi bằng cha, chú các cô để hy vọng có một cuộc sống mới. Nhiều em bé tuổi chưa quá lớp 1 bị gạt, bán qua Miên để phục vụ tình dục cho người ngoại quốc. Đó là những vụ được đưa ra ánh sáng. Hiện nay, còn rất nhiều em bé, cô gái VN đáng thương đang là những món vật mua vui ở Miên, Thái Lan, Trung Quốc hay ở chính trên đất nước Việt Nam của họ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người dân bị chính quyền địa phương ỷ thế cậy quyền cướp đoạt đất đai, tài sản của họ làm cho họ phải vô gia cư, tài sản mất hết, lâm vào cảnh túng thiếu. Người ta đi khiếu kiện từ Bắc vào Nam, từ Nam ra Bắc, từ đời cha đến đời con, thế mà Công Lý vẩn trốn chạy, tránh né họ. Như những vụ biểu tình của những người dân oan xãy ra ở Sài Gòn, Bạc Liêu, Hà Nội vừa rồi. Họ kêu gào, than khóc, dầm mưa giải nắng, thế mà chính quyền vân mặc kệ họ. Cửa Tiếp Dân vân đóng kín. Công an bao vay họ, không cho người khác cứu trợ lương thực. Không một tờ báo, tin TV nào đặt nặng vấn đề này đến với công chúng. Không những thế, ĐCSVN vô tâm đánh đuổi những người biểu tình khiếu kiện, bắt giam họ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hàng năm biết bao nhiêu là cuộc đình công xảy ra trong giới lao động, giai cấp công nhân. Họ bị chủ là “Tư Bản” Nam Hàn, Trung Quốc đánh đập, bạt đãi, trả lương rẻ mạt, thậm chí bắt làm nhiều giờ mà vẩn không trả lương. Trong khi ấy, cái bọn bù nhìn “Công Đoàn” quốc doanh của ĐCSVN thì chẳng làm gì được. Thật trớ truê hơn là bọn lảnh đạo đất nước chính là nhóm người đại diện cho tầng lớp giai cấp công nhân mà chẳng đá động gì được đối với bọn đầu tư ngoại quốc. Ngày qua ngày người lao động vẩn cứ bị bóc lột sức lao động ngay cả trên cái thiên đường XHCN của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CỘNG HÒA XẢ HỘI CHỦ NGHỈA VIỆT NAM &lt;br /&gt;ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH PHÚC &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Âu chỉ là những mỵ từ quảng cáo cho một ngụy quyền chuyên ngụy tạo, tuyên truyền đánh lừa nhân dân Việt Nam. Nếu chúng ta đem bọn Ngụy Quyền này so sánh với đám gian thương làm nước mắm, nước tương thì đám gian thương nhẹ tội hơn nhiều. Không biết bao giờ đất nước Việt Nam mới thật sự có Độc Lập - Tự Do và Hạnh Phúc vậy bạn? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Quốc Tấn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-5474418330120496495?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/5474418330120496495/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=5474418330120496495' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5474418330120496495'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5474418330120496495'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/nhng-m-t-ca-bn-ngy-quyn.html' title='NHỮNG MỴ TỪ CỦA BỌN NGỤY QUYỀN'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-1262645020606810291</id><published>2007-08-15T11:52:00.000-07:00</published><updated>2007-08-15T12:03:02.146-07:00</updated><title type='text'>Thử tìm hiểu Chỉ thị 06-CT/TW HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH</title><content type='html'>Thử tìm hiểu Chỉ thị 06-CT/TW HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH&lt;br /&gt;Hay Tư tưởng chánh trị, kinh tế và con người thật Hồ chí Minh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn văn Trần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bộ Chánh trị đảng cộng sản Hà nội vừa ra Chỉ thị số 06-CT/TW về tổ chức cuộc vận động « Học tập và làm theo tấm gương tư tưởng đạo đức hồ chí minh ». Nhơn đây, xin nhắc lại trong vừa qua, Bộ chánh trị đã ban hành một chỉ thị quan trọng, đó là Nghị quyết 36 hướng dẫn đảng viên các cấp thi hành chánh sách của đảng chiêu dụ và thu phục người việt hải ngoại về với đảng cộng sản để được như vậy, đảng cộng sản có thể tổng kết chiến thắng 30/04/75 một cách trọn vẹn. Chỉ thị 06-CT/TW nhằm chấn chỉnh hàng ngũ đảng, củng cố lòng tin nhân dân đối với đảng cộng sản trong vai trò lãnh đạo đất nước ngày nay đang trên đà suy yếu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nghị quyết 36 cho thấy chỉ trong thời gian ngắn, đảng cộng sản Hà nội đã không còn giữ thái độ cao ngạo đối với người việt hải ngoại như trước kia ( bọn đĩ điếm, phản quốc, tức thái độ ông/chúng mày ) mà đã thay đổi « người việt hải ngoại là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc » ( quan hệ ông/chúng mày nay đổi lại vị trí ) bởi vì chỉ số tiền 4 tỷ mỹ kim của người việt hải ngoại gởi về Việt nam hàng năm, tính ra thành lợi tức đầu người, cũng đã vượt khởi quá xa lợi tức đầu người ở việt nam ngày nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nay Bộ chánh trị ra Chỉ thị 06-CT/TW không tránh khỏi phơi bày rõ một thực tế khách quan là chủ nghĩa cộng sản không còn là niềm tin, là lý tưởng tranh đấu của người cộng sản nữa. Mà đúng vậy. Cộng sản Mác-Lê sụp đổ trọn vẹn ở Liên-xô và Đông âu bởi vì học thuyết khoa học hiện thực mà lại không có khả năng mở ra tương lai. Sau khi sụp đổ, chủ nghĩa cộng sản cũng không để lại được một điều gì dù nhỏ nhít khả dĩ ơn ích cho nhơn loại. Cộng sản đã sụp đổ như chưa hề có cộng sản hiện hữu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng cộng sản hà nội không thể không biết sự thật lịch sử này nên nay họ xoay qua cố tạo dựng Hồ Chí Minh thành một giá trị qui chiếu cho đảng viên và thuyết phục nhơn dân chấp nhận như một niềm tin chung. Giá trị qui chiếu, niềm tin chung sẽ là cơ sở tinh thần dựa trên đó đảng cộng sản cố sức kéo dài thêm quá trình xã hội chủ nghĩa của chế độ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng « tấm gương tư tưởng đạo đức hồ chí minh » có phải thật sự có giá trị qui chiếu hay không ? Mà Hồ Chí Minh có tư tưởng, đạo đức không ? Con người thật Hồ Chí Minh nếu có nêu gương thì tấm gương ấy là tấm gương như thế nào ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;1-Tư tưởng đạo đức của Hồ Chí Minh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ Đại hội 6 ( 12 - 86 ), đảng cộng sản hà nội đưa ra chánh sách « đổi mới », tức chuyển biến chủ nghĩa mác-lê-mao thành chủ nghĩa- mác-lê-đặng (Đặng Tiểu Bình ), nhưng vẫn khẳng định Việt nam theo con đường xã hội chủ nghĩa, bỏ qua giai đoạn tư bản chủ nghĩa, mà chỉ tiếp thu những thành tựu tốt đẹp của chế độ tư bản về khoa học, kỹ nghệ để xây dựng và phát triển đất nước xã hội chủ nghĩa, dứt khoát bác bỏ không khoan nhượng những giá trị tinh thần nền tảng như các quyền tự do chánh trị, văn hóa, tôn giáo, …(1)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến năm 1991, Hà nội lại bắt chước Bắc kinh (đề cao Mao trạch đông ) hô hào đề cao cái gọi là « tư tưởng hồ chí minh » và đưa vào tất cả các tài liệu tuyên truyền chánh thức, cả đưa vào sách giáo khoa các cấp .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tình thì Hồ Chí Minh làm gì có tư tưởng ! Những gì Hồ Chí Minh viết chỉ có giá trị không hơn những bản văn hành chánh cho cán bộ của ông. Hơn nữa, chính Hồ Chí Minh cũng từng thú nhận « không có tư tưởng gì khác hơn chủ nghĩa mác-lê ». Sự thú nhận này làm ra vẻ ông là người khiêm tốn, nhưng thật sự không phải ông là người có tánh khiêm tốn. Trong quyển « Lẽ Phãi của chúng ta » do Nhà xuất bản Chánh Trị Quốc Gia, Hà nội, 2004, ông Nguyễn Phú Trọng, chủ tịch Quốc Hội, phản bác nhũng chống đối của người việt tranh đấu dân chủ, viết : « … riêng về mặt lý luận, họ sử dụng mọi phương tiện đánh vào nền tảng tư tưởng của đảng là chủ nghĩa Mác-Lê, ở Việt nam [chủ nghĩa Mác-Lê] còn là tư tưởng hồ chí minh ». Nhưng ở Việt nam, chủ nghĩa Mác-Lê chuyển biến thành tư tưởng mao trạch đông –staline .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sùng bái tuyệt đối Staline và Mao trạch đông nên đã có lần trong chiến khu, trước một số đông đảng viên, vào đầu thập niên 50, Hồ Chí Minh chỉ ảnh Staline và Mao trạch đông nói : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;« Bác có thể sai lầm ; chớ hai vị nầy không bao giờ phạm phải sai lầm ». &lt;/strong&gt;Do đó, lúc nào Hồ Chí Minh cũng hết lòng hết dạ tôn thờ Staline và Mao Trạch đông là bực thầy của lý thuyết chuyên chính vô sản mà ông ra sức học tập và đem áp dụng ở Việt nam : &lt;strong&gt;« đảng cộng sản là công cụ của chuyên chính vô sản », &lt;/strong&gt;mà chuyên chính sau cùng chỉ còn là &lt;strong&gt;« chuyên chính của một người »&lt;/strong&gt; (2) .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Boris Savourine đã phải nhìn nhận &lt;strong&gt;Hồ Chí Minh là đồ đệ tuyệt trần của Staline&lt;/strong&gt; (3). Còn đối với họ Mao, Hồ Chí Minh khẳng định &lt;em&gt;« kinh nghiệm và tư tưởng của Mao trạch đông đã giúp chúng tôi hiểu thấu đáo hơn học thuyết mác-anghên-lê- staline. Những người cách mạng việt nam phải luôn luôn ghi nhớ và biết ơn Mao trạch đông về những cống hiến to lớn đó »(4) .&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ghép &lt;em&gt;« tư tưởng hồ chí minh »&lt;/em&gt; vào chánh sách &lt;em&gt;« đổi mới », &lt;/em&gt;Hà nội không nghĩ là muốn dựng lên Hồ Chí Minh thay thế Mác-Lê-Staline-Mao để làm cho mọi người thấy có một chút màu sắc việt nam bởi theo tư tưởng hồ chí minh cũng không gì khác hơn rập khuôn theo tư tưởng staline-mao trạch đông mà thôi. Lúc nào Hồ Chí Minh cũng tâm nguyện đó là học thuyết đúng đắn nhứt, là kim chỉ nam xây dựng đất nước xã hội chủ nghĩa. Vì tin tuyệt đối Staline và Mao trạch đông mà Hồ Chí Minh đã đem về Việt nam áp dụng vào thực tế những lời dạy và kinh nghiệm quí báu của hai người ấy, đã gây ra thảm cảnh ở miền Bắc Việt nam từ đầu thập niên 50 của thế kỷ trước trong cuộc Cải Cách Ruộng Đất long trời lở đất, giết hại hơn nửa triệu nông dân vô tội, làm tê liệt sự sản xuất xã hội suốt trong nhiều năm. Tiếp theo, Hồ Chí Minh thực hiện &lt;strong&gt;«Trăm Hoa Đua Nở »&lt;/strong&gt; giết hại sạch những trí thức ưu tú ở Miền Bắc. Trong số trí thức ấy, có những người thoát chết lúc thanh trừng, phải kéo dài cuộc sống đau khổ cho đến cuối đời trong gần đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung thành với tinh thần chuyên chính vô sản, lúc kháng chiến, Hồ Chí Minh dựng &lt;em&gt;« Mặt Trận Việt Minh »&lt;/em&gt; để &lt;strong&gt;thực hiện đoàn kết toàn dân nhưng, thực chất, là để tiêu diệt tất cả đoàn thể, cá nhơn nào tham gia Việt Minh mà không theo cộng sản, mặc dù cùng đánh đuổi thực dân pháp giành độc lập cho Việt nam&lt;/strong&gt;. Hồ Chí Minh đã từng tuyên bố rõ : &lt;strong&gt;« Đảng ta không những giành được quyền lãnh đạo cách mạng ( kháng chiến chống thực dân ) trong cả nước, mà còn đập tan được mọi âm mưu của giai cấp tư sản hầu tranh giành quyền lãnh đạo cách mạng với đảng ta »&lt;/strong&gt; (5) . Trên thực tế, lúc ấy, từ Hà nội, Hồ Chí Minh đã không ngần ngại ra chỉ thị sát hại những nhà trí thức ái quốc chơn chánh ở Miền nam như Tạ Thu Thâu, Nguyễn An Ninh, Phan văn Hùm, Trần văn Thạch, Hồ văn Ngà, Nguyễn văn Sâm,…và vô số những tín đồ của các tôn giáo ái quốc trong Nam như Cao Đài, Phật Giáo Hòa Hảo (Đức Giáo chủ Huỳnh Phú Sổ bị Việt minh cộng sản theo lệnh Hồ Chí Minh sát hại ở Đốc Vàng).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Riêng đối với những người kháng chiến theo Đệ Tứ, như Tạ Thu Thâu, Hồ chí Minh đã không tiếc lời nguyền rủa đó là « bầy chó trốt-kít » và buộc tội họ là &lt;em&gt;« bọn phản bội, gián điệp, tay sai ngoại bang, đế quốc,… »(6). &lt;/em&gt;Ngày nay, đảng cộng sản hà nội học tập và áp dụng tư tưởng hồ chí minh không lệch lạc trong các vụ buộc tội những nhà tranh đấu dân chủ và nhơn quyền ở Việt nam là &lt;em&gt;« gián điệp, phản quốc, … ».&lt;/em&gt; Nhưng khi nhìn lại nghiêm chỉnh thì ai ai cũng nhận thấy Tạ Thu Thâu và tất cả nạn nhơn của Hồ Chí Minh, và cả những người đang tranh đấu dân chủ và nhơn quyền ở Việt nam ngày nay, đều được mọi người lương thiện kính trọng và nhìn nhận họ là những nhà ái quốc trong sáng, chơn chánh . Còn Hồ Chí Minh khó được nhiều người việt nam không cộng sản thừa nhận là người yêu nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1961, dưới thời hồ chí minh, Quốc Hội ở Hà nội ban hành Nghị quyết 49 / NQ / TVQH cho phép công an bắt nhốt mọi công dân vào Trại Cải tạo Tập trung trong 3 năm không cần án lệnh tòa án, không cần xét xử. Sau đó, việc tạm giam có thể được gia hạn đến vô thời hạn. Ngày nay, Võ văn Kiệt chấp hành tư tưởng hồ chí minh, ban hành Nghị Quyết 31 CP cho phép công an quản lý hành chánh tại gia mọi công dân bị tình nghi là thành phần nguy hiểm cho chế độ để tránh cho đảng và Nhà nước phí tổn giam giữ tập trung như trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều đảng viên, tức không kể đến toàn dân lương thiện, đã phải lên tiếng nguyền rủa &lt;strong&gt;« tội ác của chế độ này ( do Hồ Chí Minh lập ra ) thật nói không hết » &lt;/strong&gt;(7) . Còn cựu Đại Tá Bùi Tín, nguyên Phó Tổng biên tập Nhựt báo Nhân Dân, phán xét từ tốn : « Đó là (đảng cộng sản và tư tưởng hồ chí minh ) một Bộ Máy đàn áp rộng lớn và tinh vi theo kiểu KGB lộng hành, bất chấp luật pháp và dư luận, chà đạp quyền tự do của công dân, khống chế con người và xã hội, tạo nên nỗi sợ hãi thường trực và dai dẳng … (8).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;2- Tấm gương Hồ Chí Minh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh suốt đời nêu cao tấm gương là người cộng sản chuyên chính, cho đến chết thì tìm đường đi gặp cụ Mác, cụ Lê (Di chúc). Noi gương Mao Trạch đông, ông luôn luôn giữ vững con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội ở Việt nam. Ông không ngần ngại sao chép một cách máy móc &lt;em&gt;« lý thuyết cách mạng không ngừng ». &lt;/em&gt;Ông tin tưởng theo Mao Trạch đông nên quả quyết sau cách mạng dân chủ nhơn dân, tức sau cuộc Cách mạng giành độc lập và Cải Cách Ruộng Đất, Cải Tạo Công Thương Nghiệp, Cải Tạo Trí Thức (vụ Nhân Văn Giai Phẩm), thì Việt nam phải tiến lên làm Cách mạng xã hội chủ nghĩa. Và cả hai cuộc Cách mạng nầy phải quan hệ nhơn quả với nhau và đều do đảng cộng sản lãnh đạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh lúc nào cũng nêu cao tấm gương kiên quyết tin tưởng ở sự thắng lợi trên qui mô toàn thế giới của chủ nghĩa xã hội trước chủ nghĩa tư bản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào đầu năm 1960, Trung quốc thực hiện chánh sách &lt;em&gt;« Đại Nhảy Vọt ». &lt;/em&gt;Ở Việt nam, Hồ Chí Minh liền noi gương Mao Trạch đông đưa ra khẩu hiệu &lt;strong&gt;« tiến nhanh, tiến mạnh, tiến thẳng lên chủ nghĩa xã hội ». &lt;/strong&gt;Năm 1976, sau khi hai miền Nam Bắc thống nhứt theo cộng sản thì đảng cộng sản hà nội áp dụng trung thực tư tưởng hồ chí minh như tấm gương chánh trị qua khẩu hiệu lãnh đạo « tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa xã hội ».&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến năm 1990, Liên-xô và Đông âu sụp đổ làm cho lòng tin sắt đá của Hồ Chí Minh trước kia rằng chủ- nghĩa- xã- hội phải toàn thắng, đã không thắng, mà còn tan tành thành mây khói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về kinh tế, Hồ Chí Minh nêu cao tấm gương làm đồ đệ ngoan ngoãn của Mao Trạch đông, thi hành chánh sách Hợp Tác Hóa Nông nghiệp ở Việt nam ngay sau khi nắm được chánh quyền ở Miền Bắc &lt;em&gt;« các Hợp Tác Xã dưới sự lãnh đạo của đảng phải trở thành những đội quân vững mạnh của nông dân lao động, trong cuộc phát triển sản xuất &lt;/em&gt;» (9). Dứt khoát, như Trung quốc, Hồ Chí Minh không chấp nhận mọi hình thức « khoán » với nông dân để giữ sản xuất gia đình và cá thể, có khả năng giải quyết nhu cầu lương thực tối thiểu hằng ngày cho người dân, nhứt là nông dân .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến cuối đời, Hồ Chí Minh còn nêu cao &lt;em&gt;« tấm gương chết sống »&lt;/em&gt; với chủ nghĩa xã hội nên ông kiên định rằng chủ nghĩa xã hội là ngọn đuốc soi đường cho cả nước tiến lên. Ông dạy đảng viên cộng sản của ông « yêu Tổ quốc phải gắn liền với yêu chủ nghĩa xã hội, vì Việt nam tiến lên chủ nghĩa xã hội thì Tổ quốc ngày một giàu mạnh thêm »(10). Sau khi chiếm được Miền Nam, đảng cộng sản hà nội lập lại lời dạy nầy của Hồ Chí Minh làm khẩu hiệu giáo dục toàn dân &lt;strong&gt;« yêu Tổ quốc là yêu chủ nghĩa xã hội »&lt;/strong&gt;. Và ngày nay, đảng cộng sản vẫn còn giữ &lt;strong&gt;« tổ quốc xã hội chủ nghĩa ».&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1959, phát huy tư tưởng xã hội chủ nghĩa, Hồ Chí Minh, trong một báo cáo về dự thảo hiến pháp, khẳng định « chế độ ta xóa bỏ các hình thức sở hữu không xã hội chủ nghĩa » làm cho nền kinh tế nhiều thành phần trước kia trở thành một nền kinh tế thuần nhứt sở hữu toàn dân » để tạo &lt;strong&gt;« nền tảng vững chắc cho chủ nghĩa xã hội và đẩy mạnh việc cải tạo xã hội chủ nghĩa »&lt;/strong&gt; (11).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không chỉ cải tạo nông nghiệp, Hồ Chí Minh vẫn thực hành lời dạy của Staline và Mao Trạch đông &lt;strong&gt;« cải tạo xã hội chủ nghĩa đối với giai cấp tư sản trong công nghiệp ». &lt;/strong&gt;Qua năm sau, Hồ Chí Minh hô hào phải làm một việc cần kíp, gấp rút là &lt;em&gt;« cải tạo giai cấp tư sản dân tộc »&lt;/em&gt; (12). Nên nhớ từ ngữ &lt;em&gt;« cải tạo xã hội chủ nghĩa »&lt;/em&gt; là sản phẩm của Mao truyền dạy .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người thi hành chánh sách cải tạo công thương nghiệp ở Miền Bắc vào giữa thập niên 50 và sau nầy, ở Sài gòn, là Đỗ Mười. Tưởng nên nói thêm để biết về con người có thành tích lớn nầy. Đỗ Mười xuất thân làm nghề thiến heo và sửa cửa trước khi tiến lên làm Bộ trưởng,Thủ tướng và sau cùng, làm Tổng Bí thơ đảng cộng sản hà nội. Vào thời gian lần lượt đảm nhiệm những chức vụ lãnh đạo đất nước ấy, ông lại mắc bệnh tâm thần . Ban đêm, ông leo lên Cây Bàng hát nghêu ngao và cười nói một mình. Khi đánh tư sản, Đỗ Mười giải thích với cán bộ đảng viên thi hành chiến dịch rằng &lt;em&gt;« bọn tư sản giống như lũ chuột cống ; khi thấy chúng nó lú đầu ở đâu thì phải đập cho nó chết ngay &lt;/em&gt;(theo lời kể lại của nhà báo Bùi Tín) .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực hiện cải tạo xã hội chủ nghĩa, Hồ Chí Minh tiếp tục theo gương Mao Trạch đông hô hào &lt;em&gt;« để đạt mục đích công nghiệp hóa xã hội chủ nghĩa, toàn dân ta phải ra sức thực hiện chánh sách ưu tiên phát triển công nghiệp nặng, nhằm biến nền kinh tế Miền Bắc ( vốn nghèo nàn, cực kỳ lạc hậu, thiếu mọi điều kiện làm công nghiệp nặng ) thành một nền kinh tế hiện đại trong vòng 10 năm »&lt;/em&gt; (13) ! Đưa ra quyết định nầy chứng tỏ Hồ Chí Minh không có một hiểu biết tối thiểu về kinh tế và, một cách tổng quát, không có một kiến thức cần thiết tối thỉểu về lãnh đạo, ngoài tài ngoan ngoản vâng lời Mao Trạch đông và Staline .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như về chánh trị, về kinh tế, Hồ Chí Minh vẫn là tấm gương sáng in bóng Mao Trạch đông. Dưới bút hiệu Trần Lực, Hồ Chí Minh hô hào &lt;strong&gt;« Việt nam nên áp dụng hoàn toàn kinh nghiệm xây dựng kinh tế xã hội chủ nghĩa của Trung quốc »&lt;/strong&gt; (14) .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hậu quả về mặt kinh tế khi Hồ Chí Minh áp dụng rặp khuôn chánh sách cải tạo xã hội chủ nghĩa theo kiểu mao trạch đông đã đưa Việt nam lâm vào tình trạng ngèo đói, lạc hậu cực kỳ thảm hại và còn di hại như một nảo trạng của người cầm quyền ngày nay .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;3- Con người Hồ Chí Minh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cởi bỏ những huyền thoại do bộ máy tuyên truyền hà nội liên tục khoác lên người ông, Hồ Chí Minh sẽ hiện nguyên hình của con người thật, với nhiều tội ác hơn là đạo đức, gian xảo, láu cá, hơn là lương thiện .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mang tên Nguyễn Ái Quốc, thật sự không phải tên hay xước hiệu của mình nhưng không bao giờ ông chịu đính chánh. Ông còn không ngần ngại lấy những câu nói của các danh nhân làm cho mọi người hiểu như của ông, như « dân chủ là chế độ của dân, do dân, vì dân » ; hoặc&lt;strong&gt; « vì lợi ích 10 năm trồng cây, vì lợi ích 100 năm, trồng người ». &lt;/strong&gt;Sự gian xảo, bất lương nổi cộm của Hồ Chí Minh là lấy tập Thơ Tù làm tác phẩm của mình. Thế mà Hồ Chí Minh được cán bộ đảng viên tuyên truyền ông là người xưa nay khiêm tốn : &lt;strong&gt;« Bác không hề nói là của Bác ; chính cán bộ tình cờ phát hiện ra Bác là tác giả ». &lt;/strong&gt;Người ta tin Hồ Chí Minh đủ can đảm làm việc nầy vì ông đã viết sách chỉ nhằm tự đề cao chính mình dưới bút hiệu Trần Dân Tiên, trong lúc ấy, ông vẫn từ chối khi cán bộ yêu cầu Bác hãy viết hồi ký về đời hoạt động cách mạng của Bác ! Trước sự từ chối của Bác, cán bộ đảng viên không ngớt cất lời ca ngợi Bác luôn luôn là người khiêm tốn !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đời tư, ông từng có vợ chánh thức với người phụ nữ tàu Tăng Tuyết Minh, từng sống chung nhiều năm như vợ chồng với Nguyễn thị Minh Khai, lấy Nông thị Xuân có con, … thế mà Hồ Chí Minh vẫn nói được rằng &lt;em&gt;« suốt đòi không vợ con để cống hiến trọn vẹn đời mình cho quốc gia, dân tộc ».&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh nếu có lấy vợ, sống bình thường như mọi người và phục vụ đất nước không phải là điều xấu. Hơn thế nữa, Ông có thể có nhiều tình nhân, lấy nhiều người đàn bà không chánh thức, như phần lớn cán bộ cộng sản cao cấp từ trước đến giờ, miễn không lợi dụng chức quyền o ép ai, thì người đời vẫn chấp nhận điều đó một cách bình thường. &lt;strong&gt;Nói dối, gian xảo mới là điều xấu, bị người đời khinh bỉ&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Kết luận&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xét tấm gương tư tưởng đạo đức hồ chí minh không gì hơn bằng kiểm điểm lại hành động của Hồ Chí Minh trong suốt thời gian ông lãnh đạo cuộc chiến tranh ở Việt nam, đến khi nắm được chánh quyền ở Miền Bắc, và hậu quả của chánh sách chuyên chính vô sản do ông chọn lựa không suy nghĩ kéo dài cho đến ngày nay trên cả nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhằm đạt mục tiêu xã hội chủ nghĩa, Hồ Chí Minh đã sát hại hằng triệu sanh mạng đồng bào một cách oan uổng. Việt nam có nhiều cơ hội tranh thủ được hòa bình không phải bằng chiến tranh khốc liệt kéo dài, nhưng hòa bình ấy sẽ không có chế độ cộng sản toàn trị, nên Hồ Chí Minh đã nhiều lần từ khước. Trong gần đây, &lt;em&gt;30 – 04 – 1975 đã là cơ hội tốt đẹp để người cộng sản thực hiện hòa giải dân tộc thật sự, tránh thêm cho đồng bào thảm cảnh chết chóc hằng nhiều vạn người, đủ thành phần xã hội, đủ lớp tuổi, trên biển cả, trong rừng sâu, gia đình ly tán, nhà cửa tan nát, xã hội tê liệt, …Người cộng sản đã không làm mà quyết tâm trả thù giai cấp, không xem đó là đồng bào, cũng chỉ vì trung thành noi theo tấm gương « chuyên chính vô sản hồ chí minh », thực hiện tư tưởng hồ chí minh &lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm theo « tấm gương tư tưởng hồ chí minh » trong việc xây dựng đất nước là một thất bại hiển nhiên . Việt nam vẫn tụt hậu, và ngày nay, vẫn hoàn toàn không phải là một chề độ «của dân, do dân, vì dân ».&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhận xét tổng kết, &lt;strong&gt;sự nghiệp của Hồ Chí Minh là « nhốt cả dân tộc vào cái rọ chuyên chính vô sản về mặt chánh trị, và đem lại nghèo đói, lạc hậu, nhân tâm ly tán, xã hội băng hoại, đạo lý suy đồi, về mặt kinh tế xã hội »&lt;/strong&gt; (15).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là tấm gương trung thực hồ chí minh !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai có thể nhìn thấy ở Hồ Chí Minh một tấm gương khác hơn để học tập và làm theo, nhưng xin đừng nhái lại những luận điệu tuyên truyền dối trá của đảng cộng sản còn lưu hành ở Việt nam ngày nay chỉ nhằm thần thánh hóa Hồ Chí Minh ?.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi ! Giấc mơ chỉ của một nhóm người mà đã biến thành cơn ác mộng của cả một dân tộc !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn văn Trần&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghi chú :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) Võ Nhơn Trí, Việt nam cần đổi mới thật sự, Đông Á, Vancouver, Canada, 2003 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(2) Nguyễn Minh Cần, đảng cộng sản việt nam qua những biến động trong Phong trào cộng sản quốc tế, Huê kỳ, 2001)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(3) Pierre Brocheux, Ho Chi Minh, Paris, 2000&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(4) Võ Nhơn Trí, Việt nam cần đổi mới thật sự, Đông Á, Vancouver, Canada, 2003&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(5) Hồ Chí Minh, Toàn Tập, X, Hà nội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(6) Hồ Chí Minh, sđd&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(7) Nguyễn văn Trấn, Viết cho Mẹ và Quê Hương, Văn Nghệ, Huê kỳ, 1991&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(8) Bùi Tín, Mặt Thật, Huê kỳ, 1993&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(9) Hồ Chí Minh, Toàn Tập, II, Hà nội&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(10 ) Võ Nguyên Giáp, Tư tưỏng hồ chí minh và con đường cách mạng việt nam, Hà 2000&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(11 ) Hồ Chí Minh Tuyển Tập, Hà nội, 1980&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(12 ) Hồ Chí Minh Tuyển Tập, sđd&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(13 ) Vô Nhơn Trí, trich dẩn trong Việt nam cần đổi mới thật sự, sđd&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(14 ) Trần Lực, Mấy kinh nghiệm trung quốc mà chúng ta cần học, Hà nội, 1952&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(15 ) Lữ Phương, Thế Kỷ 21, Huê kỳ, 2001&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-1262645020606810291?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/1262645020606810291/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=1262645020606810291' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1262645020606810291'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1262645020606810291'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/th-tm-hiu-ch-th-06-cttw-hc-tp-v-lm-theo.html' title='Thử tìm hiểu Chỉ thị 06-CT/TW HỌC TẬP VÀ LÀM THEO TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-5172706903059803723</id><published>2007-08-07T04:22:00.000-07:00</published><updated>2007-08-07T05:01:10.664-07:00</updated><title type='text'>Hội Luận Về Hồ Chí Minh - phần 16</title><content type='html'>Hội Luận Về Hồ Chí Minh - Tên Việt Gian Số 1 Của Lịch Sử Việt Nam - phần 16&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng Cộng Sản Xiêm: Nước Mắm Việt Nam Dán Nhãn Hiệu Thái Lan!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bp1.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWd0xIG1I/AAAAAAAAAGg/iXL5RPm8UIY/s1600-h/hochiminh2.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5095918048750607186" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://bp1.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWd0xIG1I/AAAAAAAAAGg/iXL5RPm8UIY/s320/hochiminh2.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bp0.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWXkxIG0I/AAAAAAAAAGY/taFvRQIDsCw/s1600-h/vankiendangtoantap.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5095917941376424770" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://bp0.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWXkxIG0I/AAAAAAAAAGY/taFvRQIDsCw/s320/vankiendangtoantap.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hồ Chí Minh - hình chụp lúc chập chững bước vào con đường làm Việt gian cho đế quốc Liên Xô.&lt;br /&gt;Văn Kiện Đảng Tòan Tập bạch hóa và hệ thống hóa đỉnh cao Việt gian của đảng cộng sản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://bp3.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWQUxIGzI/AAAAAAAAAGQ/faKaKOXWUV4/s1600-h/hcmunesco.jpg"&gt;&lt;img id="BLOGGER_PHOTO_ID_5095917816822373170" style="FLOAT: left; MARGIN: 0px 10px 10px 0px; CURSOR: hand" alt="" src="http://bp3.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWQUxIGzI/AAAAAAAAAGQ/faKaKOXWUV4/s320/hcmunesco.jpg" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tài liệu của UNESCO cho thấy Việt gian cộng sản "đề nghị"&lt;br /&gt;UNESCO vinh danh Việt gian Hồ Chí Minh là danh nhân văn hóa chứ không&lt;br /&gt;phải UNESCO tự ý vinh danh Việt Gian Hồ.&lt;br /&gt;Phần 16 hội luận về Hồ Chí Minh nói về về việc Hồ thi hành lệnh của Quốc Tế Cộng Sản để đến Thái Lan, Mã Lai nhằm thành lập đảng cộng sản Thái và Mã Lai. Hồ tảo tần ngược xuôi từ Nam chí bắc Thái và Mã Lai không phải vì cách mạng Việt Nam mà vì quyền lợi của Liên Xô giao phó trong sự nghiệp bành trướng ảnh hưởng chủ nghĩa cộng sản vào vùng Đông Nam Á. Dĩ nhiên, Hồ luôn luôn lãnh lương của QTCS để thi hành công tác này. Tại sao chúng ta lại gọi đang cộng sản Xiêm là nước mắm Việt Nam dán nhãn hiệu Thái Lan? Hòang Văn Hoan đã kể lại việc thành lập đảng cộng sản Xiêm ra sao? Phản ứng của cán bộ cộng sản Việt Nam như thế nào khi bị Hồ kêu vào gia nhập đảng cộng sản Thái? Hãy đọc kỹ những đọan mà Hòang Văn Hoan kể lại việc thành lập đảng cộng sản Xiêm để thấy rõ bản chất tay sai và Việt gian của Hồ Chí Minh khi cặm cụi thực thi tất cả các nghị quyết và đường lối chính sách của đại hội Quốc Tế Cộng Sản lần thứ 6.&lt;br /&gt;Ngòai ra chúng tôi cũng xin cám ơn anh John Nguyễn - một bạn đọc của VietnamExodus đã cung cấp cho chúng tôi tài liệu của Unesco nói về cái gọi là "danh nhân văn hóa" Hồ Chí Minh. Đọc kỹ tài liệu này chúng ta thấy rất rõ là đảng cộng sản Việt gian đề nghị với Unesco để vinh danh Việt gian Hồ Chí Minh chứ không phải Unesco quyết định độc lập trong việc vinh danh Hồ!!!! Đọc kỹ thêm se thấy Pháp và Ấn Độ cũng đề nghị vinh danh người của họ.&lt;br /&gt;Trước sự phản đối của cộng đồng ngừoi Việt hải ngọai, Unesco đã hủy bỏ đề nghị của cộng sản Việt gian (thành viên chính thức của UNESCO) vinh dang Hồ Việt gian. Đây là một chiến thắng quan trọng và rất lớn của cộng đồng người Việt Hải ngọai. UNESCO đã không nghe theo thành viên chính thức của họ là Việt gian cộng sản mà nghe theo cộng đồng người Việt hải ngọai. Tài liệu này đã lật mặt nạ bản chất gian trá của bộ máy tuyên truyền của Việt gian cộng sản trong việc rêu rao rằng UNESCO vinh danh Việt gian Hồ!!!!. Xin quý bạn đọc theo dõi buổi hội luận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 1&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_1.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_1.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 2&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_2.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_2.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 3&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_3.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_3.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 4&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_4.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_4.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 5&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_5.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_5.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 6&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_6.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_6.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đọan 7&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_7.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_7.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đọan 8&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tốc Độ 56K Modem&lt;br /&gt;Lấy Xuống Máy Nghe&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/radio/tt/tt20070804_17_8.htm" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/lichsuaudio/tt/TT20070804_18_8.mp3" target="_self"&gt;Xin bấm vào đây để lấy xuống máy nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.vietnamexodus.org/vne/vnenews/thoisu/UNESCO.pdf" target="_self"&gt;Xin quý bạn đọc bấm vào đây để đọc tài liệu của UNESCO.&lt;/a&gt; (chú ý ở trang 17 của tài liệu viết rất rõ chính quyền Việt gian cộng sản đề nghị vinh danh Việt gian Hồ Chí Minh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.vietnamexodus.org/vne/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=2263&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/web/nd-lichsu/?flush=1"&gt;http://www.esnips.com/&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.esnips.com/web/nd-lichsu/"&gt;http://www.esnips.com/&lt;/a&gt; key: unesco&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-5172706903059803723?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/5172706903059803723/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=5172706903059803723' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5172706903059803723'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5172706903059803723'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/hi-lun-v-h-ch-minh-phn-16.html' title='Hội Luận Về Hồ Chí Minh - phần 16'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp1.blogger.com/_4d5ASvRJisU/RrhWd0xIG1I/AAAAAAAAAGg/iXL5RPm8UIY/s72-c/hochiminh2.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-9089984751499663629</id><published>2007-08-06T06:25:00.000-07:00</published><updated>2007-08-06T06:27:07.140-07:00</updated><title type='text'>Hồ Chí Minh đưa Mác LêNin vào VN (Nguyễn Văn Đằng. thành viên hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng)</title><content type='html'>• Mở Hồ Sơ Cũ&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.radiochantroimoi.com/spip.php?article2298"&gt;Hồ Chí Minh đưa Mác LêNin vào VN (Nguyễn Văn Đằng. thành viên hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng)&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-9089984751499663629?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/9089984751499663629/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=9089984751499663629' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/9089984751499663629'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/9089984751499663629'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/h-ch-minh-mc-lnin-vo-vn-nguyn-vn-ng.html' title='Hồ Chí Minh đưa Mác LêNin vào VN (Nguyễn Văn Đằng. thành viên hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng)'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-1296574511657761644</id><published>2007-08-06T05:58:00.000-07:00</published><updated>2007-08-06T06:23:18.317-07:00</updated><title type='text'>Đêm giữa ban ngày : giết vợ bịt miệng- VTH</title><content type='html'>Đêm giữa ban ngày - VTH&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Một vụ án mạng liên quan đến HCM: giết vợ bịt miệng ! &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=uE5lKxEEpl1ZHH6WVhyEHA%3d%3d"&gt;Đêm giữa ban ngày, ch 34 &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;http://dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=uE5lKxEEpl1ZHH6WVhyEHA%3d%3d&lt;br /&gt;&lt;p&gt; &lt;hr&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng một lúc cửa sổ các nhà-xà lim theo nhau đóng sập lại rầm rầm, tiếng lính gác chạy sầm sập. Sau đó là im lặng hoàn toàn. Chỉ còn tiếng gió hú trên đồi, quanh quất giữa bàn cờ những ô biệt giam. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xà lim tối om. Tôi rón rén bước ra phía cửa ra vào để nhìn qua lỗ thủng ra ngoài. &lt;br /&gt;Thường cho tù ra đi cung người ta không đóng hết mọi cửa sổ mà chỉ đóng ở những nhà nào có tù đi ngang. Khi các cửa sổ bị đóng hết có nghĩa là sự kiện bất thường. Tôi phải chờ một lúc mới nghe tiếng cánh cổng tôn rên rỉ mở ra xa xa, tiếng đế giày sàn sạt trên sỏi, rồi mới tới đoàn người. Ði đầu là những tên bảo vệ lăng xăng. Theo sau chúng là các quan chức líu ríu vây quanh một nhân vật bệ vệ. Tôi nhận ra bộ trưởng Bộ Nội Vụ Trần Quốc Hoàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðây là lần thứ hai kể từ khi bị giam tôi nhìn thấy tên Béria(1) của Việt Nam. &lt;br /&gt;Lần đầu là ở sân Hỏa Lò, lúc Huỳnh Ngự lấy tôi đi cung. Cũng một đoàn rầm rộ như thế này. Hoàn đi thẳng một mạch từ cổng vào tới khu ngách trái của Hỏa Lò, gần nơi diễn ra những cuộc hỏi cung. Tôi đoán Hoàn vào giải quyết chuyện gì đó trong vụ chúng tôi. Sau này, cha tôi tính ngày tháng để nhớ lại, ông nói có lẽ đó là hôm Hoàn vào gặp ông để yêu cầu ông chấm dứt cuộc tuyệt thực kéo dài đã mười ngày. Gương mặt lầm lì, cái nhìn vô cảm, nhân vật thứ hai trong ngành chuyên chính vô sản sau Lê Ðức Thọ gợi nghĩ tới một con sâu róm. Khi tôi đi ngang, Hoàn liếc xéo tôi, như nhìn một con vật trong đàn gia súc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc đi thăm của Hoàn lần này chắc chắn liên quan tới vụ chúng tôi. Bất Bạt là trại không thuộc quyền Bộ Nội Vụ. Hoàn tới đây hẳn lại để gặp ai đó trong số những tên tù cao cấp bướng bỉnh. Chứ không phải để gặp những tên tù lèm nhèm như tôi. Tôi thuộc loại con sâu cái kiến, loại không được các đại quan tính đến. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình như bất cứ người cầm bút nào cũng có lần gặp trạng thái kỳ cục này : mạch văn đang trôi chảy bỗng ì ra khi gặp một nhân vật mà ngòi bút khước từ không muốn viết về nó. Chuyện đó đã xảy ra với tôi khi tôi đụng tới Trần Quốc Hoàn. Tôi đã tính bỏ, không viết về Hoàn nữa. Y không xứng đáng được nhắc tới trong cuốn sách, bởi y không có quan hệ trực tiếp với tôi trong quá trình vụ án, Hoàn không có vai trò trong câu chuyện tôi muốn thuật lại cùng bạn đọc. Trong vụ án này, mặc dầu tên Trần Quốc Hoàn được ghi như một trong những nhân vật chủ chốt, Hoàn chỉ là tay sai cho Lê Ðức Thọ. Tay sai là tay sai, cho dù có là bộ trưởng. Thế nhưng nghĩ đi nghĩ lại tôi thấy vẫn phải viết. Bức tranh xã hội Việt Nam vào thập niên 60 thiếu Hoàn sẽ mất đi một mảng điển hình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không có lần nào tiếp xúc riêng với Trần Quốc Hoàn. Cùng ngồi tù với cha tôi ở Sơn La, nhưng Hoàn không nhập được vào khối các cựu tù nhân bè bạn với cha tôi. Những người này sau Cách mạng Tháng Tám vẫn thường qua lại thăm nhau. Hoàn chỉ tới ngôi nhà chúng tôi ở 65 Nhà Rượu đôi ba lần là cùng trong thời kỳ bí mật. Kháng chiến thành công rồi không bao giờ tôi thấy Hoàn tới nữa. Ðối với tôi điều đó có nghĩa Hoàn không thuộc số người mà cha tôi coi là bạn. Cha tôi phân biệt bạn và đồng chí. Những người cộng sản hiển nhiên là đồng chí, nhưng không hiển nhiên là bạn của ông. Bạn bè của ông đông, đủ loại, trong đó có nhiều người không phải là cộng sản, thậm chí có xu hướng trái ngược với cha tôi, như ông Tiến cố tôi đã có dịp nhắc tới ở trên, hoặc các ông Hoàng Văn Chí, ông Phan Tử Nghĩa, Nguyễn Văn ỏi... theo xu hướng xã hội. Mỗi khi gặp nhau họ tranh luận ầm ĩ khi nhận định thời cuộc, cãi nhau về chủ trương, nhưng khi mẹ tôi đã dọn cơm lên thì bầu không khí lại trở về vui vẻ, nhộn nhạo tiếng cười và những câu nói đùa bất tận. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khoảng đầu những năm 60 Trần Quốc Hoàn bỗng nổi bật lên như một tên mao-ít cuồng nhiệt, một hung thần xã hội chủ nghĩa. Khắp nơi, người ta xì xào về những lời tuyên bố của Hoàn, coi như Hoàn là cái phong vũ biểu cho thời tiết chính trị của đất nước. Hoàn được gán cho cái biệt hiệu "Béria của Việt Nam" chính là trong thời kỳ này, thời kỳ bắt đầu những cuộc tấn công hùng hổ và ầm ĩ vào chủ nghĩa xét lại hiện đại, không phải vì những cuộc bắt bớ (lúc đó chưa xảy ra) mà vì những lời dọa dẫm được hào phóng ban phát trên các diễn đàn. Tôi có lần hỏi cha tôi Trần Quốc Hoàn là người thế nào. Cha tôi có vẻ không bằng lòng câu hỏi của tôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Con phải cẩn thận. - cha tôi càu nhàu - Tình hình nước ta không đơn giản. Nói động tới Trần Quốc Hoàn là nguy hiểm lắm đấy. Con đã ở Liên Xô thời kỳ Ðại hội XX, con thừa hiểu tình hình bên đó ngày trước là thế nào. Bố nói phải cẩn thận là trong ý nghĩa đó. Béria dù sao cũng còn là một hạ sĩ quan trong quân đội Nga hoàng, còn có học đôi chút, chứ Trần Quốc Hoàn thì hoàn toàn vô học. Hồi Sơn La anh em tù nhận xét hắn tham ăn tục uống, đã thế lại có tính tắt mắt, nhưng coi đó là khuyết điểm sinh hoạt, chỉ nhắc nhở hắn rồi bỏ qua. Trong đời thường mà thế, ắt trong công việc không thể đàng hoàng. Hắn tiểu nhân, mà đó là một tư chất đáng sợ. Hắn chấp nhặt lắm đấy. Và không từ việc gì không dám làm. Nhất là bây giờ hắn lại ở trong Bộ Chính trị, tuy là ủy viên dự khuyết, trên hắn lại có Lê Ðức Thọ đỡ đầu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế những người biết hắn đâu cả mà không ai dám can ngăn ? &lt;br /&gt;Cha tôi thở dài : &lt;br /&gt;- Hồi cuối năm 1954 các cố vấn Trung Quốc phát biểu không đồng ý cho bác Lê Giản lãnh đạo ngành Công an, cụ Hồ nghe theo. Sau đó ít lâu, một hôm ông Cụ có hỏi bố : "Chú thấy liệu Trần Quốc Hoàn có đảm đương được trách nhiệm bộ trưởng Bộ Công an không ?" Bố biết can cũng chẳng được, nên chỉ trả lời qua quít : " Tôi ở Sơn La với anh ấy mấy năm tôi biết, trình độ văn hóa cũng như trình độ kiến thức anh Hoàn này kém lắm. Mà trông nom một bộ quan trọng như Bộ Công an(2), theo tôi nghĩ, phải có người giỏi, có học thức, sao Bác không giao cho ai khác ?". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người tiến cử Trần Quốc Hoàn nắm Bộ Công an là Lê Ðức Thọ. Trường Chinh tán thành. Ông Hồ hỏi ý kiến cha tôi cũng chỉ để tham khảo. Cho dù ông có thấy cha tôi nói phải ông cũng không nghe theo được. Còn cha tôi thì cho rằng để trả lời cho một câu hỏi của ông Hồ về nhân sự ông nói thế đã là nhiều. Thường ông kín đáo, không hay nhận xét về người này người khác. Không phải vì sợ hãi, hay nể nang, mà vì thận trọng. &lt;br /&gt;Ông cho rằng con người ta lúc thế này lúc thế khác, không phải bất biến, lấy một giai đoạn mà nhận định cho cả cuộc đời con người là không nên. Ðấy là nói chung, chứ riêng trường hợp này ông không nói còn vì e ngại thế lực của Lê Ðức Thọ. Năm 1955, khi Cải cách ruộng đất và chỉnh đốn tổ chức bị phát hiện sai lầm, Lê Ðức Thọ được thay Lê Văn Lương, thì thế lực Thọ đã mạnh. Cha tôi sợ, nói thẳng ra là như thế. Như một bệnh truyền nhiễm bắt đầu lan rộng, cái sợ không chừa cả ông. Cái khí phách còn lại của tinh thần nho sĩ chỉ còn lại ở chỗ ông đủ nghị lực để giữ mình không dây vào những việc làm bạc đức, một thứ khí phách mà vài thập niên sau được đặt tên là chủ nghĩa makeno. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào năm 1965, nhân người nhà một viên chức chế độ cũ bị bắt tìm đến ông nhờ ông can thiệp giùm, cha tôi nhận lời đi gặp Trần Quốc Hoàn. Cha tôi biết rõ người bị bắt, ông này là người đúng đắn, trước đã có công giúp đỡ cách mạng. Chắc hẳn do tính tình nóng nảy, không biết giữ gìn lời ăn tiếng nói mà ông này bị bắt. Lúc ấy cha tôi đã về hưu, không còn quyền chức gì để có thể trực tiếp giúp đỡ ông. Cha tôi đến với Trần Quốc Hoàn, nghĩ Trần Quốc Hoàn sẽ nể tình bạn tù cũ mà nghe ông xem xét lại vụ án. Nhưng ông lầm. Hoàn tiếp ông, hứa hẹn bâng quơ, nhưng rồi việc đâu bỏ đó. &lt;br /&gt;Không giúp được người oan ức cha tôi rất buồn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thằng lưu manh khó lòng trở thành người tử tế. - ông than phiền với ông Ðặng Kim Giang - Mình quá tin ở khả năng cải tạo của môi trường đối với con người, hóa ra không phải như vậy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Giang an ủi cha tôi : &lt;br /&gt;- Cậu không giúp được người ta thì cũng đừng dằn vặt mình quá. Ai chịu trách nhiệm được thay kẻ khác ? &lt;br /&gt;Ông Ðặng Châu Tuệ(3) hôm đó có mặt thở dài : &lt;br /&gt;- Thời bây giờ khác trước rồi. Nghĩ nhiều đến số phận dân chúng lúc này là lạc hậu lắm, chúng mày ơi. Bây giờ người ta nghĩ tới những cái khác kia - cái chức, cái quyền, cái lợi. Cách mạng mà rồi thế này ư ? Tao ngấy đến tận cổ. &lt;br /&gt;Tôi nghe được mẩu đối thoại ấy, nhưng tôi không nghĩ cha tôi nói theo nghĩa đen. Một nhà cách mạng làm tới chức vụ cao như thế sao lại có thể là một tên lưu manh được ? &lt;br /&gt;Bộ Nội Vụ, trung thành với tính chất bí hiểm của nó, không hay tổ chức những cuộc gặp gỡ các nhà báo, nếu có thì chỉ là những cuộc họp báo hạn hẹp để nghe một cán bộ cấp vụ phổ biến chủ trương hoặc công bố kết quả một chiến dịch, một vụ phá án gián điệp chẳng hạn. Cho nên các nhà báo ít có dịp tiếp xúc với Trần Quốc Hoàn. Tôi chỉ thỉnh thoảng được gặp, nói cho đúng là nhìn thấy Hoàn, trong một số buổi khánh tiết long trọng, ở những cuộc đón tiếp ở địa phương mà tôi tình cờ có mặt. Trong các nhân vật lãnh đạo ở Việt Nam thời bấy giờ Trần Quốc Hoàn có bộ mặt khả ố nhất, theo tôi. Có thể người khác thấy Hoàn theo cách khác, nhưng tôi thì tôi thấy đúng như vậy. Hay vì Hoàn là bộ trưởng công an nổi tiếng tàn bạo mà tôi nhìn ra thế chăng ? Từ ngày Trần Quốc Hoàn lên làm bộ trưởng thì trên miền Bắc không có mấy gia đình không có người thân trong gia tộc ở tù. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Quốc Hoàn thường xuất hiện cùng lúc với Lê Quốc Thân. Béo núc ních, cổ rụt, hai mắt ti hí, giống hệt một con lợn, là phó của Hoàn. Thứ trưởng Lê Quốc Thân được người ta biết đến như một tên bất nhân. Trần Quốc Hoàn còn học được vài đường đạo đức giả ở đàn anh Lê Ðức Thọ, chứ Lê Quốc Thân ngu độn chỉ biết kêu gọi dùng bàn tay sắt. Ðược Ðảng tâng bốc là thanh kiếm và lá chắn(4) chiến đấu vì sự nghiệp xã hội chủ nghĩa, bảo vệ Ðảng, bảo vệ nhân dân, ngành công an Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Trần Quốc Hoàn và Lê Quốc Thân nhanh chóng trở thành một đạo kiêu binh. Ðến nỗi, những cán bộ công an có công tâm phải thốt lên :"Cái sự coi mỗi công dân là một tù nhân dự khuyết mở đầu cho một thời đại khốn nạn. Rồi đây chúng ta sẽ phải trả giá cho sự thất nhân tâm này". Tôi được nghe, được đọc một số bài nói chuyện với cán bộ ngành công an của Lê Quốc Thân. Những bài báo này, theo nhận xét của giới trí thức, vừa ngu xuẩn vừa sặc mùi bạo lực. Tôi là người yêu chủ nghĩa xã hội, và tôi lấy làm xấu hổ cho cái chủ nghĩa xã hội mà tôi theo vì những bài phát biểu thiếu văn hóa đó. &lt;br /&gt;Khoảng từ cuối cuộc kháng chiến chống Pháp phương châm bắt nhầm còn hơn bỏ sót được người ta nói tới nhiều, như thể đó là đường lối tốt nhất để bảo vệ cách mạng. Tôi cũng là người chăm đọc sách mác-xít, nhưng trong những đoạn văn viết về chuyên chính vô sản tôi không thấy những nhà kinh điển của chủ nghĩa Mác nói tới một phương châm như thế. Bắt nhầm còn hơn bỏ sót là sự biện minh cho những hành động tùy tiện của nền độc tài. Nó cực kỳ giản tiện và vô cùng dễ chịu cho tên độc tài củng cố địa vị thống trị. Nó cho phép tên độc tài thoát khỏi mọi ràng buộc, vô trách nhiệm trước sinh mệnh đồng loại. Trên thực tế nó đã trở thành phương châm hành động của công an nhiều nước xã hội chủ nghĩa, đặc biệt là các nước châu Á (ở các nước châu Âu, sau Ðại hội XX Ðảng cộng sản Liên Xô, tình hình đã có thay đổi theo chiều hướng dân chủ). Cán bộ thực hành chuyên chính vô sản tha hồ bắt oan, tha hồ giết oan đồng bào họ. Vạn nhất có bị phát hiện họ sẽ được chuyển sang công tác khác, được bảo hiểm không bị truy cứu trách nhiệm hình sự. Kết quả là không biết bao nhiêu thường dân vô tội trở thành nạn nhân của cái phương châm bất nhân bạc ác này. Mà nói thường dân làm chi, đến những cán bộ cấp khá cao như anh Tạ Ðình Ðề, nguyên đội trưởng Biệt động thành Hà Nội, cũng bị đem ra "làm thịt" theo chủ trương nói trên của Hoàn(5). Tôi biết Tạ Ðình Ðề từ năm 1949 khi học trường sĩ quan lục quân Trần Quốc Tuấn. Tôi ở đại đội 3, đóng bên đại đội Lê Hồng Phong gồm các sĩ quan cấp đại đội và tiểu đoàn về học khóa 6 trong chủ trương chính quy hóa quân đội. Tạ Ðình Ðề ở đại đội Lê Hồng Phong. Chúng tôi gặp nhau hàng ngày, tôi hiểu tính cách của anh. Anh là người có tinh thần đồng đội, lại thẳng thắn, không biết nịnh bợ. Trong triều đại Lê Duẩn những người có tính cách như thế trước sau cũng bị gạt ra khỏi guồng máy. Sau khi được trắng án, Hoàn và Thân còn nhiều lần mưu toan đưa anh trở lại nhà tù nhưng không thành công. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Tạo, thứ trưởng Bộ Lâm nghiệp, là phó tổng giám đốc Nha Công an Việt Nam thời ông Lê Giản làm tổng giám đốc, biết rõ tiểu sử Trần Quốc Hoàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Bố anh không nói theo nghĩa bóng đâu. Nghĩa đen đấy. - ông trả lời thắc mắc của tôi - Chả là thằng này đích thực lưu manh, anh ạ. &lt;br /&gt;Năm 1992, tôi rời Việt Nam lần chót thì ông Nguyễn Tạo còn sống. Tôi hi vọng ông còn sống lâu để có thể kể câu chuyện kỳ lạ này cho nhân dân nghe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không thể nào tưởng tượng nổi - một bộ trưởng, hơn nữa, một ủy viên Bộ Chính trị Ðảng cộng sản, lại là một tên lưu manh xuất thân ! Và tên lưu manh này đã đứng trên đỉnh cao quyền lực làm mưa làm gió nhiều năm trong bộ máy trấn áp của Ðảng. Cũng chính tên lưu manh này đã cùng "đại huynh" của nó thực hiện vụ hãm hại chưa từng có trong lịch sử đất nước những trung thần của cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. &lt;br /&gt;Câu chuyện ông Nguyễn Tạo kể được ghi lại như sau : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một thôn nghèo bên một thị trấn heo hút thuộc miền núi Nghệ An có một đôi vợ chồng nghèo hiếm muộn, có độc một mụn con trai. Họ kiếm sống bằng nghề đi rừng kiếm dây leo về bện rế mang ra chợ bán, đắp điếm lần hồi, với hi vọng rồi đây đời con mình sẽ khá. Tuy nghèo khổ, hai người vẫn ăn nhịn để dành cho con trai theo học trường tiểu học phố chợ. Thằng bé loắt choắt được bạn cùng lớp gọi là Cảnh con, không đến nỗi quá tối dạ, khốn nỗi cũng chẳng thông minh, học thì lười, ăn cắp thì chăm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lớn lên một chút Cảnh con nổi tiếng cả thị trấn và một vùng xung quanh về tật ăn cắp vặt. Học đến cours préparatoire(6) thì bị đuổi học vì hạnh kiểm xấu. Từ đó Cảnh con lêu lổng như một con mèo hoang. Nhà nào sơ hở là nó lẻn vào, cuỗm của họ từ cái quần lót cho tới cái nồi đồng. Bị bắt, bị đánh, năm ngày ba trận, nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy, càng ngày càng lì, càng trở thành bất trị. Cha mẹ nó bị xóm giềng chửi bới, nguyền rủa, bị bắt đền, bị đe dọa. Ðứa con hư trở thành gánh nặng, thành nỗi khổ tâm không sao thoát khỏi của đôi vợ chồng nhà nọ. Nỗi giận dữ của dân phố chợ nhằm vào Cảnh con cũng ngày một tăng lên. Rồi tới một lúc không ai còn có thể chịu nổi nữa. &lt;br /&gt;Họ gặp may. Ðúng lúc có người mộ phu tới, viên trưởng thôn liền hớn hở giao ngay thằng ăn cắp oắt con cho họ. Vừa được tiền, lại vừa nhẹ mình. Thường người đi phu được lĩnh ở thầy ký mộ phu một khoản rõ ràng, khoảng năm đồng Ðông Dương nhưng đám chức sắc ăn chẹn, người đi phu chỉ được lĩnh một nửa, có khi còn ít hơn. Chức sắc ở địa phương bao giờ chả muốn đuổi khỏi địa phương mình những phần tử thanh tích bất hảo, bây giờ ta gọi là làm trong sạch địa bàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Lúc bấy giờ Cảnh con chừng bao nhiêu tuổi, thưa bác ? - tôi hỏi. &lt;br /&gt;- Khoảng mười lăm, mười sáu. - ông Tạo đáp - Thời trước là tuổi đi làm được rồi. Cảnh con được đưa sang Lào, tới một vùng có mỏ vàng, làm phu. Công việc phu đãi vàng rất đơn giản : đào đất ở những chỗ có mạch vàng rồi đem ra suối đãi. Dụng cụ đãi là một cái chảo lớn, dân đãi vàng gọi là pa-tê. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Công việc phu đãi vàng ngày trước có khó nhọc lắm không, thưa bác ? &lt;br /&gt;- Làm phu tất nhiên là khổ rồi. Nhưng phu đãi vàng cũng không đến nỗi khó nhọc so với phu mỏ, phu đồn điền. Cái khổ nhất của phu đãi vàng là bệnh sốt rét ngã nước. Họ sống rải rác trong rừng, từng tốp một, mỗi tốp vài chục người. Ðứng đầu mỗi tốp có một cai trông coi gọi là xú-ba-dăng(7). Tiếng là đãi cát ra vàng, nhưng lương phu thấp lắm, chỉ đủ sống, ít có ai hết giao kèo còn dành được tiền mang về nhà. Người đi phu thường không có ý định quay về - ở nông thôn thời bấy giờ còn khổ hơn đi phu. Anh đọc Tắt Ðèn rồi chứ ? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thưa, đã. &lt;br /&gt;- Nông thôn lúc bấy giờ đúng như cụ Ngô Tất Tố tả. Nhiều người còn đi phu xa hơn, sang tận Nouvelle Calédonie hoặc Nouvelles Hébrides(8), ta gọi là Tân Ðảo và Tân Thế Giới, làm công nhân khai thác kền ở Chiepagui... &lt;br /&gt;Các đồng chí ta ở Thái Lan lúc bấy giờ đã có Thanh niên Cách mạng Ðồng chí Hội hoạt động tương đối mạnh. Chính quyền Thái đối đãi với Việt kiều cũng nhẹ nhàng, họ không gây khó dễ cho các tổ chức cách mạng Việt Nam mà họ thừa biết là có cơ sở rộng khắp trên đất họ. Có thể nói đó là sự ủng hộ đáng quý. Cách mạng Việt Nam nhờ Thái Lan nhiều. Chỉ từ khi phái cực hữu Thái Lan lên nắm quyền thì cách đối xử với các tổ chức cách mạng Việt Nam mới xấu đi. Xét cho cùng, là lỗi tại mình. Ai lại nhờ đất người ta mà lại đi vận động dân Thái chống chính quyền ngay trên đất họ của họ. Thời kỳ mà tôi đang nói tới ngoài việc phát triển hội viên trong kiều bào tại chỗ, Hội Thanh niên cách mạng còn triển khai tổ chức của mình trong kiều bào ở Lào, Miên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khái niệm công nhân trong Hội Thanh niên bấy giờ rất đơn giản - bất cứ ai bán sức lao động chân tay đều là công nhân tuốt, đều là đối tượng để kết nạp vào Hội. Chứ đám phu đãi vàng đâu có là công nhân công nghiệp theo cách phân định thành phần của Mác, như các anh bây giờ hiểu. Vậy, các đồng chí Thanh niên cách mạng phát triển tổ chức vào đám phu mỏ vàng nọ. Người ta phát triển vào Cảnh con. Mà phát triển vào hắn cũng phải. Chỉ có mình hắn biết đọc biết viết trong đám phu mù chữ. Cảnh con thường viết thư thuê cho các bạn phu lấy tiền. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện bắt đầu từ đây. Ðồng chí phụ trách phát triển Cảnh con, tôi không nhớ tên, thiếu cảnh giác, trong lúc tâm sự con cà con kê đã nói với Cảnh con tên tuổi một số đồng chí. Tôi nghĩ anh này lo xa, lại có chút lãng mạn nữa - vạn nhất mình có bị địch bắt, có bị hy sinh thì Cảnh con còn biết người này người kia để liên lạc. Mấy đồng chí mà anh ta nói đến về sau đều bị bắt hoặc bị bắn chết trên đường rừng nằm trên biên giới Thái-Lào. Không ai biết vì sao họ bị lộ, nhưng Cảnh con sau đó cũng mất hút. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cảnh con bán các đồng chí cho Pháp ? &lt;br /&gt;- Hồi ấy có nghi vấn như vậy. Nhưng không có bằng chứng. Nghi thì để bụng, vậy thôi. Nghe nói có đồng chí bị bắn, chạy thoát, lúc hấp hối có trối trăng lại, nói Cảnh con là tên phản bội. &lt;br /&gt;- Sao họ không báo cáo tổ chức ? &lt;br /&gt;- Một lời nói của một người không thể là bằng chứng. Vả lại, công tác cách mạng thì lu bu, có thể có ai đó đã báo cáo, nhưng người nghe báo cáo rồi cũng chết nốt chẳng hạn. Như tôi cũng chỉ nghe nói lại, mà không từ gốc, làm sao có thể báo cáo được. Ðến khi biết đồng chí Trần Quốc Hoàn ngày nay chính là thằng Cảnh con ngày trước thì những người biết hoặc có nghe việc này không dám nói nữa. Cảnh con đã ở trong Trung ương rồi, lại còn vào Bộ Chính trị nữa. Nói ra mất mạng như bỡn. Ðành nín lặng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Hồi ấy Cảnh con bỏ trốn vì sợ tổ chức biết ? &lt;br /&gt;- Ðiều đó có thể lắm. &lt;br /&gt;Sau khi Cảnh con trốn khỏi Lào, hắn trở thành một tên ăn cắp vặt ở các chợ Hà Nội. Theo lời những tên lưu manh già, trước đó có hồi Cảnh con còn đi theo một đám cướp ở Hải Dương, nhưng vì nhát gan nên bị chúng đuổi, không cho theo. Không còn đường nào, Cảnh con mới bò về Hà Nội, nhập vào đám móc túi, giật dọc. Nhưng ở trong đám này hắn ta cũng bị coi là một tên thuộc hạng bét, loại vét đĩa(9), như cách gọi của dân lưu manh bây giờ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ăn cắp ở quê còn được, chứ ăn cắp ở thành phố khó lắm, dân thì tinh, phú-lít(10) đầy đường. Nhưng không ăn cắp thì đói. Cảnh con mới xin nhập vào đám tiểu yêu cầm cờ đám ma, dưới trướng một tên anh chị ở phố Hàng Chợ Gạo. Bọn cầm cờ đám ma cũng là một dạng lưu manh, từ trong đám lưu manh chuyên nghiệp mà ra, như kiểu thầy tu xuất. &lt;br /&gt;Mỗi băng cầm cờ thường được một nhà đòn(11) thu dùng. Trong số các nhà đòn hồi ấy có nhà Louis Chức rất nổi tiếng. Ðám tang do các nhà đòn thời trước ổ chức to lắm, sang lắm. Có minh tinh nhà táng xênh xang, màn che ngù rủ, ngựa cũng vận áo tang hai màu đen trắng, cũng đội kèn bú-dích(12) diễu hành trước linh cữu, trên xe tang ngất ngưởng một anh xà ích ăn vận chẳng khác gì đại tướng nhà ta bây giờ, theo đúng kiểu tây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tang chủ nào giàu có là có ngay băng cầm cờ đến xin phục vụ. Cách xin cầm cờ chúng thường là thế này. Mấy đứa lực lưỡng nhất bọn, xăm trổ đầy mình, mặt mũi bặm trợn, chít khăn tang hẳn hoi, kéo nhau đến gặp tang chủ. Lũ cô hồn xông thẳng vào nhà, quỳ lạy trước linh cữu, khóc lóc, kể lể, tuồng như trước đây chúng chịu ơn người quá cố, nay đến để giả nghĩa, xin được bảo vệ đám ma ân nhân. Tại sao lại phải bảo vệ ? Tại vì cụ nhà tuy ân dày đức trọng thật đấy, nhưng, chúng nó nói, thiên hạ trăm người trăm ý, cụ nhà có ăn ở tốt mấy cũng không phải là không có kẻ thù, chúng con biết có kẻ định bụng phá đám tang của cụ cho nên chúng con phải đến ngay, vì tình sâu nghĩa nặng với ân nhân ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tang chủ biết chúng nói láo, nhưng ngậm bồ hòn làm ngọt : không cho chúng cầm cờ thì chính chúng chứ chẳng phải kẻ thù nào sẽ phá đám, thôi thì đành để cho chúng "bảo vệ". Nghĩa tử là nghĩa tận. Công cầm cờ do vậy mà rất cao : một lá đại kỳ (cờ lớn) 1 đồng, cờ phướn từ 3 hào tới 4 hào (giá một tạ gạo hồi ấy khoảng 5 đồng, hơn 5 đồng một tí). Loại tiểu yêu như Cảnh con chỉ được cầm cờ phướn thôi, đại kỳ không đến lượt. Mà đã là tiểu yêu thì cũng chẳng được hưởng trọn tiền. Tang chủ cho năm hào thì đàn anh lấy ba, thương tình lắm cũng lấy hai. Lại nữa, không phải ngày nào cũng có đám tang nhà giàu để được cầm cờ. Chưa kể đến chuyện băng cầm cờ Hàng Chợ Gạo còn phải giành giật, tranh khách với băng cầm cờ chợ Ðồng Xuân và những băng khác. Nói tóm lại, Cảnh con sống dặt dẹo, bữa no bữa đói, khổ sở lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình cờ một hôm Cảnh con đọc mục rao vặt trên báo Ðông Pháp thấy nhà in Tân Dân tìm thợ sắp chữ, mừng quá, bèn ba chân bốn cẳng chạy đến xin việc. Chủ nhà in sát hạch thấy được, mới cho vào làm. Tôi nhắc lại : thời thuộc địa dân mình ít học lắm. Trong làng đỗ được cái certificat đã là oai rồi, đã là thành phần trí thức rồi, đã được dân làng vị nể rồi. Thời kỳ tập sự, gọi là học việc, lương công nhân chẳng được là bao, giỏi lắm đủ ăn, nhưng cũng vẫn là có lương, còn hơn sống phập phù với bọn cầm cờ đám ma. Cảnh con ra sức làm, được chủ khen. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chẳng bao lâu sau, chứng nào lại tật nấy, Cảnh con lại xoay ra ăn cắp. Ai cũng tưởng làm nhà in thì chẳng xoay xở được gì, ngờ đâu lại vớ bở. Chữ in làm bằng hợp kim antimoine, ta thường gọi là chữ chì, hồi ấy được dân đúc gang ở phường Ngũ Xã rất chuộng, mua với giá cao. Chả là đang lúc Tây cấm nghề đúc đồng (đồng là nguyên liệu chiến lược, mẫu quốc cấm dân thuộc địa đúc đồng để đưa về Pháp đúc đạn), cho nên dân Ngũ Xã phải quay ra đúc chảo gang. Chảo lớn thì phom(13) lớn, gang nóng chảy nguội quá nhanh thì chảo nứt, phải pha thêm một chút antimoine cho nó đông cứng chậm lại mới đúc được. Cảnh con liền ăn cắp chữ in đem bán. Trường Chinh hồi ấy cần chữ in cho báo Ðảng, cho người đi gặp Cảnh con để mua, nhưng hắn ta không bán. Một kí lô chữ in bán cho dân Ngũ Xã được sáu đồng, người của Trường Chinh chỉ trả có năm với lại năm rưỡi, đời nào hắn bán. Thằng Cảnh con này khôn như rận". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nghĩa là vào thời kỳ Mặt trận Bình dân Cảnh con không hoạt động gì cho cách mạng ? &lt;br /&gt;- Hoạt động gì trong khi nó còn bận ăn cắp ?! &lt;br /&gt;Ði đêm lắm có ngày gặp ma, Cảnh con bị bắt quả tang trong lúc trên vai còn cả bị chữ in. Chả là nhà in mất nhiều chữ quá, xót của, mới thuê thám tử tư đi điều tra. May cho Cảnh con, hắn bị tống ngục trúng lúc Mặt trận Bình dân vẫn còn cầm quyền. Thời kỳ này, sau cuộc đi thăm Ðông Dương của các nghị sĩ cộng sản và xã hội, nhất là sau cuốn Ðông Dương Cấp Cứu của bà André Viollis, các lực lượng phái tả của Pháp lên án mạnh chính quyền thuộc địa trong việc giam giữ tù chính trị, cho nên chế độ sinh hoạt cho tù chính trị được cải thiện hơn trước nhiều. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết được ai mách giúp bảo giùm mà thằng ăn cắp chữ in liền khai với Sở Liêm Phóng rằng hắn là nhà ái quốc, chữ in hắn lấy là để cho các tổ chức cách mạng in báo, in truyền đơn. Cảnh con chắc khai cũng lăng nhăng lắm, hắn có liên lạc với ai đâu mà bảo hoạt động. Thế mà hắn được đưa sang bên chính trị, mới lạ. Tại Sơn La hắn nói với tổ chức Ðảng rằng hắn là người trong tổ chức, viện tên những đồng chí Thái Lan trước đây đã kết nạp hắn (nay đã chết hết), xin được kết nạp lại. Tổ chức nhờ bên ngoài xác minh, thấy quả có những đồng chí tên tuổi đúng như vậy, bèn cho hắn sinh hoạt. Lê Ðức Thọ cũng kết tình thầy trò với hắn ta từ đó &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chẳng lẽ Trường Chinh hoặc những đồng chí gần Trường Chinh không nhớ chuyện Cảnh con từ chối không bán chữ in cho họ ? &lt;br /&gt;- Nhớ thì cũng thế thôi. Có lục chuyện ấy ra Cảnh con cũng thiếu gì cách chống chế. Nguyên tắc bí mật chẳng hạn, chưa bắt được liên lạc thì biết ai là ta ai là địch. Theo nguyên tắc đó Cảnh con có quyền không biết Trường Chinh là ai, nói gì người của Trường Chinh cử tới gặp. Sau, Cảnh con đã làm to rồi, có ai biết chuyện cũ cũng im thin thít, không dám hó hé. Chỉ tội bọn lưu manh tép riu, hồi Cách mạng Tháng Tám chúng bị giết vô số kể, là lệnh của Trần Quốc Hoàn đấy. &lt;br /&gt;- Hoàn muốn bịt miệng những người biết quá khứ của hắn ? &lt;br /&gt;- Tất nhiên. &lt;br /&gt;- Hồi ấy ai nắm công tác tổ chức, thưa bác ? &lt;br /&gt;- Chẳng có ai. Hoặc có thì cũng là phân công miệng với nhau, bảo nhau mà làm, mỗi người một mảng việc, mỗi người một địa phương. Ngay các chức vụ trong Trung ương cũng vậy, nhiều khi ới nhau mà giao, ai gần thì gọi. Nói chung là phải tự động giải quyết. Ðấy, như Văn Tiến Dũng đấy. Có hồi anh ta mất liên lạc với Ðảng, chẳng được tổ chức phân công việc gì, nhưng anh ta cứ đi các nơi xây dựng cơ sở, kết nạp đảng viên như thường. Cho tới khi bố anh đi tìm được thì Văn Tiến Dũng đã có sẵn một mớ chi bộ của anh ta rồi. &lt;br /&gt;- Có phải hồi chú Văn Tiến Dũng đóng giả nhà sư không ? &lt;br /&gt;- Ðấy là hồi sau, khi đã bắt được liên lạc. Phải công nhận Văn Tiến Dũng kiên trì cách mạng lắm. Chưa bắt liên lạc lại với đồng chí thì tự nghĩ ra việc mà làm. Văn Tiến Dũng đúng. Nhưng nếu bắt bẻ thì có cái chi không bắt bẻ được, Văn Tiến Dũng làm thế gọi là vô tổ chức, vô kỷ luật rồi, phải không ? Tổ chức Ðảng trong những năm ấy chẳng chặt chẽ gì. Vả lại số đảng viên bấy giờ ít lắm, đâu có như bây giờ, thêm được một người là quý. Là đảng viên trước đây có nghĩa là tù đầy, là máy chém... &lt;br /&gt;- Bác nghĩ Cảnh con rồi sau cũng giác ngộ cách mạng ? &lt;br /&gt;- Ai biết được ?! Cũng có thể là như thế - con người ta thay đổi.... Mà cũng có thể không... Tôi chỉ tin một điều : con người ta rất khó thoát khỏi bản chất của nó, khó lắm. &lt;br /&gt;Tôi trách cha tôi nhiều. Lẽ ra ông phải cho tôi biết những điều ông biết, nhưng ông đã lảng tránh. &lt;br /&gt;Tôi nhớ một buổi chiều thu 1964, cha tôi đột nhiên bảo tôi : &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Con lấy xe đưa bố đi một lát. &lt;br /&gt;Hôm ấy tôi có một cái hẹn, nhưng đành phải bỏ - trong gia đình tôi sự không tuân lời người trên là lỗi nặng. Ðành phải dịch cái hẹn sang ngày khác để đưa cha tôi đi. Ông ngồi sau chiếc Jawa 05 thấp tè, vốn không được thiết kế để chở hai người, hai chân khuỳnh khuỳnh. Nhưng ông chịu khó ngồi lắm, không kêu ca. Năm ấy cha tôi không còn đi được Mobylette nữa, dắt xe ra cửa, cái xe kéo ông theo làm ông ngã dúi dụi. Trước đó, khi còn làm ngoại giao có tiêu chuẩn xe hơi ông cũng chỉ đi xe Mobylette của riêng, do bạn bè ở Pháp gửi cho. Ông bảo : "Nước ta còn nghèo, xe cấp cứu cho đồng bào còn chẳng có, mình đi một mình một xe hơi làm gì, phí phạm !". Có hôm tới dự kỷ niệm Cách mạng Tháng Mười Nga ở đại sứ quán Liên Xô lính gác (Việt Nam) không cho ông vào chỉ vì ông đi Mobylette. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha tôi sai tôi chở ông lên đường Cổ Ngư cũ về phía Chèm. Tới dốc lên đê, ông bảo tôi dừng xe. Châm một điếu thuốc, ông chọn chỗ cỏ sạch để ngồi xuống và bảo tôi ngồi xuống bên ông. &lt;br /&gt;Ráng chiều bắt đầu nhuộm đỏ mặt hồ Tây và một phần hồ Trúc Bạch. Gió nồng ẩm mang theo hương dong nước ngọt bị vứt lên bờ và hương lá mục ngai ngái. &lt;br /&gt;- Con nhớ lấy chỗ này, quãng gốc cây thứ tư và thứ năm từ trên đê đổ xuống - cha tôi chỉ tay về phía trước - Nơi này đã xảy ra một tấn thảm kịch mà rồi đây con phải tìm hiểu để mà viết. Nó là tấn thảm kịch có tính chất tượng trưng cho một sự đổ vỡ lớn của một nền đạo đức và rộng ra, của một thời đại ... &lt;br /&gt;Mắt cha tôi mờ đi. Giọng ông đứt quãng. &lt;br /&gt;- Con không hiểu bố muốn nói gì ... &lt;br /&gt;- Lúc này con không hiểu cũng được. Hiểu bây giờ vừa sớm, vừa nguy hiểm. Việc của bố là đánh động trí nhớ của con, bắt nó ghi lại một lời nói không rõ ràng để đừng quên, sau này ... Thôi, ta về. &lt;br /&gt;Trên đường về nhà cha tôi không nói thêm lời nào nữa. Tôi cũng không dám hỏi. Nếu cha tôi đã không nói, có nghĩa là hỏi cũng vô ích. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Nguyễn Tạo đã giải đáp cho tôi câu hỏi đó, nhiều năm về sau : &lt;br /&gt;- Bố anh không muốn kể vì vào thời kỳ câu chuyện xảy ra bố anh không còn làm việc với Bác Hồ nữa, bố anh e mình không nắm rõ, không trực tiếp biết sự việc, không biết chi tiết, kể sẽ không đầy đủ, không khách quan. Hoặc giả, bố anh sợ anh biết câu chuyện quá sớm thì hại cho anh, tôi không rõ ... Nhưng bố anh muốn anh biết để có lúc anh sẽ phải viết ra. Bố anh bảo tôi kể cho anh nghe cũng không ngoài ý đó. &lt;br /&gt;- Bác biết ? &lt;br /&gt;Ông gật đầu : &lt;br /&gt;- Không phải chỉ mình tôi biết. Còn có người khác biết. Số cán bộ công an ở cấp vụ trưởng hồi bấy giờ đều biết cả... &lt;br /&gt;- Vậy chuyện gì đã xảy ra ở dốc Chèm, thưa bác ? &lt;br /&gt;- Một vụ án mạng oan khuất. &lt;br /&gt;- Ở chính nơi bố cháu chỉ cho cháu ? &lt;br /&gt;- Ở đó. Có một người đàn bà bị xe cán chết, hay nói cho đúng hơn, xác của người đó. &lt;br /&gt;- Một hiện trường giả ? &lt;br /&gt;- Chính là như vậy. - ông ngậm ngùi - Người đàn bà này bố anh cũng biết, tên là Xuân, quê ở huyện Hòa An tỉnh Cao Bằng. Cô Xuân rất xinh gái, da trắng nõn, miệng tươi như hoa, được Ban bảo vệ sức khoẻ Trung ương tuyển vào trông nom sức khoẻ cho Bác Hồ... &lt;br /&gt;- Thời gian nào, thưa bác ? &lt;br /&gt;- Sau khi hòa bình lập lại, khoảng năm 1955... &lt;br /&gt;- Cùng được Trần Ðăng Ninh tuyển một lúc với cô Xuân còn có hai người em gái cô ta, một em ruột, một em họ, cũng là con cái gia đình gốc gác cách mạng cả. Họ được bố trí ở trong một ngôi nhà ở phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, sát đường Quang Trung. Thông thường, Trần Quốc Hoàn tự thân đưa cô Xuân vào gặp Bác rồi đưa về... &lt;br /&gt;- Mỗi lần như vậy bà ta ở lại bao lâu ? &lt;br /&gt;- Không chừng. Có khi chỉ một đêm, có khi đôi ba hôm ... Cô Xuân rất được lòng Bác. Họ có với nhau một con trai, được đặt tên là Trung, Nguyễn Tất Trung. Về sau trước khi Bác mất Bác ủy thác thằng Trung cho Vũ Kỳ chăm sóc, coi như con nuôi... &lt;br /&gt;Tôi sững sờ. Lại thêm một bí mật tôi được biết trong những bí mật cung đình được giữ rất kín. &lt;br /&gt;- Như vậy, có thể coi như bà Xuân là bà hoàng hậu cuối cùng trong lịch sử Việt Nam ? &lt;br /&gt;Ông cười chua chát : &lt;br /&gt;- Có thể coi là như vậy. Và là bà hoàng hậu bất hạnh nhất trong lịch sử Việt Nam. Bất hạnh vì không một ngày được thừa nhận là hoàng hậu, vì đẻ ra đứa con không được gọi cha ruột của nó bằng cha... Tất cả diễn ra trong sự lén lút nhục nhã, như thể đó là tội lỗi. &lt;br /&gt;- Ai đã giết bà Xuân ? &lt;br /&gt;- Ðừng vội. Ta hãy ghi nhận sự việc này : vào một buổi sáng mùa xuân năm 1957, người ta thấy có xác một người đàn bà bị xe ô tô đụng chết ở dốc Cổ Ngư lên Chèm(14). Xác chết được đưa vào bệnh viện Việt Ðức, được nhận dạng. Ðó chính là cô Xuân. Nhưng xác không được mổ theo thường lệ, mà bị chôn cất vội vã, theo lệnh của Trần Quốc Hoàn. &lt;br /&gt;- Tại sao lại Trần Quốc Hoàn ? &lt;br /&gt;- Bởi vì cô Xuân là người của cơ quan trực thuộc Trung ương, việc xảy ra phải báo cáo ngay cho Trần Quốc Hoàn biết. &lt;br /&gt;- Rồi sau thì sao ? &lt;br /&gt;- Chưa hết. Sau, em ruột của cô Xuân bị điều đi học một lớp y tá ở Thái Nguyên, rồi bị đưa về Cao Bằng điều trị bệnh... thần kinh. ớt lâu sau xác cô nổi lên ở một cây cầu trên sông Bằng Giang... Cô em gái họ cũng biến mất. Như vậy là cùng một thời gian, cùng một sự việc, có tới ba người thiệt mạng. &lt;br /&gt;- Những đầu mối đều bị bịt ? &lt;br /&gt;- Tất nhiên. Nhưng những lý do dẫn tới những cái chết đã bị lọt ra ngoài. &lt;br /&gt;- Về những cái chết này không có ai điều tra hết ? &lt;br /&gt;Ông Tạo cúi mặt xuống. &lt;br /&gt;- Không. &lt;br /&gt;- Tại sao, thưa bác ? &lt;br /&gt;- Tại vì thủ phạm là một nhân vật quá to để có thể đụng tới. &lt;br /&gt;- Trần Quốc Hoàn ? &lt;br /&gt;- Phải. - ông thở dài - Tất cả những người biết việc này đều có lỗi với hương hồn cô Xuân và hai cô em, tất cả đã không dám làm gì để rửa mối hận cho họ. Tất cả đã cúi đầu trước guồng máy, trước uy tín của Ðảng có thể bị mất đi vì vụ bê bối này. Mọi người đều lầm khi nghĩ như vậy... &lt;br /&gt;- Vì sao Trần Quốc Hoàn giết bà Xuân ? &lt;br /&gt;- Ðó là một câu chuyện dài. Khi Bộ Nội Vụ, vì công tác bảo vệ, bố trí cho mấy chị em cô Xuân ở ngôi nhà của Bộ ở phố Hàng Bông Thợ Nhuộm, thì chỉ có vài người biết họ là ai. Trong ngôi nhà này còn hai gia đình cấp vụ khác ở cùng. Thời gian trước khi cô Xuân bị giết ít lâu, Trần Quốc Hoàn thường tới đó. Việc Trần Quốc Hoàn tới thăm rồi cưỡng hiếp cô Xuân, cô em của cô Xuân biết, có nói lại cho người yêu của mình ở quê. Anh này về sau có làm đơn tố cáo gửi Trung ương. &lt;br /&gt;- Và Trung ương im lặng ? &lt;br /&gt;- Không phải anh ta gửi ngay lập tức. Ngay lập tức thì anh ta cũng bị giết ngay, mà mãi về sau này... &lt;br /&gt;- Cụ Hồ không có ý kiến gì về mấy cái chết oan khuất đó ? &lt;br /&gt;Ông Nguyễn Tạo đăm chiêu suy nghĩ. &lt;br /&gt;- Có nhiều điều chúng ta không biết được. - ông nói, giọng bùi ngùi - Tôi nghĩ thân phận Bác lúc ấy cũng tội nghiệp lắm. Biết nói với ai ? Với Lê Duẩn chăng ? Hay Lê Ðức Thọ ? Hay nói thẳng với Trần Quốc Hoàn ? Tôi nghĩ Bác là con người, Bác cũng biết đau khổ. Nhưng cái thế của Bác buộc Bác phải im lặng... &lt;br /&gt;- Nghĩa là, theo bác, ông Hồ không có lỗi ? &lt;br /&gt;- Trong mấy cái chết nói trên ? Không. &lt;br /&gt;- Nhưng sự im lặng trước cái chết của họ ? Ông Hồ cũng không có lỗi ? - tôi gặng - Bỏ ra ngoài mối quan hệ tình cảm, chỉ nói tới cái chết oan khuất của một con người, với tư cách đồng bào ? &lt;br /&gt;- Thế hệ các anh khắc nghiệt trong sự phán xét. - ông thở dài - Tôi hiểu các anh. Các anh vô can. Chúng tôi thì không. Chúng tôi tự đặt mình trong sự ràng buộc với Ðảng, với những quyết định của nó, dù sai dù đúng. Chúng tôi lo lắng cho uy tín của Ðảng. Chúng tôi cảm thấy nhục nhã nếu Ðảng bị phỉ báng. Ðảng là cuộc sống tinh thần của chúng tôi, là danh dự của chúng tôi. Bác cũng vậy. Ông Cụ cũng đau đớn lắm chứ. Ông cũng là con người. Như mọi người. Các anh khác. Các anh chỉ nhìn thấy một lẽ công bằng, đòi phải có nó, đòi mọi sự phải sòng phẳng. Cái đó là phải thôi. Ðúng, chứ không sai. Nhưng có nên như vậy không nhỉ ? Hay là cần phải độ lượng hơn, thông cảm hơn với sự yếu đuối của con người ? Dù họ có là ai đi chăng nữa... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) Beria Lavrenti Pavlovich (1899-1953), đồng hương với Stalin, năm 1938 được Stalin giao cho phụ trách NKVD (tiền thân của KGB, Nha An Ninh Quốc Gia), phó chủ tịch Hội đồng bộ trưởng Liên Xô năm 1941, vào Bộ Chính trị năm 1946. Tháng 12.1953 bị hành quyết vì tội phản bội tổ quốc. &lt;br /&gt;(2) Bộ Nội vụ hiện nay. Khi mới thành lập ngành công an Việt Nam cơ quan này mang tên Nha Công an Việt Nam. Sau năm 1954, nó được đổi thành Thứ bộ Công an, rồi Bộ Công an. &lt;br /&gt;(3) Một nhà cách mạng lão thành. Trong kháng chiến chống Pháp ông làm chủ tịch ẹy ban kháng chiến hành chính tỉnh Ninh Bình, sau 1954 làm tại Tòa án tối cao. &lt;br /&gt;(4) "Kiếm và mộc" là biểu tượng của ngành công an Liên Xô. &lt;br /&gt;(5) Tạ Ðình Ðề, chỉ huy trưởng Ðội Biệt động thành Hà Nội, nhân vật huyền thoại trong cuộc kháng chiến chống Pháp ở Liên khu 3. Sau chiến tranh ông làm giám đốc xưởng sản xuất vợt bóng bàn ngành đường sắt. Bị đưa ra tòa xử vì tội "chiếm đoạt tài sản xã hội chủ nghĩa". Chưa bao giờ trong chế độ xã hội chủ nghĩa lại có một cuộc xử án mà quần chúng ủng hộ bị can kéo tới làm áp lực với Tòa đông đảo như trong vụ xử án Tạ Ðình Ðề. Ông được xử trắng án. Khi không buộc tội được Tạ Ðình Ðề "tham ô", Tòa hỏi Tạ Ðình Ðề tại sao lại thu nạp nhiều kẻ có tiền án tiền sự (tù được tha) vào xưởng của ông, Tạ Ðình Ðề thản nhiên trả lời :"Họ là những người đáng thương. Ai còn có tình người thì phải giúp đỡ họ". &lt;br /&gt;(6) Lớp 2, hệ tiểu học thời Pháp thuộc, còn gọi là lớp dự bị, trên lớp Ðồng ấu (enfantin). &lt;br /&gt;(7) Từ tiếng Pháp surveillant = giám thị. &lt;br /&gt;(8) Hai quần đảo ở Nam Thái Bình Dương. Nouvelle Calédonie bị Pháp chiếm năm 1853, nay còn là lãnh thổ hải ngoại của Pháp. Nouvelle Hébrides bị Bồ Ðào Nha chiếm năm 1606, sang tay Anh và Pháp năm 1906, năm 1980 tuyên bố độc lập, đổi tên là Cộng hòa Vanuatu. &lt;br /&gt;(9) Tiếng lóng của lưu manh : lính đú = loại lưu manh không chuyên nghiệp, đàn đúm theo đuôi); vét đĩa, lính vét đĩa, lính vét = loại lưu manh ở hàng cuối cùng, không đáng được tôn trọng. &lt;br /&gt;(10) Từ tiếng Pháp police = cảnh sát. &lt;br /&gt;(11) Như công ty dịch vụ mai táng ngày nay. &lt;br /&gt;(12) Từ tiếng Pháp musique = âm nhạc. &lt;br /&gt;(13) Khuôn, do chữ forme tiếng Pháp. &lt;br /&gt;(14) Ông Nguyễn Minh Cần, vào thời gian đó là phó chủ tịch ỷy ban hành chính Hà Nội, phụ trách Văn giáo và Ngoại thành nhớ lại : " Hôm đó (vào mùa xuân năm 1957) tôi đang thường trực thì anh Nguyễn Quốc Hùng, thành ủy viên, tới báo cáo có vụ xe cán chết người trên đường Nhật Tân, công an báo cáo người bị cán đã là một xác chết. Anh em công an nói chiếc xe mang biển số của Phủ Chủ tịch... Mấy hôm sau tôi có hỏi anh Trần Danh Tuyên, bí thư thành ủy, về vụ này (theo phân công, anh Tuyên bí thư phụ trách công an), thì anh ta nói "Vụ đó giải quyết xong rồi ". Anh Nguyễn Quốc Hùng là cán bộ công an thời ông Lê Giản, sau bị Trần Quốc Hoàn đẩy ra ngoài. Theo anh Hùng cái chết này có uẩn khúc, anh nói cần phải tìm hiểu". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt; &lt;hr&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','1','')" href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m3237nvn"&gt;Đêm giữa ban ngày, Tự Bạch - VN thu quan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Bài viết Đêm giữa ban ngày Số lần đọc: 260796। Mục Lục ... Vũ Thư Hiên. Đêm giữa ban ngày. Tự Bạch. Tôi tặng cuốn sách này cho : ...vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m3237nvn - 65k&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','2','')" href="http://vnthuquan.net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m3237n1nmn&amp;cochu="&gt;Đêm giữa ban ngày, Chương 28 - VN thu quan&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trong đêm giữa ban ngày Vũ khí trong tay Chỉ một ngọn bút cùn thay lưỡi mác Tôi ngã xuống trong lốc bụi chiến trường, Phút hấp hối còn mang mang nghe tiếng ...vnthuquan।net/truyen/truyen.aspx?tid=2qtqv3m3237n4nqntn31n343tq83a3q3m3237n1nmn&amp;amp;cochu= - 89k&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','5','')" href="http://www.x-cafevn.org/?q=node/51"&gt;Đêm giữa ban ngày - Vũ Thư Hiên - Diễn đàn X-cafe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Diễn đàn X-Cafe, chuyên thảo luận những vấn đề xã hội nóng hổi ở Việt Nam.www.x-cafevn.org/?q=node/51 - ३८क्&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk('http://dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=BksGc76fRf4HtMCmh9ZmPg%3D%3D','','','res','6','')" href="http://dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=BksGc76fRf4HtMCmh9ZmPg%3D%3D"&gt;Ðặc Trưng&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;:::Vũ Thư Hiên:::. Ðêm giữa ban ngày Tự Bạch. Tôi tặng cuốn sách này cho : Những người con của nước Việt đã cống hiến đời mình ...dactrung.net/truyen/noidung.aspx?BaiID=BksGc76fRf4HtMCmh9ZmPg%3D%3D - ५८क्&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','9','')" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/03/29/literature_VuThuHien_TrangTrenDenPDien/"&gt;RFA: Tập truyện ngắn "Trắng Trên Đen" do Vũ Thư Hiên chuyển ngữ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Vũ Thư Hiên tác giả Đêm Giữa Ban Ngày, tác phẩm được chú ý nhiều trong những .... Phạm Điền: Trở về với dịch giả, sau tác phẩm Đêm Giữa Ban Ngày, ...www।rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/03/29/literature_VuThuHien_TrangTrenDenPDien/ - 27k&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','7','')" href="http://www.vietsoul.com/home/news/?forum=33&amp;topic=7028"&gt;Doan Thanh Nien Hon Viet&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhà văn Vũ thư Hiên đã từng có những nhận định vô cùng sắc sảo về bối cảnh "Đêm Giữa Ban Ngày" này, đó là: "Sinh ra là người Việt Nam, dù muốn, dù không, ...www।vietsoul.com/home/news/?forum=33&amp;amp;topic=7028&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','10','')" href="http://www.dunglac.net/domanhtri/"&gt;Do Manh Tri&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên là một tác phẩm nặng ký về chất cũng như về lượng। Với gần 800 trang sách, tác giả cống hiến cho người đọc vô số những sự ...www.dunglac.net/domanhtri/ - 123k&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','23','')" href="http://mynetshaq.com/blog/view/id_204/"&gt;Blog » Hồ Chí Minh Quan Hệ Tình Dục Với Nông Thị Xuân Như Thế Nào ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;... Trong cuốn sách “Đêm giữa ban ngày” của Vũ Thư Hiên, tác giả cho biết ông Hồ còn có quan hệ với một phụ nữ tên là Nông Thị Xuân, và sau này bị Trần Hoàn ...mynetshaq.com/blog/view/id_204/ - ४५क्&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','22','')" href="http://www.quocgiahanhchanh.com/xindungquen.htm"&gt;Nguyen Minh Can&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trường Chinh là con dê tế thần cho sai lầm của ông Hồ” (xem “Đêm Giữa Ban Ngày” của nhà văn Vũ Thư Hiên). Theo tôi, đúng là ông Hồ phải chịu trách nhiệm ...www.quocgiahanhchanh.com/xindungquen.htm - १०३क्&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','27','')" href="http://tuoitrendt.de/toiachcm.html"&gt;Xin Đừng Quên&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trường Chinh làcon dê tế thần cho sai lầm của ông Hồ" (xem "Đêm Giữa Ban Ngày" của nhàvăn Vũ Thư Hiên). Theo tôi, đúng làông Hồ phải chịu trách nhiệm chính, ...tuoitrendt.de/toiachcm.html - १०३क्&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','28','')" href="http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=6937&amp;rb=0401"&gt;talawas Sophie Quinn-Judge - Cuộc đấu tranh hệ tư tưởng ngay ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Được xuất bản ở Đức vào năm 1997 dưới tiêu đề Đêm giữa ban ngày, hồi ức của ông về vụ bắt ..... [14]Vũ Thư Hiên, Đêm giữa ban ngày, nhất là đoạn từ 271-279। ...www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=6937&amp;amp;rb=0401 - 63k&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a class="l" onmousedown="return clk(this.href,'','','res','29','')" href="http://www.thienlybuutoa.org/Misc/HCM-CSVN-TaiHoaLonNhatChoNhanDanVN.htm"&gt;HCM &amp; dang CSVN: Tai hoa &amp;amp; ke thu lon nhat cua dan toc VN&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và vụ nhà văn Vũ Thư Hiên, tác giả “Đêm Giữa Ban Ngày – quyển sách gối đầu giường của tôi từ nhiều năm nay, cùng với quyển “Dắt Tay Nhau Đi Dưới Tấm Biển ...www.thienlybuutoa.org/Misc/HCM-CSVN-TaiHoaLonNhatChoNhanDanVN.htm - ११०क्&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-1296574511657761644?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/1296574511657761644/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=1296574511657761644' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1296574511657761644'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1296574511657761644'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/m-gia-ban-ngy-vth.html' title='Đêm giữa ban ngày : giết vợ bịt miệng- VTH'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-7658401050809014615</id><published>2007-08-03T09:49:00.000-07:00</published><updated>2007-08-03T09:53:24.101-07:00</updated><title type='text'>Hội Luận Về Hồ Chí Minh - Tên Việt Gian Số 1 Của Lịch Sử Việt Nam</title><content type='html'>&lt;embed src='http://us.i1.yimg.com/cosmos.bcst.yahoo.com/player/media/swf/FLVVideoSolo.swf' flashvars='id=2399485&amp;emailUrl=http%3A%2F%2Fvideo.yahoo.com%2Futil%2Fmail%3Fei%3DUTF-8%26vid%3D414214&amp;imUrl=http%25253A%25252F%25252Fvideo.yahoo.com%25252Fvideo%25252Fplay%25253Fei%25253DUTF-8%252526vid%25253D414214&amp;imTitle=H%2525E1%2525BB%252599i%252BLu%2525E1%2525BA%2525ADn%252BV%2525E1%2525BB%252581%252BH%2525E1%2525BB%252593%252BCh%2525C3%2525AD%252BMinh%252B-%252BT%2525C3%2525AAn%252BVi%2525E1%2525BB%252587t%252BGian%252BS%2525E1%2525BB%252591%252B1%252BC%2525E1%2525BB%2525A7a%252BL%2525E1%2525BB%25258Bch%252BS%2525E1%2525BB%2525AD%252BVi%2525E1%2525BB%252587t%252BNam&amp;searchUrl=http://video.yahoo.com/search/video?p=&amp;profileUrl=http://video.yahoo.com/video/profile?yid=&amp;creatorValue=bmdoaXF1eWV0MTQ4MQ%3D%3D&amp;vid=414214' type='application/x-shockwave-flash' width='425' height='350'&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://video.google.com/videoplay?docid=-4972592372431642429"&gt;s&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-7658401050809014615?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/7658401050809014615/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=7658401050809014615' title='1 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/7658401050809014615'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/7658401050809014615'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/08/hi-lun-v-h-ch-minh-tn-vit-gian-s-1-ca.html' title='Hội Luận Về Hồ Chí Minh - Tên Việt Gian Số 1 Của Lịch Sử Việt Nam'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>1</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-2364700845384859047</id><published>2007-07-26T15:50:00.000-07:00</published><updated>2007-07-26T16:13:31.826-07:00</updated><title type='text'>Con người trong thời đại cộng sản</title><content type='html'>Con người trong thời đại cộng sản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;31-3-2007&lt;br /&gt;Trang số:9&lt;br /&gt;Phạm Hồng Đức&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người thì không ai có quyền được chọn cha mẹ, dân tộc, quốc gia. Con người khi sinh ra &lt;strong&gt;ai cũng cần sự nuôi dưỡng và giáo dục&lt;/strong&gt;. &lt;em&gt;Ở một môi trường tốt thì sức khoẻ, đạo đức, trí tuệ phát triển tốt. Ngược lại một môi trường xấu thì thể chất, tinh thần, trí tuệ và đạo đức sẽ suy thoái và cha mẹ, sự giáo dục của nhà trường, hoàn cảnh xã hội, gia tộc, anh em, bạn bè luôn tác động đến nhận thức cũng như tư chất của mỗi con người trong xã hội&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trong xã hội phong kiến từ xa xưa cho đến thời Bảo Ðại thì mọi tôn giáo đều tự do truyền dạy và phát triển&lt;/strong&gt;. Ðồng thời tư tưởng nhà nho &lt;strong&gt;lấy "Nhân, lễ, nghĩa, trí, tín" làm gốc &lt;/strong&gt;luôn được vua quan đề cao và truyền dạy. Nhờ vậy ở thời phong kiến thì &lt;strong&gt;tinh thần yêu nước, tinh thần xả thân vì nghĩa, tinh thần tôn trọng lẽ phải, tinh thần nhân ái luôn tồn tại và được nhân dân đề cao.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên đây là bản sắc văn hoá của dân tộc Việt Nam chúng ta, nhờ bản sắc và các tinh thần quý báu đó nên nhân dân ta đã đánh đuổi được hàng chục đợt xâm lăng của đế quốc Trung Hoa, cũng như thực dân Pháp, sau là "giải phóng" miền Nam. Chính nhờ vậy nên trong thời đại phong kiến đã có câu &lt;em&gt;"Thật thà hơn cha khôn khéo", &lt;/em&gt;câu này đã phản ánh đúng tinh thần của dân tộc ta trong thời đại phong kiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta ai cũng biết rằng chủ nghĩa Mác đã ra đời ở Ðức. Sau đó Lênin đã áp dụng thành công ở nước Nga vào tháng 10/1917. &lt;strong&gt;Sự thực chủ nghĩa Mác - Lê nin là một tư tưởng ngoại lai đã được những người cộng sản đưa về áp đặt cũng như truyền dạy cho nhân dân Việt Nam chúng ta. Chủ nghĩa Mác - Lê nin là một chủ nghĩa tam vô (không gia đình, không nhà nước, không tín ngưỡng) và luôn coi tư hữu là nguồn gốc của bóc lột&lt;/strong&gt;. Bởi vậy Mác đã viết "Muốn phá tư hữu hãy phá thẳng vào gia đình" và luôn coi &lt;strong&gt;đấu tranh giai cấp&lt;/strong&gt; là nguồn lực thúc đẩy phát triển xã hội. Cho nên Ðảng luôn dạy con người ai cũng phải &lt;em&gt;thấm nhuần đảng tính&lt;/em&gt;, &lt;em&gt;giai cấp tính&lt;/em&gt;. &lt;strong&gt;Luôn coi căm thù, đấu tranh, thủ đoạn là tiêu chí của mọi đảng cộng sản và các đảng viên cộng sản&lt;/strong&gt;. &lt;em&gt;Chủ nghĩa Mác - Lê nin luôn coi vật chất quyết định tinh thần&lt;/em&gt;. Nhưng sự thật chủ nghĩa Mác - Lê nin lại &lt;strong&gt;rất lo sợ tinh thần cá nhân, tinh thần tự do&lt;/strong&gt; trỗi dậy và phát triển. Nên Mác đã viết "...Lý luận cũng trở thành lực lượng vật chất khi nó thấm nhuần vào đầu óc mọi người" &lt;strong&gt;rõ ràng là một học thuyết ngu xuẩn và lừa dối&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự thật thì nền giáo dục của các đảng cộng sản đi theo chủ nghĩa Mác - Lê nin &lt;strong&gt;hoàn toàn trái với nhân tính, trái với bản sắc văn hoá "Chân, thiện, mỹ" của dân tộc ta&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì vậy mà sau 75 năm ra đời, 52 năm cầm quyền Ðảng cộng sản đã đưa dân tộc Việt về kinh tế thì nghèo đói, lạc hậu, về đạo đức về nhân cách tinh thần yêu nước thì con người hôm nay là hoàn toàn suy thoái và sụp đổ. Bởi &lt;strong&gt;xã hội không còn đạo đức&lt;/strong&gt; cho nên trong thời đại cộng sản đã ra đời những câu &lt;em&gt;"Thật thà ăn cháo, lếu láo ăn cơm"&lt;/em&gt; hoặc &lt;em&gt;"thẳng thắn thật thà thì thua thiệt - lỗi lầm luồn lọt lại lên lương"&lt;/em&gt;. Những câu này &lt;strong&gt;đã phản ánh đúng bản chất con người xã hội thời đại cộng sản&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một xã hội mà Ðảng, chính phủ luôn dùng những lời hoa mỹ để &lt;strong&gt;ru ngủ, để lừa dối nhân dân.&lt;/strong&gt; Một đất nước chỉ có hơn 80 triệu dân mà có hơn 600 tờ báo, hàng trăm đài phát thanh truyền hình và mọi văn nghệ sĩ &lt;strong&gt;đều là người của Ðảng, viết và nói theo Ðảng thì sự tuyên truyền, lừa dối của Ðảng thật là ghê gớm quá&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà tham nhũng, ăn hối lộ từ Trung ương đến địa phương đến tận xã, làng và ở mọi cấp, mọi ngành thì &lt;strong&gt;còn có ai có đạo đức, có nhân cách nữa&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà ai nói thật lòng mình, nói thật tình cảnh của đất nước thì bị Ðảng bắt tù và quy cho đủ thứ tội thì làm sao mà có người thật thà được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà các học vị cao quý "Giáo sư, tiến sỹ" ai cũng có thể dùng tiền mua được thì làm sao mà giáo dục được con người và có nền giáo dục tiến bộ, phát triển được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà các danh hiệu cao quý "lão thành cách mạng - tiền khởi nghĩa". Các chế độ đại ngộ "hưu trí, thương binh" cũng bị cán bộ của Ðảng đem ra bán thì tiền của dân, của nước có ai quản lý nổi nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà đại biểu quốc hội "Ðại diện cho dân, được dân bầu ra" cũng không giám nói thật lòng mình và không dám nói gì cả. Thì nhân dân là cái gì đối với những kẻ có quyền uy thật sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà &lt;strong&gt;các quyền chính đáng của dân bị đảng cướp đoạt hết&lt;/strong&gt; thì dân còn biết nói với ai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà Ðảng, Nhà nước &lt;strong&gt;luôn lừa dối nhân dân, ngành ngành lừa nhau, người người lừa nhau để cướp đoạt, để sống, để tồn tại, để hưởng thụ thì đất nước đó còn có ai là con người ra người nữa&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà &lt;strong&gt;tình cảm thiêng liêng gia đình, gia tộc cũng bị băng hoại, chối bỏ nên cha con lừa nhau, vợ chồng, anh em gia tộc lừa nhau, giết nhau thì xã hội làm gì còn có tinh thần yêu thương nữa&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà &lt;strong&gt;mọi người coi tham ô, lừa đảo, giết người, trộm cướp, hủ hoá là chuyện thường tình của xã hội và luôn phải nghe hoặc thấy hằng ngày thì cả xã hội còn có ai có liêm sỷ nữa&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà &lt;strong&gt;trộm cướp, giết người, tham ô lừa đảo ở khắp mọi nơi đâu cũng có. Mà những kẻ ăn cướp trắng trợn nhất lại là những kẻ có quyền hành thì đất nước làm sao mà thịnh vượng được&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đất nước mà người công dân bình thường muốn làm người cũng rất khó bởi nếu anh lương thiện thật thà thì bị người đời lợi dụng và chê là không hiểu thời. &lt;em&gt;Còn nếu làm cán bộ mà thật thà, thẳng thắn thì bị Ðảng, những người của đảng giết hoặc đẩy ra khỏi tổ chức. Như vậy thì đất nước còn có ai trung với nước, hiếu với dân nữa&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðảng cộng sản hiện nay do tham nhũng lan tràn nên Ðảng luôn kêu gọi đảng viên &lt;em&gt;"phê và tự phê"&lt;/em&gt; thì cũng chẳng khác gì câu khẩu hiệu &lt;em&gt;"Dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ văn minh"&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;hoàn toàn dối trá mà thôi&lt;/strong&gt;. Một đất nước thì cần có cơ chế chính trị đúng đắn để buộc mọi người phải sống và làm việc theo pháp luật. &lt;strong&gt;Ðảng trị, độc tài tuyệt đối thì Ðảng cũng không làm việc theo luật pháp và chả có ai làm việc theo pháp luật cả&lt;/strong&gt;. Ðất nước nào cũng vậy cái &lt;strong&gt;đức là gốc, luật pháp là ngọn. Khi cái gốc đã chết thì cái ngọn héo rồi chết là tất yếu&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một Ðảng cầm quyền trong 32 năm &lt;strong&gt;đã đưa đất nước đến bờ vực thẳm nên đến năm 1986 Ðảng đã phải hoàn toàn từ bỏ chủ nghĩa, lý tưởng, tiêu chí ban đầu của mình để đi vào kinh tế thị trường, thực tế là đi theo chủ nghĩa tư bản&lt;/strong&gt;. Nhưng Ðảng &lt;em&gt;vẫn luôn hô hào "Chủ nghĩa Mác - Lê nin" thì còn gì là hiện thực, còn gì là lẽ phải nữa&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ðất nước Việt Nam &lt;strong&gt;nếu đạo đức và lòng người bị băng hoại như thời cộng sản ngày nay thì dân tộc ta không thể đánh đuổi được thực dân Pháp&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chắc chắn trong 4000 năm lịch sử của dân tộc. Chưa bao giờ đất nước lại suy thoái đạo đức như thời cộng sản&lt;/strong&gt;. Con người thời nay &lt;strong&gt;không có niềm tin, không có đạo đức và chỉ sống vì bản thân mà thôi&lt;/strong&gt;. Bởi vậy &lt;strong&gt;chả có mấy ai nghĩ đến dân đến nước cả.&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Sự thực Ðảng cộng sản là một đảng ăn cướp sống trên luật pháp và luôn đàn áp nhân dân mà thôi. Ðảng cộng sản phá hoại đất nước dẫn đến kinh tế nghèo đói, nhân dân lạc hậu. Ðồng thời phá hoại cả nhân cách, đạo đức con người nữa.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khổng Tử có câu &lt;em&gt;"Thật vô phúc khi được sinh ra trong một gia đình giàu có, nhưng lại không có nền giáo dục". &lt;/em&gt;Gia đình giàu có mà con cái không có nền giáo dục, &lt;strong&gt;không có đạo đức thì đồng tiền đã tạo điều kiện cho con cái truỵ lạc, hưởng thụ dễ trở thành những kẻ bất nhân, phá hoại mà thôi.&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;Chính vì vậy mà thời nay hàng triệu gia đình bị tan nát, đổ vỡ do cha mẹ, do con cái không có đạo đức, nhân cách gì cả.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Pascal khi luận về con người ông đã viết &lt;em&gt;"Con người vừa là thánh, vừa là thú". &lt;/em&gt;&lt;strong&gt;Con người sống trong chủ nghĩa cộng sản thì phần thánh biến mất. Còn phần thú thì trỗi dậy phát triển không ngừng.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thật may cho loài người và dân tộc chúng ta bởi con người thì &lt;em&gt;"Nhân chi sơ tính bản thiện"&lt;/em&gt; và con người có đạo đức tự nhiên. Nhờ vậy chúng ta có quyền hy vọng xây dựng lại đất nước, xây dựng lại con người sau khi Ðảng cộng sản đổ vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong sách (Cổ học tinh hoa) chuyện 231 chuyện "Quý lời phải nói" Tôi xin trích: Thanh Quyên "Nếu nhà vua khéo sửa sang chính sách nước Tấn, trong được lòng quan, ngoài được lòng dân, thì dù cho còn con nhà họ Loan mà làm gì được vua . Nhưng nếu nhà Vua không sửa sang chính sách nước Tấn. Trong mất lòng quan, ngoài mất lòng dân, thì ngay những người ngồi trong thuyền này cũng đều là con nhà họ Loan cả (họ Loan là họ chống lại vua Tấn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vua khen: Người nói phải lắm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính Ðảng cộng sản do &lt;strong&gt;độc tài toàn trị bất nhân&lt;/strong&gt; nên đã làm mất lòng quan và mất lòng dân. Cho nên hiện nay đã có hàng vạn đảng viên đảng cộng sản, hàng nghìn trí thức học giả tâm huyết với dân, với nước đang đấu tranh, phê phán cũng như &lt;strong&gt;kêu gọi đảng cải cách triệt để đi vào dân chủ đa nguyên thật sự&lt;/strong&gt;. Công nhân nay đã đình công, nông dân nay đã biểu tình chống lại đảng tham quyền, tham ô ngày một nhiều. Ðảng cộng sản không thể tồn tại nổi với trào lưu và tinh thần dân chủ đang ngày càng một lớn mạnh hiện nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Một người khôn ngoan thì sống vì lẽ phải, vì nhân dân và luôn biết trước thời đại, biết trước đất nước rồi sẽ đi về đâu.&lt;/strong&gt; Bởi vậy tôi mong mọi người &lt;strong&gt;hãy nhìn thẳng vào sự thật cùng nhau đoàn kết &lt;/strong&gt;đấu tranh để đưa nước ta đi lên dân chủ giàu mạnh thật sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Hồng Đức&lt;br /&gt;Huyện Thanh Chương tỉnh Nghệ An&lt;br /&gt;(gia ddinh cach mang)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trang số : 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 Trang số:10 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.to-quoc.net/memo/archives/index2.html"&gt; http://www.to-quoc.net/memo/archives/index2.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghi chú:&lt;br /&gt;Lenine cướp chính quyền của Nga hoàng 1917&lt;br /&gt;---------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;HY Pham Minh Man:&lt;br /&gt;Cách suy nghĩ, cách nói, cách làm không nhằm đến mục tiêu nầy, có phải do sự soi dẫn của Thánh Thần, do tinh thần đức tin, hay do tà thần, do tâm thần, hoặc do tinh thần thế tục hay do thần khí nào khác?&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;+ Được tự do mà không được “ăn học” (ở trong rừng ra), nhiều người không thể sống xứng với phẩm cách làm người. Vì lẽ không được “học”, nhiều người chỉ biết “ăn”. Ăn mày, ăn cắp, ăn trộm, ăn cướp. Khi có thế lực, thì ăn hiếp, ăn gian, ăn hối lộ. Khi có tiền, thì ăn xài, ăn chơi….&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;+ Vậy để có thể sống xứng với &lt;strong&gt;phẩm cách làm người, cần có sự giáo dục toàn diện&lt;/strong&gt;. Giáo dục toàn diện gồm có trí dục, thể dục, kỹ dục và đức dục. Đối với người công giáo, phải cộng thêm dưỡng dục đức tin&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://suutamlichsu.blogspot.com/2007/03/con-ngi-trong-thi-i-cng-sn.html"&gt; trich&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-2364700845384859047?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/2364700845384859047/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=2364700845384859047' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2364700845384859047'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2364700845384859047'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/con-ngi-trong-thi-i-cng-sn.html' title='Con người trong thời đại cộng sản'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-4464986256730551572</id><published>2007-07-26T12:36:00.001-07:00</published><updated>2007-07-26T12:36:56.084-07:00</updated><title type='text'>Phỏng Vấn Luật Sư Bùi KimThành :  không điên bị buộc phải điên !</title><content type='html'>&lt;a href="http://cs-toiac.blogspot.com/2007/07/phng-vn-lut-s-bi-kimthnh.html"&gt;Phỏng Vấn Luật Sư Bùi KimThành&lt;/a&gt;   không điên bị buộc phải điên !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-4464986256730551572?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/4464986256730551572/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=4464986256730551572' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/4464986256730551572'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/4464986256730551572'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/phng-vn-lut-s-bi-kimthnh-khng-in-b-buc.html' title='Phỏng Vấn Luật Sư Bùi KimThành :  không điên bị buộc phải điên !'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-5476585581475919340</id><published>2007-07-26T11:20:00.000-07:00</published><updated>2007-07-26T11:21:22.480-07:00</updated><title type='text'>Biến Cố Vịnh Bắc Việt: Những Bí Ẩn Trong Vụ Hải Quân Trung Quốc Tàn Sát Ngư Dân Việt Nam</title><content type='html'>&lt;a href="http://war-vn.blogspot.com/2007/07/bin-c-vnh-bc-vit-nhng-b-n-trong-v-hi.html"&gt;Biến Cố Vịnh Bắc Việt: Những Bí Ẩn Trong Vụ Hải Quân Trung Quốc Tàn Sát Ngư Dân Việt Nam&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-5476585581475919340?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/5476585581475919340/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=5476585581475919340' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5476585581475919340'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5476585581475919340'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/bin-c-vnh-bc-vit-nhng-b-n-trong-v-hi.html' title='Biến Cố Vịnh Bắc Việt: Những Bí Ẩn Trong Vụ Hải Quân Trung Quốc Tàn Sát Ngư Dân Việt Nam'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-3090849061373547268</id><published>2007-07-24T03:57:00.000-07:00</published><updated>2007-07-24T03:59:11.042-07:00</updated><title type='text'>Hoà giải hòa hợp của Võ văn kiệt, cựu thủ tướng  Cộng Sản</title><content type='html'>&lt;a href="http://thudoancs.blogspot.com/2007/07/ho-gii-ha-hp-ca-v-vn-kit-cu-th-tng-vit.html"&gt;Hoà giải hòa hợp của Võ văn kiệt, cựu thủ tướng Việt Gian Cộng Sản&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-3090849061373547268?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/3090849061373547268/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=3090849061373547268' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/3090849061373547268'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/3090849061373547268'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/ho-gii-ha-hp-ca-v-vn-kit-cu-th-tng-cng.html' title='Hoà giải hòa hợp của Võ văn kiệt, cựu thủ tướng  Cộng Sản'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-6843754348168560533</id><published>2007-07-22T16:11:00.000-07:00</published><updated>2007-07-22T16:12:42.038-07:00</updated><title type='text'>Kính gởi đồng bào Dân Oan.</title><content type='html'>&lt;img src="http://i38.photobucket.com/albums/e113/diendantudodanchu/logo/TTVN.gif" /&gt;&lt;br /&gt;Lá thư Thăng Tiến&lt;br /&gt;Kính gởi đồng bào Dân Oan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;20.07.2007&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kính thưa đồng bào,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày mùng 3 tháng 2 năm 1930, Hồ Chí Minh đã  đem vào xã hội thuần lương của Việt Nam lý thuyết tam vô là vô gia đình, vô tổ quốc, vô xã hội và đã gầy dựng trên đất nước này một cơ sở của cộng sản với tên gọi là đảng Cộng Sản Đông Dương. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Từ ngày cộng sản xuất hiện trong cuộc sống của xã hội Việt Nam đến nay, người dân Việt Nam không có được một niềm vui, không có được một ngày an bình. Trái lại,  dân chúng Việt Nam từ cả hai miền đã phải chứng kiến những thảm cảnh không hề có trong lịch sử dân tộc ta:&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;1. Trong cuộc chiến kháng pháp dành độc lập, CSVN đã khống chế tổ chức Việt Minh,  bên ngoài thì hô hào toàn dân kháng chiến, nhưng trong thực tế thì cài đặt bao nhiêu mưu mô thâm độc để thủ tiêu những nhà ái quốc và đồng bào nhằm thực thi  mưu đồ độc chiếm chính quyền.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;2. Sau khi cướp công kháng chiến của toàn thể dân, vào ngày mùng 2-9-1945, Hồ chí Minh và đồng bọn đã thiết lập chế độ Cộng Sản trên phần đất của quê hương Việt Nam và đày một nửa đất nuớc Việt Nam vào ách thống trị bạo tàn của họ.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;3. Để thực hiện chính sách tam vô, Hồ chí Minh và đồng bọn đã  ký hiệp định chia đôi đất nước vào ngày 20-7-1954, để chúng được tự tung tự tác trên một nửa lãnh thổ của Việt Nam  Chẳng bao lâu sau, chính Hồ chí Minh và Đặng Xuân khu đã mở chính sách đấu tố nhân dân trên toàn diện đất bắc với một mục đích duy nhất là giết người và cướp của. Cuộc được gọi là hội đáu tố này đã làm cho hơn hai trăm ngàn gia đình Việt Nam rơi vào trong thảm cảnh.  Người thì bị chúng giết giữa chợ, giữa đồng, kẻ thì bị chúng đày lên vùng rừng thiêng nước độc mà chết dần chết mòn. Đây là thời cực thịnh của cộng sản Việt Nam. Ruộng lúa thì thành ruộng máu và chả có bờ lau bụi cỏ nào mà không có xương ngươì bị chết chém.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;4. Vì muốn tiêu diệt tình người, xoá bỏ nền tảng nền luân lý, đạo đức  của gia đình, của xã hội Việt Nam, họ đã ngày đêm huấn luyện, đào tạo ra hàng ngũ cán bộ, đảng viên vô nhân tính rồi đồng loạt tung hàng ngũ cán bộ này về quê quán mà  đấu tố bố mẹ ruột, bố mẹ chồng, bố mẹ vợ, anh em , thân nhân của chính mình và những người đã từng nuôi đưỡng họ trong cuộc kháng chiến vừa qua. Đây là một chính sách dã man nhất trong muôn vàn những chính sách bất nhân của cộng sản đã thi hành. Bởi vì với cuồng lực, họ đã tận tình chém giết tình nghĩa của đồng bào ta. Họ đã dùng bạo lực tuyệt đối để  khủng bố đời sống của nhân dân ta. Họ đã chém chết, thủ tiêu niềm tin của con người với con người.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;5. Phạm bấy nhiêu tội với nhân dân miền bắc còn chưa thỏa mãn lòng độc ác, Hồ chí  Minh và bọn tay sai Phạm văn Đồng còn ký những cái gọi là nghị định thư để nhượng đất, nhượng sông biển của tiền nhân cho bọn Tàu cộng. Đồng thời, để khỏa lấp tội ác của mình, họ lại đẩy cả nhân dân miền bắc vào cuộc chiến với miền nam bằng chiêu bài “ chống Mỹ cứu nước’ để hàng triệu nhân sinh đồ thán, chết oan. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;6. Rồi trong cuộc chiến, Hồ chí Minh và CSVN đã không từ bỏ mọi hành vi độc ác nào. Nhà thờ, chùa chiền, trường học đều là những mục tiêu của đạn pháo Nga Tàu. Đã thế, như những con thú hoang, họ đã tàn sát gần năm ngàn đồng bào Huế trong tết Mậu Thân mà họ gọi là chiến thằng để dâng công  cho đảng cộng sản quốc tế.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;7. Rồi khi cuộc chiến tàn, đồng bào miền nam đã phải chứng kiến những cảnh trộm cướp mà kẻ cướp chính là nhân viên cường quyền, công an cán bộ và bộ đội Việt cộng tung hoành ở miền nam. Có thể nói, họ đã vặn đến từng con ốc, tháo từng cái cánh cửa của những cơ sở miền nam mà đem về làm tài sản riêng của mình.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;8. Trộm cắp hết của công ở miền nam vẫn không thỏa túi tham, họ  đã mở ra  sách lược đánh tư sản mại bản, rồi nông công thương ở miền nam. Mục đích của những cuộc tấn công này là vơ vét, cướp đoạt tài sản của nhân dân cho vào túi tham riêng.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;9. Đã phạm bấy nhêu tội ác vẫn chưa thỏa dạ, họ còn xô đẩy người dân Việt ra khơi để cướp nhà, cướp đất của những người ra đi. Nơi thì dân chúng đi chui, nơi thì cường quyền, công an địa phương tổ chức bán bãi, bán tàu, lấy vàng bạc chia chác cho nhau. Mặc cho con tàu không đủ tiêu chuẩn an toàn chở cả ngàn, cả trăm người chìm xuống lòng biển khơi, miền là họ đã làm xong nhiệm vụ thu tiền bán bãi. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;10. Khi không thể vơ vét vàng bạc, tiền của của nhân dân qua việc vượt biên được nữa, họ liền mở ra những chương trình gọi là quy hoạch, xây dựng, cũng không ngoài mục đích tìm cách vơ vét tài sản của đồng bào. Nay vùng này lên quy hoạch, mai vùng khác sắp khởi công. Người dân lóng ngóng như gà phải cáo, sợ mất đất mất nhà không, liền bán rẻ tài sản của mình cho bọn  lái thầu CSVN. Kết qủa, nhà đất lại mỉm cười chạy vào túi của bè lũ gian ác CSVN.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;11. Hết moi tiền của trong quy hoạch, cộng sản Việt Nam lại quay sang ngoại quốc mà khẩn khoản van nài những người mà họ  láo lếu  gọi là cao bồi đĩ điếm chạy theo ôm chân đế quốc để van lạy họ trở về thăm quê hương. Và nhờ những người này mà họ lại có thêm được những đồng ngoại tệ  để mà chung vốn cho nhau làm giàu.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;12. Sau 32 năm CSVN cưỡng chiếm miền nam. Người dân trong nước một ngày một khốn khổ lầm than, xã hội thì xa đọa, văn hóa thì suy đồi, trong lúc tham quan, cán cộng một ngày một thênh thang trong cảnh xa hoa, hưởng lạc. Không có một cấp cán bộ nào của đảng và nhà nước cộng sản mà không biết trộm cắp hối lộ, riêng cấp lãnh đạo thì trở thành những nhà tỷ phú có hàng tỷ, hàng trăm triệu đô la gởi trong các ngân hàng của  ngoại quốc. Tiến ấy ở đâu ra, nếu không phải là trộm cướp vơ vét của nhân dân và tranh nhau bán tài nguyên của đất nước cho ngoại nhân? &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;13. Nay cái chiêu bài chống Mỹ cứu nước đã rớt xuống rồi. Từ Võ văn Kiệt, Phan Văn Khải đến Nguyễn tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết đều  một lòng cúc cung, cúi rạp mình xuống mà van lạy Mỹ ban bố cho một chút ân huệ ngoại giao với lời xin hứa trăm điều ngoan ngoãn .Nhưng lòng phản trắc của loài bất nhân đã vốn sẵn trong máu huyết., nên ngay sau khi họ nhận được chút ân huệ của tây phương, họ đã….rửa mặt cho cái nhục nhã kia bằng cách  Bịt Mịệng Công Lý và đàn áp dân oan,&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;14. Tấm hình họ bịt miệng Linh Mục Nguyễn văn Lý thì nay đã đi cùng khắp thế giới, đến tận tay và vào từng nhà rồi. Cho đến đời đời họ không bao giờ rửa sạch được nhơ nhớp này . Hơn thế, tấm hình ấy  đã là bản án tử cho họ và  nhân dân Việt Nam chúng ta đang vững vàng tiến bước trên đường giải thể chế độ cộng sản bất nhân này.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Thưa đồng bào dân oan trong cả nước. Không phải chí có những người đi biều tình mới là dân oan, nhưng toàn thể dân ta đã và đang là dân oan, là nạn nhân  của một chế độ phản nhân bản, phản khoa học, phản tiến bộ đã bị thế giới loài người chính thức lên án, từ bỏ, nhưng rất đáng buồn còn tồn tại trên quê hương Việt Nam yêu dấu của chúng ta. Đồng bào ta có đi khiếu kiện đến hết đời cũng không bao giờ có được câu trả lời của bọn cướp bất nhân. Theo đó, chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất để đi. Hãy cùng nhau vùng dậy giải thoát khỏi ách kềm kẹp của giai cấp cán bộ cộng sản thống trị để đem yên vui, no ấm lại cho mình và cho con cháu mai sau.. &lt;br /&gt;     &lt;br /&gt;Hỡi toàn thể đồng bào, Giờ Lịch sử đã điểm, tiếng trống Diên Hồng đang liên hồi thôi thúc chúng ta vùng lên đòi quyền sống. Đảng Thăng Tiến Việt Nam nguyện chung lòng chung sức  với toàn thể đồng bào trong việc khai mở chiến dịch Diệt độc tài, gian ác cứu Nước. &lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Dân oan nhất định thắng. Độc tài cộng sản Việt Nam nhất định phải bị tiêu diệt.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Thân ái kính chào đồng bào&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Đảng Thăng Tiến Việt Nam&lt;br /&gt;http://tiengnoitudodanchu.org/vn/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=4376&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-6843754348168560533?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/6843754348168560533/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=6843754348168560533' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/6843754348168560533'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/6843754348168560533'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/knh-gi-ng-bo-dn-oan.html' title='Kính gởi đồng bào Dân Oan.'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://i38.photobucket.com/albums/e113/diendantudodanchu/logo/th_TTVN.gif' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-2631708456535200791</id><published>2007-07-15T10:50:00.000-07:00</published><updated>2007-07-15T10:53:18.956-07:00</updated><title type='text'>Bế mạc Hội nghị Trung ương 5</title><content type='html'>Bế mạc Hội nghị Trung ương 5 &lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;15/7/2007&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Báo chí là một trong những vấn đề trọng tâm của Hội nghị TW 5 &lt;br /&gt;Hội nghị Trung ương Đảng CS Việt Nam lần 5 vừa bế mạc hôm thứ Bảy với bốn nghị quyết mới.&lt;br /&gt;Đó là các nghị quyết về &lt;strong&gt;"Công tác tư tưởng, lý luận và báo chí trước yêu cầu mới", Tăng cường công tác kiểm tra giám sát của Đảng", "Tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị"; và "Đẩy mạnh cải cách hành chính, nâng cao hiệu lực, hiệu quả quản lý của bộ máy nhà nước".&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên một trong những kết quả quan trọng nhất của hội nghị lần này vẫn là thống nhất về cơ cấu tổ chức Chính phủ nhiệm kỳ Quốc hội khóa XII và giới thiệu nhân sự lãnh đạo các cơ quan Nhà nước để Quốc hội bầu và phê chuẩn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi được hỏi đánh giá về Hội nghị TW lần này, Bộ trưởng Bộ Công nghiệp Hoàng Trung Hải, người được cho là sẽ lên làm Phó thủ tướng, đã &lt;strong&gt;từ chối trả lời&lt;/strong&gt; BBC Việt ngữ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong bài phát biểu bế mạc, tổng bí thư Nông Đức Mạnh nói rằng công tác báo chí cần khắc phục bằng được những khuyết điểm kéo dài, &lt;strong&gt;bảo đảm báo chí là tiếng nói của Đảng, của Nhà nước, của tổ chức chính trị - xã hội&lt;/strong&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông Mạnh nói: &lt;strong&gt;“Báo chí là diễn đàn của nhân dân dưới sự lãnh đạo trực tiếp của Đảng, sự quản lý của Nhà nước và hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật”. &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trừ báo Nhân Dân và báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam trích đăng bài phát biểu của ông Mạnh, &lt;em&gt;báo chí trong nước không đề cập nhiều đến sự kiện này, nhất là vấn đề thay đổi nhân sự cao cấp&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quốc hội khóa XII sẽ khai mạc phiên thứ nhất tại Hà Nội ngày thứ Năm 19/7 tới. Bầu chọn nhân sự là công tác chủ đạo trong phiên họp Quốc hội lần này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ cấu nhân sự&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội nghị Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam được nói đã hoàn tất cơ cấu nhân sự cho các cơ quan quyền lực cao nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tin từ Việt Nam và các cơ quan truyền thanh nước ngoài nói về một dàn các tân bộ trưởng và phó thủ tướng trong chính phủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo những nguồn đó, chính phủ sẽ có thêm hai phó thủ Tướng là ông Hoàng Trung Hải và ông Nguyễn Thiện Nhân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng cộng lại con số các phó thủ tướng là năm người và theo ý của Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng, thì cả năm đều ngang nhau, không còn chức phó thủ tướng thường trực, hiện nay do ông Nguyễn Sinh Hùng nắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây chỉ là phương án do Trung ương Đảng đề xuất và còn phải đợi quốc hội thông qua rồi chủ tịch nước phê chuẩn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy thế, nếu mọi thứ không thay đổi thì cải tổ trong chính phủ được đánh giá là trẻ hóa và trí thức hóa mạnh hơn trước, với các nhân vật 'kỹ trị' có hiểu biết quốc tế tốt hơn nay được đề cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/07/070715_partymeeting.shtml&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-2631708456535200791?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/2631708456535200791/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=2631708456535200791' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2631708456535200791'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2631708456535200791'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/b-mc-hi-ngh-trung-ng-5.html' title='Bế mạc Hội nghị Trung ương 5'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-2548462011441864682</id><published>2007-07-13T01:48:00.000-07:00</published><updated>2007-07-14T14:55:31.825-07:00</updated><title type='text'>Trao đổi Thư tín với Thính giả (ngày 12-7-2007): về HCM</title><content type='html'>Trao đổi Thư tín với Thính giả (ngày 12-7-2007)&lt;br /&gt;2007.07.12&lt;br /&gt;Việt Long, phóng viên đài RFA&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuần này vẫn có thư về diễn đàn bạn trẻ, trong đó có một thư rất nóng bỏng của một phụ nữ. Một số thư trả lời bạn Trường Giang, một thư đáp lời lá thư viết cho bạn Trường Giang hồi tuần trước, và nhiều thư liên quan đến những đề tài khác. Chúng tôi sẽ tóm lược và nêu lên được càng nhiều càng tốt, nhưng không dám hứa là sẽ đầy đủ tất cả.&lt;br /&gt;&lt;a title="Listener Forum" onclick="var newWin = window.open('http://www.rfa.org/service/audio_popup.html?file=http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/07/12/vlisteners071107p.mp3', '_new'); newWin.focus(true); return false;" href="http://www.rfa.org/service/audio_popup.html" lid="Bấm vào đây để nghe tiết mục này"&gt;Bấm vào đây để nghe tiết mục này&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="Listener Forum" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/07/12/vlisteners071107p.mp3" fn="vlisteners071107p.mp3" lid="Tải xuống để nghe"&gt;Tải xuống để nghe&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư thính giả từ Việt Nam gửi đến Ban Việt Ngữ RFA.&lt;br /&gt;Trước hết mời quý vị nghe một bức thư nóng bỏng, liên quan đến Diễn đàn bạn trẻ, nhờ Nhã Trân đọc dùm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi, Ngoc Thuy, xin được gửi một nụ hôn yêu thương đến anh Thanh trong diễn đàn Cảm Nhận Của Giới Trẻ Ngày Nay về Lãnh Tụ Hồ Chí Minh trên RFA ngày 4 tháng 7 vừa qua của Trà Mi, vì anh Thanh đã khổ tâm tìm kiếm sự thực về vĩ nhân Hồ Chí Minh mà Liên Hiệp Quốc phủ nhận rằng ‘đáng tiếc chưa có văn bản nào công nhận là một danh nhân văn hoá’.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Qua RFA, tôi gửi đến bạn Thanh, tình yêu mãnh liệt và nồng cháy của tôi. Ngọc Thuý, một phụ nữ Việt Nam quê ở Gò Công.” Thiệt là nóng sốt phải không các bạn? Thư bạn Frank Nguyễn hỏi điạ chỉ email của bạn Thanh mà vừa được trao một nụ hôn ảo đó, thì đã được chuyển đến Thanh để tuỳ bạn ấy định lịêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn Thanh có thư cảm ơn tất cả các bạn đã dành cho Thanh quá nhiều cảm tình. Ba email từ Việt Nam và một từ nước ngoài nói là muốn tham gia chương trình diễn đàn bạn trẻ, thì đã được trao cho Trà My, không nêu danh tính cùng số điện thoại ở đây.&lt;br /&gt;Về lãnh tụ Hồ Chí मिन्ह&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư bạn Vinh viết: &lt;em&gt;“Diễn Đàn Bạn Trẻ về lãnh tụ Hồ Chí Minh thật tuyệt vời. Hoan hô Trà Mi và các bạn trẻ, đặc biệt là anh Thanh.”&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư của ông Vũ Đình Bổn: &lt;em&gt;“Vì in lầm hay cố ý, sách giáo khoa dạy chúng ta: hai cọng hai là ba. Nếu là học sinh khá, ta sẽ kiểm chứng qua thầy cô, cha mẹ, bạn bè, hoặc qua các nguồn tài liệu, sách vở khác&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nếu học như con vẹt, chỉ biết lập lai những gì được in, được dạy, mà không kiểm chứng, thì có khác chi con ếch nó ngồi đáy giếng, không biết trời cao đất dày là gì, hoặc như con ngựa thồ, mắt bịt tai che, chỉ biết một đường là tiến lên phía trước mà không biết mình tiến về đâu!”&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư của bạn Rambo Phạm, xin tóm lược: &lt;strong&gt;“Hoan hô việc làm vô cùng tích cực này của ban Việt Ngữ RFA। Rất tuyệt vời về việc giải tỏa huyền thoại về ông HCM. Qúy đài là một cơ quan truyền thông được nhiều thính gỉa tại quê nhà đón nghe nên ảnh hưởng của RFA vô cùng quan trọng&lt;/strong&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Vì bóng ma thần tượng HCM bao trùm cả đất nước hình chử S. Vì Cộng Sản VN luôn chủ trương thần thánh hóa ông HồChi Minh để còn chỗ dựa vững chắc cho độc quyền toàn trị. Các cơ quan truyền thông VN luôn tuyên truyền theo lệnh của Đảng Cộng Sản VN, nên các bạn trẻ trí thức trưởng thành sau 1975 bị nhồi sọ từ khi các bạn mới lên 5 tuổi qua bài hát: "Ai yêu bác HCM hơn các em nhi đồng..."&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau 12 năm học trung học và 4 năm ở Đại Học thì thần tượng HCM đã ăn sâu đậm trong tim,óc. Chúng tôi có vài người cháu con của cô em đang theo học tại DH KT thương mại tại SG trao đổi qua điện thoại các cháu tôi luôn xem HCM là "Thánh" dù chúng tôi luôn gởi tài liệu và giải thích về hiện tượng HCM, nhưng nói thật tơ'i hôm nay các cháu tôi vẫn còn hoài nghi những điều tôi trình bày.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về thư của bạn Trường Giang tuần trước&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đề tài khác được quan tâm, là thư của bạn Trường Giang tuần trước, nội dung chỉ trích đài RFA làm việc xấu theo gương xấu của Mỹ. Thư bạn Paul-dta viết:&lt;br /&gt;“Chào quý đài RFA. Theo tôi nghĩ: đồng chí Trường Giang đã giác ngộ triệt để tư tưởng Hồ Chí Minh và thấm nhuần chủ thuyết cộng sản nên không muốn đất nước Việt Nam rơi vào địa ngục tư bản, mà phải theo đường lối cộng sản xã hội chủ nghĩa là một thiên đường cho nhân loại, cũng như Bắc Hàn đang theo đuổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có phải ý của đồng chí ấy là như vậy chăng? &lt;em&gt;Người Mỹ đã bỏ nhân mạng và tiền bạc vật chất trong các cuộc chiếm, như chiến tranh thế giới thứ hai, rồi bán đảo Triều Tiên và Việt Nam… để ngăn làn sóng đỏ cộng sản, và mới đây là những cuộc chiến chống khủng bố&lt;/em&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thử hỏi đồng chính Trường Giang, Đế Quốc Mỹ thu lợi được những gì? Đất nước Việt Nam còn trong đói nghèo sau hơn 30 năm hoà bình, đảng CSVN vẫn còn bóp chẹt người dân khiếu kiện và những người bất đồng chính kiến, nạn tham nhũng tràn lan từ khắp nơi tại quê nhà, báo chí có fám chỉ trích sai trái của Đảng hay không, người dân có được tự bàu chọn người lãnh đạo quốc gia hay chăng, và còn nhiều điều mà tại Việt Nam vẫn còn bất cập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng chí Trường Giang cảm thấy cái nhục nào hơn khi phải van xin kẻ tù Đế Quốc Mỹ vào WTO và quy chế bình thường vĩnh viễn thương mại PNTR. Chủ tịch CSVN Nguyễn Minh Triết sang Hoa Kỳ được cộng đồng người Việt hải ngoại chào đón như thế nào? Nguyên thủ quốc gia khác khi đến Mỹ các cộng đồng quốc đó đón tiếp thật thân ái trân trọng, còn Việt Nam thì ngược lại, lý do vì sao? Tại sao người ta thù ghét cộng sản đến như vậy? Đồng chí Trường Giang có hiểu vì sao không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hy vọng những lời lẽ này đến với những ai có những ý tưởng như đồng chí vẫn nhìn với đôi mắt màu đỏ cộng sản.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thư khác của bạn trẻ TNH viết, có vẻ thông cảm hơn: “ Cháu ở TPHCM, kêu bác Trường Giang bằng bác, vì thấy bác ấy còn tư duy thời chiến tranh lạnh quá đi, tức nhiên là già hơn ba cháu. Thư bác nói nghe như trong mấy cuốn sách cũ của Nhà nước ta mà bây giờ cũng khó kiếm rồi, cháu đọc được là nhờ may thấy còn sót trong mấy thùng sách bán ký lô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác TG nên nhớ là chủ tịch nước của ta mới ký đâu gần 7 tỉ đô la với Mỹ. Bác nói đồng tiền Mỹ dơ bẩn là có ý đồ nói chủ tịch nước muốn kiếm về 7 tỉ cái sự dơ bẩn phải hông? Bác coi chừng cháu kêu công an tới hỏi thăm làm việc đó nghe...” Thư bạn Nguyen từ Arizona, Hoa Kỳ, xin đọc sau khi lược bỏ vài chữ hơi quá đáng: “Thưa anh Trừơng Giang, hiện nay tôi đang sống tại tây nam Mỹ, rất hân hạnh được trao đổi với anh qua làn sóng và web của RFA. Trước hết tôi xin hỏi sức khoẻ của anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vừa rồi qua mục thư tín của đài tôi có nghe anh nói trong chúng tôi ai là ‘kẻ phản bội ôm tử bản Mỹ để ăn những đồng tiền dơ bẩn’ v..v.. Thì tôi xin trả lời cho cái tư duy tà kiến cảu anh như sau:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa anh Giang, anh quên rằng chỉ cách đây mới hơn 2 tuần thôi thì ông Nguyễn Minh Triết cùng một đoàn tháp tùng đông đảo có các thương gia đã qua Mỹ với mục đích gì? Có phải là để ôm các ông tư bản Mỹ để ăn các ‘đồng tiền dơ bản’ như anh nói không, xin vui lòng trả lời cho tôi nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh, đã hàng năm nay rồi chính quyền Việt Nam bắt buộc phải mở cửa để mời các tư bản Đài Loan, Đại Hàn, Singapore, Nhật Bản v.v.. vào Việt Nam có phải để họ đem đôla do8 bản vào như anh nói không anh Giang?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các ông quan chức của các nước độc tài thừơng hối lộ tham ô ngập đầu thì là ăn những thứ tiền ‘trong sạch’ phải không? Nói ra tôi biết ngay là anh thuộc thành phần nào trong XH VN rồi, anh sống sung túc mà, anh có biết nỗi nghèo khổ của bảo người dân không? Chúc anh luôn khoẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;T/B: Tôi xa Việt Nam đã lâu nên khi tôi nói năng có chỗ nào sai phạm mong anh bỏ qua cho nhé. Thân chào anh…”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn Trường Giang tuần này có viết thư, nhưng thư đả kích một người khác với những lời lẽ nhục mạ. Vậy là vi phạm hai điều: dùng diễn đàn này cho ý riêng, và sử dụng ngôn từ không thích hợp. Thêm nữa, trong thư bạn tự nhận bạn là người trẻ tuổi sống ở nước ngoài, nhưng chúng tôi lại phát hiện email của bạn gởi đi từ Việt Nam. Thế là không nói đúng sự thật. Vì vậy chúng tôi không đọc thư của bạn lần này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiện đây xin nhắc lại luật chơi của chúng ta về xuất xứ của các lá thư. Qúy vị có quyền dùng bút danh, không dùng tên thật, có quyền nói hay không nói đến tuổi tác hay nơi gửi thư... để tránh phiền phức, sách nhiễu từ nhiều phía khi phát biểu về những vấn đề tế nhị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng yêu cầu đừng nói khác sự thật, ví dụ nam giới mà xưng là phụ nữ, người trẻ nhận là người già, hoặc ngược lại, vân vân. Như vậy để chúng ta giữ nguyên tắc thành tín với nhau, trên căn bản tự giác không nói sai sự thật. Mong được các bạn đồng ý, nhé. Thư ký tên là duy-đ- k: “Tôi hiện tại sống ở Bắc Âu là những nước Dân chủ của Châu Âu này… nên khi nghe bức thư của ông Trường Giang nói về những nước Đông Âu là những nước cộng sản thuộc khối Liên Xô cũ mà ông nói về vấn đề Kosovo, Bosnia có hàng trăm ngàn người bị giết và bị chôn sống đó, cũng chính là do cái chủ nghĩa cộng sản và chế độ độc tài đó thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì vậy cho nên Liên Hiệp Quốc mới vào để ngăn chặn, lính Mỹ phải đổ máu, và có rất nhiều người dân ở đó phải đi ti nạn cộng sản khắp nơi, không khác gì cộng sản Việt Nam, giết người chôn sống tại cố đo Huế ở Việt Nam Mậu Thân 1968. Hôm nay những nước Đông Âu này đã khá hơn là nhờ chủ nghĩa cộng sản đàn anh Liên Xô sụp đổ. Bây giờ họ cũng đang phát triển như những nước Tự do.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế kỷ 21 rồi ông Trường Giang ơi. Nên nhớ một điều: Cộng sản có mặt ở nơi nào thì chết chóc, đổ vỡ, tang thương xảy ra ở nơi đó. Cộng sản có mặt nơi nào thì xương thành núi, máu thành sông, tội ác tày trời, đời đời nhớ mãi. Xin chào.”&lt;br /&gt;Một lá thư của bạn Lieu Tu Nguyen, phản bác những thư viết về chuyến đi của chủ tịch Nguyễn Minh Triết&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“ Các vị nói chúng tôi là "ĐỪNG NGHE CỌNG SẢN NÓI MÀ XEM CỘNG SẢN LÀM.". Nhưng tại sao các vị ko nói ngược lại là :"ĐỪNG NGHE MỸ NÓI MÀ XEM MỸ LÀM"? Các vị có thấy Mỹ đã làm giúp chúng ta được gì ko?Sao ko giúp cho VN thêm giàu mạnh, người dân ấm no, sao cứ chỉ trích làm gì?Chỉ nói và nói, chả làm gì cả. Thế thì có phải là hơi ngược đời?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đành rằng có những người tham ô ko làm đúng chức trách, nhưng cũng đâu phải ai cũng vậy. Mỹ nói mà Mỹ có làm gì đâu? Biểu tình thì nước nào chả có, VN chẳng ngoại lệ. Bàn tay có ngón ngắn ngón dài, nước nào cũng có cái nhược điểm. Sao ko giúp đỡ gì mà cứ nói và nói ko? Toàn là lời nói gió bay, các vị chỉ có thể nói thôi chứ làm gi được đâu. Mai mốt làm ơn đăng tin nào hay hay 1 chút, tối ngày toàn mấy tin dở hơi, toàn phỏng vấn và toàn nói với nói, xạo cũng chả ai biết.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn Lieu Tu Nguyen viết một lá thư rất chân thật, nghĩ sao nói vậy, và nói khá dí dỏm. Nhưng bạn trách chúng tôi chỉ nói với nói thì quá oan sai, vì làm phát thanh chẳng lẽ lại không nói? Không nói thì làm gì đây? Bạn lại chê toàn mấy tin dở hơi, OK, thì bạn nghĩ vậy chúng tôi cũng phải chịu, nhưng nói là xạo cũng chả ai bíêt thì xin xác nhận là không có xạo, vì chúng tôi ghét cái vụ xạo xự nhất trên đời. Bạn có thể tin cậy chúng tôi được đấy, nhé.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư của một bác cao niên: “Tôi là một thính giả cuả RFA, tên là Vũ Công Tám. Năm nay tôi đã ngoài 70 tuổi và có rất nhiều nỗi bức xúc về chính phủ Việt Nam. Tôi đã hy sinh bao nhiêu xương máu để giành độc lập cho nước nhà, nhưng rồi không nhận được gì ngoài sự phẫn nộ và căm hận về một chế độ thối nát.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi tìm đến RFA và nhận được sự đồng cảm qua những phóng sự thực tế, tôi cảm thấy mình đang được nghe sự thật và sự thật. Nhưng bây giờ tôi muốn coi tin tức và nghe đài RFA nhưng không thể. Hy vọng quý đài có thể thường xuyên gửi cho tôi những loạt báo mới nhất được cập nhật hằng ngày, cũng như cách vượt tường lưả để nghe đài. Mong quý đài đáp ứng được nguyện vọng này.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thưa bác Tám, chuyên viên kỹ thuật của ban sẽ liên lạc thẳng với bác về chuyện kỹ thuật. Cám ơn bác đã dành cho RFA sự tin cậy và thương mến, khiến anh chị em chúng tôi rất cảm kích.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thư của bạn Chúc thấy toàn dấu hỏi, không đọc được, vui lòng gửi lại bằng Unicode, VNI hoặc VIQR. Trước khi gởi bạn phải select all và chọn font của unicode hay các program vừa nói, thì chúng tôi mới đọc được. Thư bà Đào thị Phương Lan nhờ công chuyện từ thiện, chúng tôi sẽ tìm hiểu để giúp, nhưng không hứa là giúp được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng còn các thư sau đây: Thư ông Nguyễn Tấn Nguyên cám ơn về tin liên quan đến nhà văn Trần Mạnh Hảo, thư của viettrade gửi hai bài phát biểu, thư bạn Tấn Nguyên lưu ý về cơn bão Manyi, thư của hạnh thục nêu giải pháp về giao thông cho Việt Nam, thư Minh Lê muốn giới thiệu việc làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin cám ơn sự lưu tâm của quý bạn, và xin thưa trong số những việc này có nhiều việc chúng tôi không có khả năng giải quýêt giúp. Mong thứ lỗi. Thư bạn Huy Hoàng không rõ viết về việc gì, xin gửi lại với đề mục cho rõ hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau hết, những thư về kỹ thuật và thư hỏi bài vở thì đã được trả lời cho từng người, mong qúy bạn hài lòng. Việt-Long kính chào tạm biệt, hẹn các bạn thứ năm tuần sau. Nhớ ghi lịch nhé, ngày 19 tháng 7 nhé. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese" lid="Tiếng Việt"&gt;Tiếng Việt&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;© 2007 Radio Free Asia&lt;br /&gt;Các tin, bài liên quan&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/07/05/ListenersForum_VLong" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 5-7-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 5-7-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/28/ListenersForum_VLong" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 28-6-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 28-6-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/21/ListenersForum_VLong" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 21-6-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 21-6-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/14/ListenersForum_TTruc" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 14-6-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 14-6-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/06/07/ListenerForum_Truc" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 7-6-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 7-6-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/31/ListenerForum_Truc" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 31-5-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 31-5-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/24/ListenersForum_Truc" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 24-5-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 24-5-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/17/ListenersForum_Truc" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 17-5-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (Ngày 17-5-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a title="" href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/05/10/ListenersForum_Truc" lid="Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 10-5-2007)"&gt;Trao đổi thư tín với thính giả (ngày 10-5-2007)&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2007/07/12/ListenersForum_VLong/email.html" lid="Gửi trang này cho bạn"&gt;Gửi trang này cho bạn&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-2548462011441864682?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/2548462011441864682/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=2548462011441864682' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2548462011441864682'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2548462011441864682'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/trao-i-th-tn-vi-thnh-gi-ngy-12-7-2007-v.html' title='Trao đổi Thư tín với Thính giả (ngày 12-7-2007): về HCM'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-1474012394944035835</id><published>2007-07-13T00:54:00.001-07:00</published><updated>2007-07-13T00:57:26.714-07:00</updated><title type='text'>Dân chủ và tập trung dân chủ - NVT</title><content type='html'>&lt;a href="http://vn-datnuoctoi.blogspot.com/2007/07/dn-ch-v-tp-trung-dn-ch-i-phn-tch-s-lc-v.html"&gt;Dân chủ và tập trung dân chủ (I) Phân tích ...&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://vn-datnuoctoi.blogspot.com/2007/07/dn-ch-v-tp-trung-dn-ch-kt.html"&gt;Dân chủ và tập trung dân chủ (Kết)&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-1474012394944035835?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/1474012394944035835/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=1474012394944035835' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1474012394944035835'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/1474012394944035835'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/dn-ch-v-tp-trung-dn-ch-nvt.html' title='Dân chủ và tập trung dân chủ - NVT'/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-5851821988160961017</id><published>2007-07-12T02:02:00.000-07:00</published><updated>2007-07-12T02:17:54.028-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;strong&gt;Xây dựng nhà nước pháp quyền một đảng?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Nguyễn Quang &lt;br /&gt;Gửi cho BBC từ Paris&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Ông Nông Đức Mạnh là tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam từ nhiệm kỳ trước &lt;br /&gt;Đảng chính trị thường được hiểu như một tổ chức tham gia các hoạt động chính trị nhằm giành được quyền lãnh đạo đất nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các hoạt động của đảng cũng luôn luôn hướng tới mục đích cầm quyền như xây dựng cương lĩnh, vận động cử tri, ... các hoạt động này thường bận rộn nhất trong những kỳ bầu cử. Các cơ quan trong đảng do đó cũng được tổ chức nhằm phục vụ mục đích này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thông thường các đảng phái không bao gồm các cơ quan thực hiện nhiệm vụ quản lý xã hội bởi đơn giản là khi chưa nắm được quyền thì không thể thực hiện nhiệm vụ này mà phải tập trung vào nhiệm vụ giành chính quyền nói trên, còn khi nắm quyền rồi thì các thành viên đảng đứng trong cơ quan hành pháp là chính phủ, thực hiện quyền và trách nhiệm của mình trong khuôn khổ cơ quan nhà nước này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên ở Việt Nam thì Đảng cộng sản Việt Nam, đảng chính trị duy nhất hiện nay, lại bao gồm rất nhiều cơ quan quản lý xã hội và thực hiện nhiều nhiệm vụ quan trọng trong quản lý kinh tế, chính trị và xã hội của đất nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Hệ thống lãnh đạo song trùng?&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng cộng sản Việt Nam (gọi tắt là Đảng) được tổ chức tương tự như một chính phủ với các ban, tương đương với các bộ. Một ví dụ cụ thể nếu như chúng ta nhìn vào thành phần ban đối ngoại của Đảng (1) thì sẽ thấy bao gồm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  Hoạt động của Bộ chính trị và Ban chấp hành Trung ương được coi là việc "nội bộ Đảng", nhưng quyết định lại liên quan đến vận mệnh cả nước&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Nguyễn Quang &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-Văn phòng:&lt;br /&gt;- Vụ Nghiên cứu tổng hợp&lt;br /&gt;- Vụ Đông Nam Á - Nam Á - Nam Thái Bình Dương&lt;br /&gt;- Vụ Tây Bắc Âu - Bắc Mỹ&lt;br /&gt;- Vụ SNG-Ban tích – Đông Âu&lt;br /&gt;- Vụ Trung Đông - Châu Phi - Mỹ Latinh:&lt;br /&gt;- Vụ Trung Quốc - Đông Bắc Á&lt;br /&gt;- Vụ Lào - Campuchia&lt;br /&gt;- Vụ Đối ngoại nhân dân&lt;br /&gt;- Vụ Lễ tân - Quản trị:&lt;br /&gt;- Vụ Tổ chức – Cán bộ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hệ thống này không khác mấy với sơ đồ tổ chức trong Bộ ngoại giao. Trong phần nhiệm vụ của Ban chúng ta cũng thấy chức năng quản lý nhà nước, ví dụ như: (1) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thẩm định hoặc tham gia thẩm định các đề án về lĩnh vực đối ngoại của các cơ quan Đảng, Nhà nước, đoàn thể ở Trung ương trước khi trình Bộ Chính trị, Ban Bí thư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này cho thấy Ban đối ngoại Đảng thẩm định cả những đề án thuộc về Nhà nước và đoàn thể, hơn nữa những đề án này lại được duyệt sau cùng bởi Bộ Chính trị, Ban Bí thư thay vì Ngoại trưởng hay Thủ tướng chính phủ. Trong các ban khác chúng ta cũng thấy những cơ quan với những nhiệm vụ tương tự bao phủ mọi vấn đề quản lý kinh tế, xã hội, đối ngoại, tổ chức, ... của đất nước.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Các lãnh đạo Việt Nam và đại biểu tại quảng trường Ba Đình, trước lăng ông Hồ Chí Minh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về phần địa phương thì mỗi tỉnh, thành lại có Đảng uỷ bao gồm các cơ quan Đảng cấp dưới tương tự, đứng đầu là Bí thư tỉnh uỷ. Trong mỗi cơ quan nhà nước như các Bộ, Vụ, Sở, Ban, Ngành, ... thậm chí trong các Doanh nghiệp Nhà nước, các Trường Đại học, các Hiệp hội cũng luôn tồn tại cấp uỷ Đảng song hành. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể nói rằng tổ chức và nhiệm vụ của Đảng trùng lặp với nhiều tổ chức và nhiệm vụ của Nhà nước, Chính phủ. Với tổ chức và quyền hạn như vậy, Đảng tham gia vào nhiều quyết định quản lý Nhà nước quan trọng trong mọi lĩnh vực từ kinh tế, ngoại giao, quốc phòng đến tổ chức cán bộ Chính phủ, Quốc hội, Toà án, ...&lt;strong&gt;Các nghị quyết Đảng được tôn trọng hơn cả những pháp lệnh.&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong mỗi cấp, ngành thì người có thực quyền cao nhất là Bí thư chứ không phải giám đốc. Một tỉnh quyết định phát triển ngành nào, khu công nghiệp nào thì đều phải có tiếng nói sau cùng của Bí thư tỉnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ví dụ cụ thể là việc ban hành Chỉ thị 37 về quản lý báo chí vừa qua(3): "Chỉ thị số: 37/2006/CT-TTg, ngày 29 tháng 11 năm 2006, của Thủ tướng Chính Phủ về việc thực hiện kết luận của Bộ Chính trị về một số biện pháp tăng cường lãnh đạo và quản lý báo chí". Chúng ta có thể thấy rằng việc ban hành chỉ thị này chỉ là việc "thực hiện kết luận" của Bộ Chính trị. Ở đây, Bộ Chính trị đã trực tiếp điều hành các cơ quan báo chí, Chính phủ chỉ là cơ quan thi hành mệnh lệnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy mặc dù có sự chồng chéo trong cùng một lĩnh vực giữa các cơ quan Đảng (Ban Tư tưởng văn hoá trung ương) và Nhà nước (Bộ Văn hoá thông tin), nhưng thực chất đã có sự phân quyền khá rõ. Cơ quan Đảng ở vị trí cao hơn, chỉ đạo về đường lối và đưa phán quyết sau cùng. Cơ quan Nhà nước là nơi soạn thảo, đệ trình (lên cơ quan Đảng) và thực hiện đường lối mà cơ quan Đảng phê duyệt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc các cơ quan Đảng điều hành Nhà nước là trái với Hiến pháp và ngay cả với điều lệ Đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Quyền hạn lớn, trách nhiệm nhỏ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy quyền hạn của cấp uỷ Đảng rất lớn nhưng trách nhiệm lại hầu như không có bởi các cơ quan này không bị quy định bởi pháp luật Nhà nước. Quốc hội có thể chất vấn cả Thủ tướng chính phủ theo đúng chức năng, nhưng không ai có thể chất vấn Bộ chính trị bởi Bộ chính trị không phải cơ quan Nhà nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoạt động của Bộ chính trị cũng như Ban chấp hành Trung ương được coi là việc "nội bộ Đảng", nhưng quyết định của họ lại liên quan đến vận mệnh của cả nước, &lt;strong&gt;thực chất là việc "lãnh đạo đất nước không trong khuôn khổ của pháp luật". &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hàng chục ngàn vụ tham nhũng trong suốt 20 năm qua, nhiều đảng viên bị truy tố nhưng đều do họ kiêm nhiệm chức vụ nhà nước cụ thể và bị kết tội dựa trên trách nhiệm hành chính của các chức vụ nhà nước này. Một số uỷ viên TW bị truy tố khi họ kiêm nhiệm chức danh giám đốc công an Tỉnh, Bộ, thứ trưởng, ... Chưa có uỷ viên TW hay bí thư Tỉnh uỷ (mà không kiêm Chủ tịch UBND) bị xử lý trước pháp luật. &lt;strong&gt;Các thành viên Bộ chính trị cũng dường như nằm trong vòng bất khả xâm phạm.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ví dụ điển hình trong việc tham gia quản lý nhà nước mà không phải chịu trách nhiệm là vụ xử án đất đai Đồ Sơn khi Bí thư Thành uỷ Nguyễn Văn Thuận gợi ý chỉ đạo xử án (2). Thực quyền của Bí thư có thể nhận thấy qua lời thành thật của ông Phó chánh án TAND Hải Phòng Dương Văn Thành: "“Sếp” đã có ý kiến, thì mình phải tuân theo chứ"(4). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vụ việc gây bất bình trong dư luận khiến Thủ tướng phải chỉ đạo nhưng quan chức này rồi cũng không phải chịu trách nhiệm gì về những chỉ đạo của mình cả. Không có quy đinh, luật pháp nào quy định trách nhiệm của Bí thư tỉnh uỷ trong công tác quản lý hành chính cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy có thể thấy rằng thực quyền của các cơ quan Đảng là rất lớn, nhưng trách nhiệm lại gần như không có. Vậy làm thế nào để đưa hoạt động lãnh đạo và quản lý của Đảng vào vòng pháp luật?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gắn trách nhiệm và khung pháp lý vào sự lãnh đạo của người Đảng viên - mô hình nhà nước pháp quyền một đảng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù muốn hay không thì trong bối cảnh chính trị hiện tại, Đảng vẫn lãnh đạo toàn diện, thống nhất từ trên xuống dưới, từ trung ương đến địa phương. Do vậy mà việc người đứng đầu Đảng có xu hướng lãnh đạo những công việc chủ chốt của tỉnh, ngành mình là điều có thể hiểu được.&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo quân đội và công an &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự song trùng Đảng, Nhà nước thực ra được phân cấp theo hướng Đảng quyết định về đường lối, Nhà nước triển khai thi hành, điều này có thể hợp lý nếu xét theo chủ trương "Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý" (trong bối cảnh chính trị là chúng ta thừa nhận sự lãnh đạo của Đảng). Tuy nhiên điều này lại mâu thuẫn với nguyên tắc quản lý của mô hình Nhà nước pháp quyền theo đó mọi đối tượng lãnh đạo cũng như toàn xã hội công dân đều được đặt trong khung pháp lý bình đẳng, công minh. Tình trạng hiện nay đã cho thấy &lt;strong&gt;khuyết tật "không xử lý được đảng viên theo pháp luật" của hệ thống chính trị&lt;/strong&gt;.(5)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các đề xuất cụ thể&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu cầu đặt ra là làm thế nào để gắn trách nhiệm và khung pháp lý vào sự lãnh đạo của người Đảng viên. Để làm được điều này đã có nhiều ý kiến và đề xuất được nêu ra: (trong bối cảnh chính trị hiện tại)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đề xuất thứ nhất là theo cách làm hiện nay, chỉ đạo các cấp Đảng không tham gia vào công việc quản lý Nhà nước, nhưng theo những phân tích trên thì đây là điều không thể. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đề xuất thứ hai là sát nhập cơ quan Đảng vào cơ quan Nhà nước, nhưng thực tế điều này lại rất khó bởi Đảng cộng sản, trên tư cách là Đảng phái chính trị có quyền tự tổ chức theo ý muốn của mình, đây là công việc nội bộ Đảng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Đề xuất thứ ba được coi là khả thi nhất là đưa người đứng đầu cơ quan Đảng giữ chức vụ lãnh đạo cơ quan Nhà nước tương ứng. Đề xuất này gắn chặt quyền hạn của Đảng viên với trách nhiệm Nhà nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đề xuất này thì ở cấp cao nhất Tổng Bí thư sẽ kiêm Chủ tịch nước, các Bộ trưởng sẽ phải là uỷ viên Bộ chính trị, ... Trong các cơ quan thì Bí thư đảng uỷ kiêm luôn Giám đốc, trong các địa phương thì Bí thư Tỉnh Uỷ kiêm Chủ tịch Ủy ban Nhân dân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách làm này phù hợp với quyền làm chủ tối cao của nhân dân, của Quốc hội. Khi Quốc hội bầu chọn Đảng cộng sản lãnh đạo đất nước thì Đảng tự đưa người của mình ra nhận trọng trách này, ở đây là Tổng Bí thư. Ở các cơ quan dân cử địa phương (Hội đồng nhân dân) thì cấp uỷ Đảng đưa người đứng đầu là Bí thư ra ứng cử Chủ tịch Uỷ ban Nhân dân. Việc chỉ có một ứng cử viên duy nhất được hiểu là do chỉ có một đảng duy nhất trên chính trường, và hoạt động bầu cử do đó là đúng luật, không mâu thuẫn với quyền làm chủ của nhân dân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với cương vị Nhà nước, lãnh đạo Đảng có quyền Nhà nước trong tay và trực tiếp điều hành, không cần phải "lấn sân" nữa. Việc chỉ đạo quản lý kinh tế, xã hội của địa phương có thể được giải quyết ngay trong cơ quan Nhà nước mà không phải "lôi" về Tỉnh uỷ, do vậy mà các cơ quản Đảng cũng dần dần được giảm tải. Không cần phải cấm thì Đảng cũng tự thu gọn các Ban, các nhiệm vụ quản lý xã hội mà chỉ tập trung vào nhiệm vụ chính trị là giữ quyền lãnh đạo theo đúng chức năng của một đảng chính trị. Điều này dẫn đến tiết kiệm ngân sách nhà nước đáng kể. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi quyết định quản lý, dù đứng trên vị trí của người lãnh đạo Đảng, cũng có thể bị xử lý theo pháp luật dựa theo trách nhiệm của chức danh Nhà nước mà người đó có. Ví dụ trong trường hợp trên Bí thư Thuận nếu kiêm nhiệm Chủ tịch UBND có thể bị truy tố theo tội &lt;strong&gt;"lợi dụng chức vụ (chủ tịch UBND)".&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Biện pháp thực hiện&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mô hình nhà nước pháp quyền với một đảng chủ đạo đang được áp dụng ở Singapore và mang lại nhiều thành công. Thiết nghĩ trong hoàn cảnh nước ta hiện nay, trước khi tìm được một mô hình chính trị phù hợp, có thể áp dụng mô hình này như một sự chuyển tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay đổi (hay cải cách) hệ thống hành chính ở Việt Nam đã được phát động từ rất lâu nhưng tiến triển rất chậm chạp. Xây dựng nhà nước pháp quyền, qua đó mọi chủ thể đều tồn tại và hoạt động trong khuôn khổ pháp luật là điều mà Nhà nước đã đề cập đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nhưng biện pháp thực hiện hiện nay chỉ tập trung vào việc tự giác từ phía người lãnh đạo, tức là Đảng cộng sản. Quyết tâm chính trị của bộ phận này chưa đủ mạnh vì còn nhiều ràng buộc về quyền lợi&lt;/strong&gt;. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do đó, để đẩy mạnh việc xây dựng nhà nước pháp quyền &lt;strong&gt;cần phải có sự tham gia tích cực của xã hội, của các cơ quan dân cử &lt;/strong&gt;như Quốc hội và Hội đồng Nhân dân (HĐND). &lt;strong&gt;Sự phản biện chính quyền là cần thiết và tất yếu&lt;/strong&gt; để xây dựng một chính quyền mạnh, không phải vô cớ khi mà báo Tuổi trẻ đã chọn "phản biện xã hội" là nhân vật của năm 2006.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(1) http://www.cpv.org.vn/details.asp?topic=114&amp;subtopic=235&amp;leader_topic=556&amp;id=BT1610653887&lt;br /&gt;(2) http://vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2006/09/3B9EDF0C/&lt;br /&gt;(3) http://www.vietnamjournalism.com/module.html?name=News&amp;file=article&amp;sid=1569&lt;br /&gt;(4) http://vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2006/09/3B9EE059/&lt;br /&gt;(5) http://www.vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2006/05/3B9EA4E1/&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn Nguyễn Quang, sinh năm 1980, đi từ Hà Nội, hiện đang làm bằng PhD tại Pháp. Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có ý kiến tham gia tranh luận xin gửi về vietnamese@bbc.co.uk hoặc dùng hộp tiện ích bên phải.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2007/01/070111_monopartynguyenquang.shtml"&gt;Xây dựng nhà nước pháp quyền một đảng? &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.cpv.org.vn/details.asp?topic=114&amp;subtopic=235&amp;leader_topic=556&amp;id=BT1610653887"&gt;(1) &lt;/a&gt; &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2006/09/3B9EDF0C/"&gt;(2) &lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.vietnamjournalism.com/module.html?name=News&amp;file=article&amp;sid=1569"&gt;(3) &lt;/a&gt; &lt;a href="http://vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2006/09/3B9EE059/"&gt;(4) &lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.vnexpress.net/Vietnam/Phap-luat/2006/05/3B9EA4E1/"&gt;(5) &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://xahoi-cs.blogspot.com/2007/07/v-nhng-pht-biu-ca-nguyn-ch-tch-quc-hi.html"&gt; Về những phát biểu của nguyên Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Văn An &lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-5851821988160961017?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/5851821988160961017/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=5851821988160961017' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5851821988160961017'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5851821988160961017'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/xy-dng-nh-nc-php-quyn-mt-ng-nguyn-quang.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-8976511589672098275</id><published>2007-07-10T05:34:00.000-07:00</published><updated>2007-07-10T09:09:26.598-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>1- Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alain Besançon&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Minh Ngọc dịch&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/1-tai-ho-ca-th-k.html"&gt;Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ - 1&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9383&amp;rb=0302"&gt;Tai hoạ ...- bis&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/2-tai-ho-ca-th-k.html"&gt;Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ - 2&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/3-tai-ho-ca-th-k.html"&gt;Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ - 3&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1   http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9383&amp;rb=0302&lt;br /&gt;2   http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9393&amp;rb=0302&lt;br /&gt;3   http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9394&amp;rb=0302&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Lời người dịch: Mười năm trước, vào năm 1997, nhân kỷ niệm 80 năm Cách mạng Xã hội Chủ nghĩa tháng Mười vĩ đại, như người ta vẫn gọi ở Liên Xô và Việt Nam, ông Alain Besançon, nhà chính trị học, chuyên ngành lịch sử xã hội học và triết học, chuyên gia về lịch sử Nga và Liên Xô, giáo sư Đại học Khoa học Xã hội Paris đã cho xuất bản cuốn Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ nhằm so sánh những tội ác của chủ nghĩa Quốc xã với những tội ác của chủ nghĩa cộng sản. Năm nay sẽ là năm có ngày kỷ niệm lần thứ 90 Cách mạng tháng Mười, xin giới thiệu bản dịch ba chương đầu trong số năm chương và phần phụ lục của cuốn sách nói trên. Tất cả các ghi chú đều của người dịch.&lt;br /&gt;Chương 1 &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Thủ tiêu về mặt thể xác &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sáu địa danh &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi làm việc so sánh giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa Quốc xã, xin bạn hãy đọc tên sáu địa danh sau: Oswiecim [1] , Belzec [2] , Chelmno [3] , Majdanek [4] , Sobibor [5] , Treblinka [6] . Đây là sáu trung tâm thủ tiêu người Do Thái với mức độ “công nghiệp”. Các hành động thường diễn ra theo trật tự sau: đoàn tàu; tuyển chọn ngay trên lối ra của toa tàu; xăm mình; đưa ngay lập tức phụ nữ, trẻ em và những người không còn khả năng lao động vào lò hơi ngạt hay huyệt mộ đã đào sẵn. Trật tự đó, như tôi hiểu, không có trong chế độ cộng sản. Không thể phát âm sáu địa danh này mà không gợi ra trong tâm trí những văn bản, những lời chứng, những cuộc điều tra, những suy tư và lời cầu nguyện, nghĩa là những cố gắng nhằm truyền đạt điều không truyền đạt được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Raul Hilberg, tác giả cuốn Việc thủ tiêu người Do Thái châu Âu (Raul Hilberg. The destruction of the European Jews. Revised and definitives. Ed., 1985), một tác phẩm chứa đầy các tư liệu được kiểm tra một cách cẩn thận, đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc tìm nhà xuất bản và cuốn sách chỉ xuất hiện vào năm 1985. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Hilberg, việc thủ tiêu người Do Thái được tiến hành theo 5 bước sau: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;tước đoạt; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;phát hiện và tập trung; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;các cuộc hành quân tìm diệt; &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;lưu đày (đưa vào trại); &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;trung tâm giết người hàng loạt.&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhìn vào đây, ta có thể nói rằng việc giết người trong chế độ cộng sản bao gồm 4 bước (từ 1 đến 4), tuy nhiên, do bản chất và ý đồ của chế độ, việc giết người này cũng có một vài khác biệt Trong chế độ cộng sản không có bước thứ 5 nhưng lại có thêm hai bước khác mà chủ nghĩa Quốc xã không cần, đấy là án tử hình và nạn đói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tước đoạt &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tước đoạt là biện pháp đầu tiên của các chính quyền cộng sản. Một trong những tư tưởng chủ đạo của chủ nghĩa cộng sản là coi cội nguồn của bất công xã hội nằm ở sự tư hữu. Do đó, phải thực hiện việc tước đoạt “phương tiện sản xuất” ngay lập tức. Đồng thời phải triệt tận gốc tư tưởng tư hữu khỏi đầu óc nhân dân và buộc ý thức của người dân phải phụ thuộc hoàn toàn vào chính quyền mới, từ đó, đưa đến kết luận là phải tước đoạt cả nhà ở, tài khoản ngân hàng, đất đai và gia súc. Con người không còn sở hữu gì, ngoại trừ một ít quần áo và đồ gia dụng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong các nước cộng sản vẫn luôn luôn có những người giàu có, nhưng không thể nói rằng họ là những người hữu sản. Đấy hoặc là những người có tài sản “bất hợp pháp” hay những kẻ được ưu đãi vì lòng trung thành với chế độ hoặc vì vị trí mà họ nắm giữ. Quyền được bảo đảm bởi sở hữu tư nhân biến mất ngay lập tức, chỉ còn lại các quyết định của Đảng “được hợp pháp hoá” mà thôi. Trong giai đoạn đầu, ở nước Đức Quốc xã, chỉ người Do Thái mới bị đặt ra ngoài vòng pháp luật và bị tước đoạt. Các công dân “thượng đẳng” có quyền có sở hữu tư nhân, nhưng quyền này đã bị thu hẹp rất nhiều và theo logic của chế độ thì trước sau gì nó cũng sẽ biến mất hoàn toàn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phát hiện và tập trung &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chế độ cộng sản và chế độ Quốc xã tiến hành theo dõi và phát hiện bằng những cách thức khác nhau. Trong chế độ Quốc xã, mỗi người Do Thái được coi là một ổ dịch. Cần phải tìm bằng được họ, như người ta tìm sâu bọ, dù họ có náu vào bất cứ xó xỉnh nào thì cũng phải tìm cho ra, chế độ chi tiền và cử cán bộ để làm công việc này. Chế độ cộng sản đứng trước một bài toán khó khăn hơn rất nhiều, kẻ thù của nó không có hình thù xác định nào. Nhiệm vụ của nó là tiêu diệt “kẻ thù của chủ nghĩa xã hội”, “kẻ thù của nhân dân”. Trước hết, phải vô hiệu hoá kẻ thù, một kẻ thù đã được xác định từ trước: đấy là những người giàu có, những nhà tư sản, địa chủ, phú nông… Sau đó đến lượt những người có tư tưởng thù địch, những người “dao động” hay tỏ ra bàng quan. Những người như thế có thể nằm ngay trong giai cấp vô sản, nông dân, trung nông, dân nghèo và trí thức lao động. Họ có mặt cả trong đảng, trong quân đội và các cơ quan nhà nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kẻ thù bí ẩn không có những đường nét đặc thù có thể nhìn thấy bằng mắt thường, họ không có những đặc điểm về thể chất như bao qui đầu bị cắt chẳng hạn, họ cũng không thuộc về một cộng đồng hay bộ lạc nào. Cần phải tìm cho ra, cần phải buộc họ thú nhận đã có những ý đồ đen tối, những ý định phá hoại và sau đó thì “thủ tiêu”. Đây là công việc không bao giờ ngưng và đòi hỏi rất nhiều công sức. Đấy là lý do vì sao bộ máy đàn áp của các chế độ cộng sản lại to lớn và đông người hơn bộ máy cảnh sát của chế độ Quốc xã; nhiệm vụ của bộ máy Quốc xã chỉ là tìm và đưa người Do Thái đến nơi dành riêng cho họ mà thôi. Gestapo chỉ cần mấy ngàn người, nhưng KGB có gần 500 ngàn nhân viên. Stasi [7] của Cộng hoà Dân chủ Đức có nhiều nhân viên hơn Gestapo của toàn thể nước Đức. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo số liệu của Raul Hilberg thì chỉ cần 2 năm (1941-1942), nhiệm vụ “giải quyết triệt để vấn đề Do Thái” đã thực hiện được khoảng 60%. Nhiệm vụ của các cơ quan an ninh Liên Xô thì không có hồi kết. Họ đã thực hiện việc phân loại, điều tra, theo dõi từ tháng 11 năm 1917 cho đến tận ngày tàn của chế độ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các cuộc hành quân tìm diệt &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo số liệu của Raul Hilberg, khoảng một phần tư (có thể còn hơn) người Do Thái bị giết bởi các đơn vị chuyên trách gọi là Einsatzgruppe [8] , những đơn vị này thường hành quân theo các đơn vị tác chiến và dùng súng đại bác để hành quyết người Do Thái “ngay tại trận”. Các đơn vị quân đội đôi khi cũng giết người theo cách đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các cuộc hành quân tìm diệt cũng thường được các chế độ cộng sản thực hiện. Các vụ giết người hàng loạt cũng đã xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật sau khi Hồng quân chiếm được Ukraine, Kavkaz, Sibiri, Trung Á. Đã có những vụ giết người hàng loạt và có hệ thống trong thời gian diễn ra những cuộc chiến tranh nông dân, bắt đầu vào năm 1919 và kéo dài cho đến khi có chính sách kinh tế mới (NEP) vào năm 1921. Để chống lại những người nông dân từng bị cộng sản bóc lột và bỏ đói, để chống lại những người Cossack (tộc người này gần như bị tiêu diệt hoàn toàn) Hồng quân đã sử dụng cả các vũ khí hạng nặng như xe tăng và hơi ngạt. Trong tác phẩm Chekist, Vladimir Zazubrin (1923) đã mô tả các chiến dịch của Ủy ban khẩn cấp địa phương: người ta dùng xe tải chở người đi hành quyết, những vụ hành quyết hàng loạt, bắn vào gáy trong tầng hầm, hàng đoàn xe tải sau đó chở xác chết ra. Việc giết người giữa thanh thiên bạch nhật tái xuất hiện trong giai đoạn tập thể hoá, còn trong vụ “thanh trừng vĩ đại” thì hơi ngạt lại được sử dụng. Tại Trung Quốc, việc giết người giữa thanh thiên bạch nhật được tiến hành trong hai năm đầu sau khi những người cộng sản giành được chính quyền và sau đó, tái xuất hiện trong “Đại nhảy vọt” và trong giai đoạn Cách mạng Văn hoá. Những vụ giết người tương tự đã xảy ra ở Việt Nam, ở Triều Tiên và Etiopia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Campuchia, rất nhiều vụ giết người hàng loạt đã diễn ra. Vì không có vũ khí hiện đại, người ta có thể huy động từ dao, cuốc đến xẻng, gậy gộc để thực hiện việc giết người. Những tên đao phủ thường là trẻ con đã làm quen với kỹ thuật giết người của chế độ. Khmer Đỏ đã giáo dục chúng như thế đấy. Các nấm mồ tập thể đang dần dần được phát hiện. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Trại cải tạo và lưu đày &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hệ thống các trại cải tạo được phát minh và phát triển trong chế độ Xô viết. Quốc xã chỉ bắt chước mà thôi. Từ “lager” (trại) được người Nga và người Đức phát âm gần giống nhau. Các trại lao động đầu tiên được xây dựng ở Nga vào tháng 6 năm 1918, khoảng nửa năm sau khi Lenin và Đảng của ông ta cướp được chính quyền. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hệ thống trại cải tạo, lưu đày của nhà nước Xô viết vừa lớn hơn vừa phức tạp hơn nhiều lần hệ thống của nhà nước Quốc xã. Tại Đức, tuy có tồn tại sự khác biệt giữa những trại với tỉ lệ tù nhân tử vong thấp (Dachau [9] ) và trại với tỉ lệ tử vong cao (Dora) gần với những vụ giết người hàng loạt nhưng đấy là sự khác biệt không được chính thức hoá. Còn ở Liên Xô thì phổ phân biệt rộng hơn và hình thức rõ ràng hơn nhiều. Có ba hình thức chủ yếu sau đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ nhất là việc lưu đày cả một dân tộc: đấy là người Tartar ở Crưm, người Chechen, người Đức vùng sông Volga… hay những nhóm xã hội nhất định: 10 triệu địa chủ. Tỉ lệ tử vong cao nhất xảy ra trên các đoàn tàu hoả trong những điều kiện không khác gì các đoàn xe Quốc xã đưa người Do Thái vào trại tập trung, sự khác biệt duy nhất là ở Liên Xô người ta phải đi xa hơn; năm lưu đày đầu tiên cũng có rất nhiều người chết, người ta đưa những người bị ép buộc phải di cư đến các thảo nguyên Trung Á, những vùng đầm lầy ở Sibiri mà không được trang bị quần áo ấm và dụng cụ lao động cũng như hạt giống gì cả. Tỉ lệ tử vong được đánh giá là khoảng 50%. Việc lưu đày toàn bộ những dân tộc chỉ xảy ra ở Liên Xô, không thấy tài liệu nào nói đến hiện tượng như thế ở các nước cộng sản khác, có thể vì những nước này không có những vùng đất rộng lớn như Liên Xô, mà cũng có thể sự đồng nhất sắc tộc tại những nước đó không tạo ra trở ngại cho các dự án của chủ nghĩa cộng sản. Có thể so sánh việc trục xuất bằng vũ lực người Đức khỏi Ba Lan và Tiệp Khắc sau Thế chiến thứ hai với việc lưu đày ở Liên Xô. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ hai là trại lao động cải tạo. GULag [10] trở thành một cấu trúc hành chính cực kỳ to lớn và định hình trong những năm 30 của thế kỷ trước. Nó có khả năng quản lý một lực lượng lao động lớn (một số nhà nghiên cứu cho là chiếm 11% lực lượng lao động cả nước). Đã có nhiều tác phẩm viết về hiện tượng này, nó cũng chẳng khác gì những trại lao động dưới chế độ Quốc xã. Dậy, kiểm tra, đội lao động, định mức và khẩu phần ăn tương ứng với việc hoàn thành định mức, đói, đánh đập, tra tấn, tử hình - một ngày của Shalimov ở Kolym cũng chẳng khác gì một ngày của Levi ở Oswiecim. Chi tiết cụ thể cũng giống nhau: ăn cắp trở thành phổ biến, thói ích kỷ, suy kiệt về mặt thể xác, đạo đức suy thoái; trại, giường ngủ, giấc ngủ và giấc mơ cũng giống nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một vài khác biệt trong các tổ chức và điều kiện khí hậu. Ở Oswiecim, người ta dùng chuông để đánh thức, còn ở Kolym thì gõ vào thanh ray đường sắt treo trên cây. Ở Liên Xô, người chết không được thiêu. Mùa đông, xác chết được chất thành đống, ngón chân cái mỗi người được gắn một cái thẻ và đợi cho đến khi trời ấm, có thể đào được huyệt, mới được đem đi chôn. Trong rất nhiều trại lao động trải rộng khắp vùng đông-bắc Sibiri còn một điều khủng khiếp nữa, đấy là cái lạnh kinh người cộng với một thiên nhiên buồn thảm trải dài đến vô tận, thêm vào đó, các trại lại cách biệt hẳn với những khu dân cư. Số người chết có nơi đến 30-40% một năm. Với thời gian giam giữ kéo dài cũng như việc chế độ Xô viết tồn tại trong một thời gian khá lâu thì sự đày ải con người như thế cũng gần đồng nghĩa với nạn diệt chủng, tuy nhiên, ở đây không phải ai cũng bị chết như ở Treblina, nơi chẳng ai có thể hi vọng được sống sót. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Loại thứ ba: xung quanh GULag còn những vùng lao động khổ sai và những khu vực mà người dân bị sống dưới sự kiểm soát của chính quyền. Sức lao động của họ được sử dụng trên các công trường “xây dựng vĩ đại” như đào kênh, đắp đập và trên những công trình quân sự bí mật. Nói tóm lại, trong chế độ cộng sản, chẳng có ai được tự do. Vì vậy, khi trả lời câu hỏi ở Liên Xô có bao nhiêu tù nhân chính trị, ông Vladimir Bukovsky đã nói nửa đùa nửa thật: “Có 270 triệu người.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trại cải tạo có mặt trong tất cả các nước cộng sản. Ở Rumania, đã có 200 ngàn người chết trên công trường xây dựng kênh đảo Dunaj-Hắc Hải, nghĩa là toàn bộ giới tinh hoa của chế độ cũ đã bi giết. Tin tức về trại cải tạo ở Việt Nam và Trung Quốc (gọi là trại lao cải) không có nhiều. Một cựu tù nhân Liên Xô đã kể cho tôi nghe như sau: Một tù nhân “lao cải” trốn được sang Sibiri và bị bắt vào nhà tù, anh ta coi nhà tù Liên Xô là thiên đường! Trên thực tế, GULag có thời hạn còn ở Trung Quốc thì không có thời hạn nào, tất cả phụ thuộc vào việc “cải tạo tư tưởng” của anh ta (trại cải tạo được coi là “trường học”). Ở Liên Xô, buổi tối tù nhân được đưa vào lán, còn ở Trung Quốc anh ta bị xích ngay tại chỗ. Chỉ một ít thông tin về trải cải tạo ở Bắc Triều Tiên đã đủ làm người ta dựng tóc gáy. Thế mà các trại tù đó vẫn đang hoạt động hết công suất! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Án tử hình &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai hình thức giết người nữa cũng thường xuyên được chế độ cộng sản sử dụng, nhưng chế độ Quốc xã ít khi dùng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ nhất là giết người đã có án. Chế độ phát xít không áp dụng hình thức này với người Do Thái: theo quan điểm của chủ nghĩa Quốc xã, người Do Thái không phải là người vì vậy mà không có “công lý” gì hết. Án tử hình chỉ áp dụng với những người đối lập, những người kháng chiến và du kích quân sau khi các sự kiện đã được điều tra một cách cụ thể. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Án tử hình trong chế độ cộng sản (bắn hàng loạt, bắn vào gáy, treo cổ) về nguyên tắc phải là kết quả điều tra của toà án để cho “nhân dân” hay những người đại diện của nhân dân (cánh tay của đảng) có thể nhận diện và lên án kẻ thù bí mật hoặc công khai. Vì vậy, thời kỳ đầu, án tử hình được thực hiện mà không cần toà án, sau này, cùng với việc hoàn thiện bộ máy (công tố viện), các bản án thường được tuyên tại toà. Trong giai đoạn bắt đầu từ năm 1934, thường được gọi là “vụ thanh trừng vĩ đại”, người ta tìm mọi cách để buộc tội nhân thú nhận, tra tấn được coi là biện pháp đơn giản nhất và được áp dụng khắp nơi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giai đoạn này còn có một đặc điểm là đa số người bị bắt - việc bắt người thường được thực hiện theo kế hoạch đưa từ trên xuống - bị gán cho những tội lỗi mà họ không hề phạm: đấy thường là những người thụ động không có khả năng chống đối hoặc là những người cộng sản chân thành, những người tuyệt đối tin tưởng và thần phục Stalin. Điều đó đã gây ra một nỗi kinh hoàng đối với tất cả mọi người dân. Nó cũng tạo cho người ta cảm giác như vừa trải qua một cơn ác mộng vì không thể nào hiểu nổi bản chất của việc giết chóc này. Tất cả mọi người đều chờ đến lượt mình vì họ đã thấy những người hàng xóm tự nhiên biến mất; hằng đêm, người ta để sẵn gói quần áo trên đầu giường và lắng nghe bước chân trên cầu thang. Tất cả các nước cộng sản, ở châu Âu và đặc biệt là ở châu Á, đã trải qua những giai đoạn như thế. Có đủ cơ sở để coi Hitler là kẻ khởi xướng “vụ đàn áp lớn”. Trong cái đêm gọi là “đêm của những con dao dài” [11] , một cuộc thanh trừng chớp nhoáng do Đảng xã hội dân tộc tiến hành đã giết chết khoảng 800 người. Stalin đã nhân con số này lên hơn một ngàn lần. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Nạn đói&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nạn đói có mặt trong toàn bộ lịch sử của các chế độ cộng sản. Chúng ta đã và đang thấy nạn đói ở Liên Xô, Trung Quốc, Etiopia và Bắc Triều Tiên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nạn đói luôn luôn là hậu quả của chính sách kiểm soát toàn bộ thần dân của chủ nghĩa cộng sản. Cộng sản không cho phép người nông dân tự tổ chức lấy đời sống của mình. Trong khi bóc lột người nông dân một cách thậm tệ, cộng sản lại buộc họ vào khuôn khổ của các nông trang và công xã và vì vậy nhất định sẽ tạo ra những cuộc khủng hoảng về lương thực. Không thể nói rằng chính quyền trực tiếp gây ra nạn đói, nhưng chính quyền cộng sản sẵn sàng trả giá, nghĩa là sẵn sàng để người dân chết đói vì những mục đích chính trị và tư tưởng của họ. Thí dụ, ở Kazakhstan, một nửa dân số đã chết vì đói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng người ta cũng đã biết những trường hợp khi mà nạn đói đã được hoạch định và tổ chức một cách chặt chẽ. Chuyện đó đã xảy ra ở Ukraine trong những năm 1932-1933. Mục đích không phải là tiêu diệt sự kháng cự của tầng lớp nông dân vì công cuộc tập thể hoá đã làm xong việc đó rồi, mục đích của nó là tiêu diệt chính dân tộc Ukraine. Ta có thể dùng từ “diệt chủng” cho trường hợp này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù được coi là phương tiện hay mục đích thì nạn đói vẫn là phương pháp giết người hữu hiệu nhất của chủ nghĩa cộng sản. Hơn một nửa nạn nhân ở Liên Xô và có thể ba phần tư số nạn nhân ở Trung Quốc là những người đã chết vì đói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Có tên và không tên &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người ta biết chính xác số người Do Thái bị chế độ Quốc xã giết hại, những số liệu đó lại được chính xác hoá bằng những cuộc điều tra và trí nhớ trung thực của người Do Thái. Có những cuốn cẩm nang ghi rõ số người và ngày khởi hành của từng đoàn tàu. Tên tuổi từng người được kiểm tra một cách kỹ lưỡng và ghi chép một cách cẩn thận. Còn nói về số người bị chế độ cộng sản giết hại thì các thống kê khác nhau đưa ra những con số khác nhau, sự cách biệt lên đến hàng chục triệu người. Cuốn sách đen về chủ nghĩa cộng sản cho rằng có từ 85 đến trên 100 triệu người đã bị các chế độ cộng sản giết hại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc một số người bị giết như những con vật nhưng lại được tưởng nhớ như những con người, trong khi một số người khác có thể đã chết một cách xứng đáng hơn (dù sao họ cũng được coi là “kẻ thù”) lại bị lãng quên, không chỉ là do trí nhớ ở nơi này thì trung thực mà ở nơi khác thì không. Nguyên nhân là các cuộc điều tra không thể được thực hiện hay bị cấm thực hiện trong những vùng đất đã từng hoặc hiện nay vẫn còn nằm dưới sự cai trị của chế độ cộng sản. Một nguyên nhân nữa là người ta đã quá chú ý đến chủ nghĩa Quốc xã và tất cả sẵn sàng quên chủ nghĩa cộng sản. Cuối cùng, đấy là do bản chất của hai chế độ này. Chế độ Quốc xã hành động trong những tiêu chuẩn xác định, thay đổi nhau theo từng giai đoạn (người tàn tật, người Do Thái, người Digan…) còn chủ nghĩa cộng sản thì áp dụng các tiêu chí không xác định, các nạn nhân bị bắt một cách tình cờ, tất cả thần dân của nó đều có thể bị tuyên bố là kẻ thù của chế độ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;Biện pháp giết người không phải là tiêu chí đánh giá. Không thể coi cái chết này là khủng khiếp hơn cái chết kia: bất cứ vụ giết người nào cũng đều kinh khủng và đáng lên án cả. Không ai biết một đứa trẻ bị chết ngạt vì hơi “Siklop-B” hay chết vì đói ở Ukraine cảm thấy thế nào. Người ta bị giết mà không qua bất cứ quá trình xét xử nào, vì vậy, có thể nói rằng: nạn nhân của cả hai chế độ đều chết một cách oan ức, họ đều là những người vô tội. Khi có hệ thống xử án thì ta có thể nói rằng biện pháp tử hình này vinh dự hơn biện pháp kia, thí dụ chặt đầu vinh dự hơn treo cổ. Nhưng việc giết người trong thế kỷ chúng ta hoàn toàn xa lạ với khái niệm “danh dự”, vì vậy, phân loại những nỗi đau là việc làm bất khả thi và bất cận nhân tình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản tiếng Việt © 2007 talawas &lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;[1]Oswiecim (tiếng Đức là Auschwitz) là một thành phố ở miền nam Ba Lan. Năm 1940, Đức Quốc xã đã lập một trại tập trung ở gần thành phố này và từ đó đến năm 1945, hơn bốn triệu người đã bị giết hại trong trại tập trung này. Oswiecim được Hồng quân giải phóng ngày 27.1.1945, hiện ở đây có Viện Bảo tàng tội ác phát xít. &lt;br /&gt;[2]Belzec nắm trên con đường sắt nối thành phố Lublin của Ba Lan và thành phố Lvov của Ukraine. Tháng 11 năm 1941, phát xít Đức đã cho xây một trại tập trung. Trại này chỉ hoạt động từ tháng 2 năm 1942 đến tháng 1 năm 1943 nhưng đã có 600.000 người Do Thái bị giết hại tại đây.&lt;br /&gt;[3]Trại tập trung được xây dựng ở một làng cùng tên tại miền bắc Ba Lan. Ở đây, lần đầu tiên phát xít Đức sử dụng hơi ngạt để giết hại người Do Thái. Có khoảng 152.000 người Do Thái bị sát hại tại trại tập trung này.&lt;br /&gt;[4]Trại tập trung của Đức Quốc xã ở gần thành phố Lublin (Ba Lan). Đã có khoảng 1,5 triệu người bị giết hại tại đây.&lt;br /&gt;[5]Sobibor, trại tập trung ở gần thành phố Lublin (Ba Lan). Có khoảng 250.000 người bị giết tại đây.&lt;br /&gt;[6]Treblinka, trại tập trung ở đông bắc thủ đô Warszawa của Ba Lan. Người ta cho rằng có khoảng 700 ngàn người đến 900 ngàn người Do Thái đã bị tàn sát tại đây.&lt;br /&gt;[7]Stasi là tên viết tắt của Bộ An ninh Quốc gia (tiếng Đức: Ministerium für Staatssicherheit) của nước Cộng hoà Dân chủ Đức (Đông Đức) được thành lập năm 1950.&lt;br /&gt;[8]Einsatzgruppe là các đơn vị chuyên giết hại những đối thủ chính trị, những người cộng sản và các sắc dân hạ đẳng (Do Thái, Di-gan...) trong các vùng bị Quốc xã chiếm đóng.&lt;br /&gt;[9]Dachau là một trong những trại tập trung đầu tiên được xây dựng trên đất Đức.&lt;br /&gt;[10]GULag, tên viết tắt của Tổng cục quản lý các trại lao động cải tạo, được thành lập tháng 11 năm 1930, bị giải tán vào ngày 25 tháng 1 năm 1960. Đa số các trại lao động cải tạo đều nằm ở các vùng xa xôi hẻo lánh đông bắc Liên Xô như Bereglag ở Kolym, Gorlag ở gần Norilsk, ở Kazakhstan thì có Karlag, có cả những trại nằm ở nước ngoài nhưng đặt dưới sự quản lý trực tiếp của GULag. &lt;br /&gt;[11]“Đêm của những con dao dài’’ (Nacht der langen Messer) là vụ Hitler hạ lệnh giết hại ban lãnh đạo lực lượng SA được thực hiện từ ngày 30 tháng 6 đến ngày 2 tháng 7 năm 1934.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: Dịch từ bản tiếng Nga, МИК” – “Русская мысль; Москва-Париж, 2000&lt;br /&gt;http://www.nationalism.org/library/science/ideology/besancon/besancon-le-malheur-du-siecle.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9383&amp;rb=0302&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-8976511589672098275?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/8976511589672098275/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=8976511589672098275' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/8976511589672098275'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/8976511589672098275'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/1-tai-ho-ca-th-k.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-3378463591636484145</id><published>2007-07-10T05:29:00.000-07:00</published><updated>2007-07-10T05:34:05.627-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>2- Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alain Besançon&lt;br /&gt;Phạm Minh Ngọc dịch&lt;br /&gt;1  http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9383&amp;rb=0302&lt;br /&gt;2   &lt;br /&gt;3  http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9394&amp;rb=0302&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Chương II &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phá hoại về mặt đạo đức &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên cạnh việc thủ tiêu về mặt thể xác, một khía cạnh rõ ràng của thảm hoạ, một lĩnh vực thu hút nhiều công trình nghiên cứu và có nhiều tài liệu thống kê thì còn một lĩnh vực nữa, không nhìn thấy được, nơi sự phá hoại có thể còn lớn hơn nhiều vì nó động chạm đến số lượng người đông hơn và đòi hỏi nhiều thời gian khắc phục hơn. Đấy là sự phá hoại trái tim và khối óc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sự phi lý &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể lập và người ta đã lập phả hệ của hai hệ tư tưởng đã từng làm điên đầu một phần nhân loại trong thế kỷ vừa qua. Nhưng khi làm như thế, ta có nguy cơ tin rằng những tư tưởng to lớn và sâu sắc vẫn còn tồn tại trong hai hệ tư tưởng đó, tin rằng chúng đã sử dụng khía cạnh nào đó của những tư tưởng sâu sắc nói trên trong việc tạo lập ra hình hài của chính mình. Chúng không xứng đáng được tôn trọng và được đánh giá cao đến như thế. Làm như thế là chúng ta đã thuận theo yêu sách được liệt vào phả hệ của chúng. Chủ nghĩa Marx-Lenin coi mình là hậu duệ của những truyền thống xuất phát từ Heraclitus và Democritus. Nó chứng minh rằng nó có cội nguồn từ Lucretius, từ thời Khai sáng, từ Hegel và toàn bộ tiến trình phát triển của khoa học. Chủ nghĩa Quốc xã tự coi mình có nguồn gốc từ truyền thống bi kịch Hy Lạp, từ Herder, Novalis, từ Hegel, từ Nietzsche và dĩ nhiên là đã biện hộ bằng toàn bộ sự phát triển của khoa học từ thời Darwin. Không được tin chúng. Ảo tưởng như thế có thể tạo ra một mối nguy nữa, tức là ta có thể bôi nhọ thanh danh của những người mà các học thuyết này coi là cội nguồn của chúng: chúng ta có thể lên án cả Hegel và bất cứ triết gia hay khoa học gia nào được chúng nhắc tới vì họ đã tạo ra những kẻ thừa kế như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ảo tưởng đó sẽ tan biến ngay khi ta xem xét cơ chế tư duy của các lãnh tụ cộng sản và Quốc xã. Cơ chế tư duy của họ bị điều khiển bởi một hệ thống giải thích thế giới cực kỳ đơn giản: đấy là cuộc đấu tranh một mất một còn giữa các giai cấp hay các chủng tộc. Định nghĩa giai cấp hay chủng tộc lại chỉ có ý nghĩa ở bên trong và thông qua hệ thống này, vì vậy, mọi biểu hiện khách quan trong định nghĩa về giai cấp hay chủng tộc đều không có giá trị. Trong đầu óc những đồ đệ của các học thuyết nói trên, các khái niệm điên rồ như thế đủ sức lý giải bản chất của cuộc đấu tranh, biện hộ cho nó, đủ sức hướng dẫn hoạt động của kẻ thù cũng như đồng minh. Có thể sử dụng bất kỳ thủ đoạn nham hiểm và xảo trá nào miễn là đạt được mục đích và nếu nhìn vào các sự kiện, có thể thấy chủ nghĩa cộng sản đã có những kịch sĩ tài năng hơn Hitler nhiều như Lenin, Stalin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh. Đây là những hệ thống phi lý, còn mục đích của chúng là bất khả thi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cốt cán của đảng phải là người trung thành tuyệt đối. Chỉ thị của “thượng cấp” có thể xoay chuyển toàn bộ đầu óc và ngũ quan. Kết quả là ngôn ngữ cũng bị biến dạng: nó không còn là phương tiện trao đổi mà là để che giấu mối liên hệ giữa hệ thống và hiện thực. Ngôn ngữ trở thành ảo thuật gia: buộc hiện thực khuất phục thế giới quan của hệ thống. Đấy là ngôn ngữ của lễ nghi, mỗi lời đều chứng tỏ rằng kẻ nói là người của hệ thống và người nghe cũng phải tham gia vào hệ thống này. Những câu nói có giá trị nhất của nó chính là những lời đe doạ, những biểu hiện của sức mạnh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đã bị hệ tư tưởng như thế khống chế thì trí tuệ không còn. Chủ nghĩa Quốc xã đã lôi kéo được một vài nhà tư tưởng vĩ đại: Heidegger, Carl Schmitt. Nhưng đấy là họ qui chiếu các tư tưởng xa lạ với chủ nghĩa Quốc xã của mình lên chủ nghĩa Quốc xã: thù địch với hiện đại hoá, thù địch với dân chủ, chủ nghĩa dân tộc mang màu sắc siêu hình. Dường như chủ nghĩa Quốc xã đã tiếp thu tất cả những cái đó, đã tiếp thu mà bỏ qua những điều tạo nên giá trị trong đời sống tinh thần của triết gia, đã bỏ qua tư tưởng, chiều sâu và siêu hình học của họ. Các nhà triết học này cũng ngộ nhận về phả hệ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa Marx-Lenin chỉ tuyển mộ được những đầu óc loại hai, thí dụ như Lukács, nhưng những người này đã mau chóng đánh mất tài năng ngay sau đó. Các đảng cộng sản có thể huênh hoang vì có những người nổi tiếng như Aragon, Bréton, Picasso, Langevin, Neruda đứng cùng đội ngũ, nhưng họ lại tìm mọi cách để cho những người này đứng ở ngoài lề, chỉ cho họ tham gia khi cần, khi hoàn cảnh đòi hỏi. Mặc dù vậy, mặc dù đảng tính chỉ là chiếu lệ, hội hoạ của Picasso, thi ca của Neruda và Aragon cũng đã bị ảnh hưởng. Các nhà tư tưởng lớn ngả về một hệ tư tưởng nào đó là do sự say mê nhất thời, bản chất của lòng say mê nằm ngoài mọi hệ tư tưởng. Nhưng khi tiến gần vào trung tâm thì lòng nhiệt tình bỗng giảm hẳn, thường chỉ còn lại sự bực bội mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong hàng ngũ cộng sản, một số lãnh tụ như Stalin và Mao Trạch Đông đã tự vạch ra sơ đồ nguyên lý chủ yếu của hệ tư tưởng này. Sơ đồ này có thể được mô tả trên vài trang giấy và chứa đựng toàn bộ học thuyết: không tìm đâu ra những kiến giải sâu sắc hơn, mặc dù những cuốn sách giáo khoa này đôi khi được gọi là “giáo trình cơ sở” để tạo ấn tượng rằng có những kiến giải khác khoa học hơn; nhưng những tác phẩm như thế, nếu có, cũng chỉ là kể lại một cách dài dòng “giáo trình” mà thôi. Những cuốn sách như thế lại là đối tượng “nghiên cứu”, nghĩa là các thần dân của họ phải tụng, phải nhại lại như vẹt những điều được ghi trong đó. Chủ nghĩa Quốc xã không có những cuốn sách giáo khoa ngắn gọn như thế: phải tuân thủ tuyệt đối tư tưởng của lãnh tụ, mà tư tưởng của lãnh tụ thì lại có tính chất tiên tri và đầy cảm hứng. Nếu phân tích thì ta sẽ thấy đấy chỉ là sự pha trộn một cách nghèo nàn chủ nghĩa Darwin đem áp dụng vào xã hội loài người, di truyền học, tư tưởng của Nietzsche mang màu sắc bài Thiên Chúa giáo, tư tưởng phục thù và bài Do Thái bệnh hoạn mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Môn đệ của cộng sản cũng như của Quốc xã đều cần được khám bệnh tâm thần. Họ là những người kín đáo, sống tách rời thực tế, họ có thể nhắc đi nhắc lại suốt ngày những lý lẽ cũ rích chẳng khác gì những kẻ tâm thần nhưng lại tin rằng mình là người hoàn toàn tỉnh táo. Đấy là lý do vì sao các bác sĩ tâm thần lại so sánh họ với bệnh hoang tưởng mãn tính, với bệnh tâm thần phân liệt. Nhưng khi nghiên cứu kỹ thì ta thấy cách so sánh như thế chỉ mang tính ẩn dụ. Biểu hiện rõ nhất cho thấy đấy là cơn điên nhân tạo thể hiện ở chỗ có thể chữa được: khi áp lực chấm dứt và khi hoàn cảnh thay đổi thì người ta lập tức khỏi bệnh, cứ y như họ vừa thoát khỏi cơn mê vậy. Nhưng đấy là mê trong lúc thức, mê mà không cản trở hành động, mê mà vẫn giữ được vẻ mạch lạc, hợp lý. Khi thoát ra ngoài cái môi trường đã bị thương tổn đó, cái môi trường vốn là thượng tầng của lý trí của một người bình thường, cái môi trường tạo ra tôn giáo và triết học, hay nói theo Kant, là tạo ra các “ý tưởng điều khiển lý trí” thì các chức năng lý tính dường như không bị thương tổn nhưng đã bị phân hoá và nô dịch đến mức hoang tưởng hoàn toàn, khi tỉnh ngộ người ta thấy đầu óc trống rỗng, phải học lại từ đầu tất cả mọi thứ. Nước Đức, hàng thế kỷ được coi là Athen của châu Âu, đã trở thành ngây độn sau 12 năm cầm quyền của chủ nghĩa Quốc xã. Đấy là chưa nói đến nước Nga, một nước đã trải qua nền giáo dục phi lý một cách có hệ thống trong hơn 70 năm trời, một nước mà nền tảng tinh thần chưa phát triển và dễ bị tổn thương hơn nước Đức! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những chứng bệnh tinh thần nhân tạo đó lại có khả năng truyền nhiễm. Đã có người so sánh chúng với việc bùng phát dịch đậu mùa hay cảm cúm. Về mặt hình thức thì quá trình phát xít hoá nước Đức vào năm 1933 và Cách mạng Văn hoá ở Trung Quốc đã phát triển giống như một căn bệnh truyền nhiễm. Trong khi chờ đợi có những kiến thức sâu sắc hơn về những bệnh dịch tâm thần này, chúng ta hãy coi đây là sự so sánh có giá trị tượng trưng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự phi lý vừa là nền tảng vừa là điều kiện của sự phá hoại về mặt đạo đức. Sự rối loạn nhận thức chỉ có thể xảy ra khi quan niệm về thế giới, thái độ đối với hiện thực bị phá hoại một cách cố ý. Tôi không thảo luận ở đây vấn đề có thể coi sự mê muội đó là tình huống giảm khinh hay phải coi nó là một phần không tách rời của cái ác. Câu trả lời, nếu có, cũng không làm thay đổi đánh giá của chúng ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sự xuyên tạc tính thiện của chủ nghĩa Quốc xã &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi xem xét một cách cẩn thận toàn bộ các hình thức đày ải mà một dân tộc phải chịu đựng trong sáu cơ sở giết người của chủ nghĩa Quốc xã thì ngôn từ không còn giá trị, các quan niệm biến mất, trí tưởng tượng cũng không còn hoạt động, chỉ còn trí nhớ là có giá trị. Chúng ta như đã thoát ra ngoài thế giới loài người. Và ý nghĩ về quỷ dữ cứ bám mãi vào tâm trí. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quỷ dữ ở đây chính là những hành động đó được thực hiện nhân danh điều thiện, nhân danh đức hạnh. Phương tiện phá hoại đạo đức chính là sự xuyên tạc tính thiện, cho nên thật khó nói tội nhân có thể nhận thức được rằng họ có phạm tội hay không. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời kỳ chiến tranh, Himmler đã đăng đàn nhiều lần trước các sĩ quan và hàng ngũ lãnh đạo SS (Heinrich Himmler, Discours secrets, Gallimard, Paris, 1978). Tất cả đều mang giọng giáo huấn đạo đức. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin dẫn ra ở đây một đoạn, nó còn cao hơn cả nhu cầu lúc đó, cao hơn nhu cầu của chính đế chế, có thể nói mang tính toàn năng: “Tất cả những điều chúng ta làm đều phải được biện hộ trước tổ tiên của chúng ta. Nếu chúng ta không có mối liên hệ đạo đức như thế, một mối liên hệ sâu sắc nhất và tuyệt vời nhất vì là tự nhiên nhất, thì chúng ta không thể chiến thắng Thiên Chúa giáo và xây dựng được đế chế Đức, một đế chế sẽ là vinh hạnh cho toàn bộ trái đất của chúng ta. Trong suốt hàng ngàn năm qua, nhiệm vụ của chủng tộc da trắng là làm chủ trái đất và luôn luôn tạo ra hạnh phúc và văn minh trên trái đất này” (ngày 9 tháng 6 năm 1942). &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo chủ nghĩa Quốc xã, tính thiện là khôi phục lại trật tự tự nhiên đã bị lịch sử đảo lộn. Đẳng cấp tự nhiên của các chủng tộc đã bị các hiện tượng như Thiên Chúa giáo (“bệnh dịch hạch này là căn bệnh nặng nhất mà chúng ta gặp trong suốt tiến trình lịch sử”), dân chủ, quyền lực của đồng tiền, chủ nghĩa Bolsevik, người Do Thái phá hoại. Đế chế Đức là đỉnh cao của trật tự tự nhiên nhưng trong đó vẫn có chỗ dành cho các dân tộc Đức khác như người Scandinavia, Hà Lan, Flammand. Đế chế Anh, “một đế chế quốc tế do người da trắng thành lập”, sẽ được giữ nguyên. Người Pháp, người Ý ở bậc thấp hơn. Người Slav còn ở bậc thấp nữa, họ sẽ biến thành nô lệ và số người sẽ giảm bớt: Himmler cảnh báo sẽ “giảm” 30 triệu người. Trật tự tự nhiên cũng được phục hồi ngay trong lòng xã hội, trong đó những người tốt nhất, cứng rắn nhất, trong sạch nhất, cao quý nhất sẽ giữ thế thượng phong: tầng lớp tinh hoa Vaffen-SS là thí dụ điển hình. Khi Himmler nói như thế thì trong các bệnh viện và nhà thương điên, những bệnh nhân không còn khả năng hồi phục, những người tàn tật, người tâm thần thuộc “chủng tộc” Đức đã bị đem thủ tiêu một cách bí mật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả những điều đó, Himmler nói tiếp, chỉ có thể đạt được bằng một cuộc chiến đấu cực kỳ khốc liệt. Trong các bài diễn văn của mình, ông ta luôn luôn kêu gọi lòng dũng cảm, kêu gọi những chiến tích siêu nhân, tinh thần trách nhiệm cao trước đế chế, đặc biệt khi nói về việc thực thi các mệnh lệnh khó chịu: “Chúng ta phải thực hiện những trách nhiệm tư tưởng và tuân theo số phận; chúng ta phải đứng vững trên hai chân, không được quỳ gối, không được ngã lòng, phải giữ vững vị trí cho đến hơi thở cuối cùng hay khi nhiệm vụ chưa hoàn thành”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Giải quyết triệt để vấn đề Do Thái”, ở khía cạnh nào đó, chỉ là vấn đề kỹ thuật, như người ta giết rận mà thôi: “Diệt rận không phải là vấn đề thế giới quan, đấy là vấn đề vệ sinh (…) chẳng bao lâu nữa sẽ không còn một con rận nào” (ngày 24 tháng 4 năm 1943). Hình ảnh loài côn trùng cần phải bị tiêu diệt thường xuất hiện khi người ta nói về kẻ thù tư tưởng. Lenin cũng hay sử dụng hình ảnh này. Nhưng Himmler, với vai trò một thủ trưởng mẫu mực, dùng nó để động viên, khuyến khích thính giả. Ông ta biết rằng họ sẽ khó khăn: một lúc nào đó, lương tâm có thể sẽ cắn rứt, cho nên để thực hiện một số nhiệm vụ nào đó, “luôn phải nhận thức được rằng chúng ta đang tiến hành cuộc đấu tranh chủng tộc, nguyên thủy, tự nhiên và hợp quy luật” (ngày 1 tháng 12 năm 1943). Bốn cái nhãn này mô tả chính xác đặc điểm của nền đức dục Quốc xã. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong diễn văn đọc ngày 6 tháng 12 năm 1943, Himmler trình bày quan điểm của mình về việc “giải quyết triệt để vấn đề Do Thái” như sau: “Mệnh đề ‘người Do Thái phải bị tiêu diệt’ chỉ chứa có vài từ và được nói rất nhanh, thưa các ngài. Nhưng điều nó đòi hỏi ở người thực hiện lại là nặng nề nhất và khó khăn nhất. Dĩ nhiên, bọn Do Thái chỉ đơn giản là Do Thái, rõ ràng là như thế; nhưng xin các vị hãy suy nghĩ, có biết bao nhiêu người, kể cả các đảng viên, đã đề đạt với các cơ quan khác nhau, họ tuyên bố rằng dĩ nhiên Do Thái là bọn lợn, ngoại trừ tên này hay tên kia, chúng là những tên Do Thái trung thực không nên động đến. Tôi có thể nói rằng: căn cứ vào số đơn từ và ý kiến đó, số Do Thái trung thực ở Đức còn nhiều hơn số dân Do Thái nói chung (…). Tôi khẩn thiết đề nghị các vị hãy nghe những điều tôi nói ở đây, trong một nhóm nhỏ này và sau này sẽ không bao giờ nói lại nữa. Trước mặt các vị có một vấn đề: làm gì với phụ nữ và trẻ con? Tôi đã định thần và trong trường hợp này cũng tìm được giải pháp rõ ràng. Tôi cảm thấy không có quyền tiêu diệt đàn ông nhưng lại để lại những đứa trẻ con để sau này chúng sẽ báo thù con chúng ta, báo thù những thế hệ sau của chúng ta. Cần phải chấp nhận một quyết định đầy khó khăn, đấy là quét sạch dân tộc này khỏi mặt đất. Đối với cái tổ chức phải thực hiện nhiệm vụ này thì đây là nhiệm vụ khó khăn nhất mà nó từng thực hiện. Tôi nghĩ tôi có thể nói rằng: nhiệm vụ này phải được thực hiện sao cho dân chúng, các sĩ quan của chúng ta không bị đau khổ về mặt tình cảm và tâm hồn. Nhưng mối nguy hiểm như thế quả thật là đang tồn tại. Con đường giữa hai khả năng: trở nên quá cứng rắn, tàn nhẫn và đánh mất hết sự tôn trọng đối với đời sống của con người hoặc là trở thành quá mềm yếu và mất tinh thần đến mức động kinh, con đường giữa Scylla và Charibdys [1] là con đường cực kỳ hẹp.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái đạo trung dung mà Himmler đòi hỏi đôi khi cũng đạt được: trên thực tế, có nhiều tên đồ tể có tiếng lại là những ông bố dịu dàng, những người đàn ông đầy tình cảm. Ông ta yêu cầu rằng “nhiệm vụ” phải được thi hành mà không có những động cơ “ích kỷ”, thi hành một cách bình tĩnh, không được ngã lòng. Rượu chè, hiếp dâm, cướp bóc những người bị đi đày vì quyền lợi riêng, rơi vào trạng thái cuồng sát một cách vô ích đều là biểu hiện của tình trạng vô kỷ luật, hỗn loạn, đánh mất lý tưởng của chủ nghĩa Quốc xã, cần phải bị lên án và trừng phạt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đạo đức Quốc xã buộc người ta phải tuân theo trật tự do thiên nhiên qui định. Nhưng cái trật tự tự nhiên đó không thể nhận thức được bằng quan sát mà được rút ra từ sự hiểu biết về mặt tư tưởng. “Chủng tộc da trắng” đại diện cho bên thiện, còn “chủng tộc” Do Thái là bên ác. Cuộc đấu tranh mang tầm vũ trụ sẽ kết thúc bằng chiến thắng của phía bên này hay bên kia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đây chính là sự giả dối. Không có “chủng tộc” theo cách hiểu của những người Quốc xã. Không có “một người thượng đẳng da trắng cao to” ngay cả nếu ta có thể tưởng tượng được một người Đức da trắng cao to. Và cũng không có “người Do Thái” theo cách hiểu của họ, vì cái hình ảnh chủng tộc mà người Quốc xã tạo ra chỉ có những nét trùng hợp vô tình với diện mạo của một dân tộc trong Kinh Cựu ước mà thôi. Đảng viên Quốc xã cho rằng họ hiểu được tự nhiên, nhưng tự nhiên lại nằm sau các sơ đồ của họ. Hoàn cảnh lịch sử và chiến tranh cũng bị nhận thức một cách sai lệch. Vì chủ nghĩa Quốc xã mà Hitler khởi chiến và cũng vì chủ nghĩa Quốc xã mà hắn đã thất bại. Stalin đã nắm thế thượng phong vì ông ta biết gạt hệ tư tưởng của mình sang một bên khi cần chuẩn bị cho chiến thắng. Hệ tư tưởng của chủ nghĩa Lenin tỏ ra “tốt hơn” vì nó cho phép những giai đoạn tạm dừng và sự kiên nhẫn về mặt chính trị, còn chủ nghĩa Quốc xã lại đầy xung động nên không thể làm như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luân lý Quốc xã là sự phủ nhận truyền thống đạo đức của toàn thể loài người. Chỉ một nhóm nhỏ các nhà tư tưởng ngoại vi đã nêu ra một vài đề tài mỹ học như một hình thức khiêu khích. Còn trên thực tế thì loại hình chủ nghĩa hiện thực do họ đề nghị: siêu nhân, người chưa thành nhân, khát vọng quyền lực, hư vô chủ nghĩa, chủ nghĩa phi lý đã đẩy họ vào lĩnh vực mỹ học. Nhưng đấy chỉ là cái tầm thường nghệ thuật dễ làm mê hoặc lòng người: những buổi trình diễn ở Nuremberg, các kiến trúc to lớn của Speer, sức mạnh thô bạo. Nhưng về mặt đạo đức thì nó không tìm ra được một người kế tục nghiêm túc nào trong lịch sử; trong lĩnh vực này, sự thoái hoá của nó là rõ ràng, nó cũng không thể được diễn dịch vào ngôn ngữ chung của nhân loại. Đấy là hai điểm yếu mà người ta thường đem so sánh với đạo đức cộng sản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là lý do vì sao đạo đức Quốc xã ít lây nhiễm hơn đạo đức cộng sản, còn sự phá hoại đức hạnh của chủ nghĩa phát xít cũng không rộng lớn bằng. Các chủng tộc “thấp hèn”, các chủng tộc “chưa thành nhân” nhìn thấy ngay mối nguy hiểm chết người không thể nào tránh khỏi trong học thuyết này và vì vậy mà không bị nó lôi cuốn. Chính nhân dân Đức đi theo Hitler chủ yếu là vì tinh thần dân tộc hơn là vì chủ nghĩa Quốc xã. Tinh thần dân tộc - một tình cảm tự nhiên được hun đúc trong suốt hai thế kỷ trước - là một nguồn năng lực và nhiên liệu đối lập với các luận điểm của chủ nghĩa Quốc xã cũng như chủ nghĩa cộng sản. Một số người thuộc tầng lớp tinh hoa Đức đã ủng hộ Hitler, nhưng tính chất quý tộc nhuốm màu du đãng của các đội quân của Hitler lại chẳng có gì chung với tầng lớp tinh hoa cũ. Tầng lớp tinh hoa theo tinh thần Nietzsche, cũng như tất cả những người khác, đã mắc bẫy. Còn sự trung thành của hàng ngũ sĩ quan thì đấy là do truyền thống được củng cố bởi những nhóm theo Kant hay Hegel. Binh lính thì chỉ biết tuân phục. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đấy là lý do vì sao đỉnh cao lý luận của chủ nghĩa Quốc xã, nghĩa là sự tiêu diệt về mặt thể xác dân tộc Do Thái, rồi sau đó là những dân tộc khác lại là bí mật của đế chế, mà lại là bí mật được bảo vệ kỹ lưỡng nhất. “Đêm pha lê”, được coi là vụ kiểm nghiệm, một cố gắng để tập hợp và giải thích cho người Đức về dự án vĩ đại đã không thành công về mặt chính trị. Lúc đó, Hitler mới quyết định xây dựng bên ngoài lãnh thổ lịch sử của nước Đức sáu trung tâm giết người hàng loạt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự phá hoại về mặt đạo đức của chủ nghĩa Quốc xã có thể mô tả như những vòng tròn xung quanh một hạt nhân trung tâm, vài đoạn trong những bài diễn văn đã dẫn ở trên cho ta thấy hình ảnh của cái hạt nhân này. Hạt nhân được hình thành từ những kẻ hoàn toàn chấp nhận chủ nghĩa Quốc xã: cốt cán của đảng, cốt cán của Waffen-SS, cốt cán của GESTAPO. Những người tiến hành công việc giết người thì ít hơn. Đa số họ không cần chủ nghĩa Quốc xã: năng lực công nghệ và công nghiệp phát triển cao của Đức cho phép tiết kiệm sức lao động. Chỉ cần mấy trăm tên SS quản lý các trại tử thần, chúng giao công việc “đen tối” cho chính các nạn nhân. Các đội Einsatzgruppe được hình thành từ những kẻ chẳng cần qua một giai đoạn huấn luyện nào. Trong một số tác phẩm, người ta đã nói rằng thành viên của những đơn vị giết người này, về lý thuyết, có thể xuất ngũ được. Nhưng họ sẽ gặp nhiều rắc rối, mà ít nhất là bị điều ra mặt trận phía Đông. Những người này là quỷ dữ, nhưng không thể nào nói rằng họ là những kẻ cuồng tín tư tưởng Quốc xã. Ở dân tộc nào cũng có thể tìm được đủ số những kẻ giết người và tra tấn khi cần. Màu sắc tư tưởng chỉ giúp chúng dễ dàng thể hiện khuynh hướng và cho phép chúng phất lên mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người đã nhấn mạnh rằng hoạt động của các Einsatzgruppe không thể là bí mật đối với quân đội vì so với bộ đội thì họ ở hậu phương; mục đích của các đoàn tàu cũng như việc tiêu diệt các khu vực của người Do Thái không phải là điều mà ngưới ta phải nghi ngờ; và mặc dù các khu vực xung quanh các trại tử thần là khu “trắng” đi chăng nữa thì tin tức cũng thường lọt ra ngoài. Hilberg viết rằng đấy là “bí mật mà mọi người đều biết”. Dĩ nhiên là như thế, nhưng cần phải lưu ý hai điều sau đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bí mật mà mọi người đều biết thì không phải là chính sách hay sự kiện được công bố công khai. Người Đức đi theo Hitler vì kỷ luật quân sự và kỷ luật công dân, vì tinh thần dân tộc, vì sợ hãi, vì không dám nghĩ hay thực hiện các hành động phản kháng. Bí mật, ngay cả khi đã không còn là bí mật nữa, đã giải thoát họ khỏi trách nhiệm tinh thần, hoặc ít nhất đã giúp họ giả vờ, giúp họ quay lưng hay làm ra vẻ như không có gì xảy ra cả. Trong chế độ Quốc xã xã hội vẫn còn một ít quyền. Hàng ngũ sĩ quan tức một số khá đông người vẫn còn giữ được lòng trung thành với luật pháp và truyền thống tiến hành chiến tranh, ít nhiều còn giữ được danh dự. Tài sản tư hữu chưa bị xoá bỏ, như vậy là xã hội công dân phần nào cũng vẫn còn. Bộ phim Danh sách Schindler dựa trên câu chuyện có thật về nhà doanh nghiệp người Đức Oskar Schindler có khả năng thu gom và bảo vệ người lao động Do Thái. Không thể tưởng tượng một chuyện như thế ở Nga ngay cả trong những năm đầu của chính quyền cộng sản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đối với một người bình thường thì bí mật này là không thể tưởng tượng được. Phần lớn dân Đức lúc đó vẫn còn sống trong một xã hội quen thuộc, vẫn theo đạo đức truyền thống, họ không thể tưởng tượng được điều sẽ chờ đợi họ trong tương lai, vì vậy, họ khó tin cái hiện thực mà người ta cố tình che giấu, khó tin ngay cả những tang chứng. Chính người Do Thái, sau khi đã bị tước đoạt, bị tập trung và đưa lên tàu hoả cũng không tin vào hiện thực ngay trước khi bước vào lò hơi ngạt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nền giáo dục Quốc xã chỉ tồn tại có mấy năm. Khi nước Đức bị đồng minh chiếm đóng, chủ nghĩa Quốc xã biến mất ngay lập tức, ít nhất thì chuyện đó đã diễn ra ở Tây Đức; bên Đông Đức nó đã chuyển hoá thành một dạng khác. Nó biến mất, trước hết, vì bị các quan toà Đức cũng như quan toà quốc tế kết án. Thứ hai, đa số dân chúng chưa bị nó nhồi sọ một cách triệt để. Cuối cùng, nó biến mất vì những người Quốc xã sau khi tỉnh ngộ đã không tìm được mối liên hệ rõ ràng giữa quá khứ, khi họ còn nằm dưới tác động ma thuật của hệ tưởng, và hiện tại, khi cái tác động kia đã không còn. Eichmann [2] đã trở lại với bản chất của một viên chức bậc trung như hắn ta từng là trước đây và có thể sẽ là sau này nếu không bị bắt và bị kết án. Hắn đã chấp nhận bản án một cách thụ động, đúng với tính cách nhạt nhẽo của hắn. Bản luận tội, như Hannah Arendt đã nói rất đúng, không phù hợp với nhận thức hạn chế của con người tầm thường này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Sự xuyên tạc tính thiện của chủ nghĩa cộng sản &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa cộng sản là đạo đức. Toàn bộ các lịch sử các phong trào tiền thân của chủ nghĩa Bolshevik (phong trào xã hội chủ nghĩa Pháp và Đức, phong trào dân túy Nga) đều dựa vào yêu cầu đạo đức và chiến thắng của nó đồng nghĩa với chiến thắng của cái thiện. Mỹ học không theo kịp cái đẹp. Đảng viên Quốc xã coi mình là nghệ sĩ, còn người cộng sản thì coi mình là chân nhân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cơ sở của nền đạo đức này nằm trong hệ thống giải thích và được rút ra từ tri thức. Chủ nghĩa cộng sản dạy rằng khởi kỳ thủy, tự nhiên không phải là tự nhiên theo hệ thống thang bậc, dãn man và nhẫn tâm mà con người siêu nhân Quốc xã sùng bái. Không, nó giống như tự nhiên đầy thiện ý trong tác phẩm của Rousseau. Tự nhiên này đã biến mất, nhưng chủ nghĩa xã hội sẽ tái tạo nó trên một mức độ cao hơn và khi đó, con người có thể thể hiện được toàn bộ khả năng của mình. Trotsky khẳng định rằng: con người bình thường của nhân loại trong tương lai sẽ là Michelangelo và Leonardo da Vinci. Chủ nghĩa cộng sản dân chủ hoá con người siêu nhân. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quá trình tự nhiên cũng là quá trình lịch sử vì chủ nghĩa duy vật biện chứng và chủ nghĩa duy vật lịch sử khẳng định sự thống nhất giữa tự nhiên và lịch sử. Chủ nghĩa cộng sản vớ lấy đề tài về sự tiến bộ, một đề tài vĩ đại thời Khai sáng, trái ngược hoàn toàn với đề tài thoái hoá và suy đồi của chủ nghĩa Quốc xã nhưng sự tiến bộ lại đầy bi kịch, phải trải qua những sự tàn phá to lớn và không thể nào tránh được. Ở đây, chúng ta thấy bóng dáng của Hegel và đặc biệt là cuộc đấu tranh sinh tồn không khoan nhượng của học thuyết Darwin đem áp dụng vào xã hội. “Quan hệ sản xuất xã hội (‘Chế độ chiếm nô’, ‘chế độ phong kiến’, ‘chế độ tư bản’) thay thế nhau như các vương quốc trong thế giới động vật, như loài có vú thay cho loài lưỡng cư. Có một sự thống nhất bí mật giữa chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản: “Không đập vỡ trứng thì làm sao có món trứng rán”, “Chặt cây thì mảnh phải văng ra”… Cả hai bên đều coi lịch sử là sư phụ. Chủ nghĩa Quốc xã khôi phục thế giới trong vẻ đẹp của nó, còn chủ nghĩa cộng sản khôi phục thế giới trong tính thiện của nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự khôi phục phụ thuộc vào ý chí của con người đã được tư tưởng soi sáng. Chủ nghĩa Lenin còn lệ thuộc vào sơ đồ nhận thức luận hai mâu thuẫn đối kháng và ba giai đoạn hơn cả chủ nghĩa Quốc xã. Quá khứ là công xã nguyên thủy, tương lai là chủ nghĩa cộng sản, còn hiện tại là cuộc đấu tranh giữa hai mâu thuẫn cơ bản. Các lực lượng thúc đẩy cuộc vận động về “phía trước” là tốt, còn lực lượng “cản trở” là xấu, là ác. Hệ tư tưởng (có căn cứ khoa học) mô tả bản chất của cái ác. Đấy không phải là tồn tại mang tính sinh vật (chủng tộc hạ đẳng) mà là tồn tại mang tính xã hội, thâm nhập vào toàn bộ xã hội: tư hữu, chủ nghĩa tư bản, đạo đức, luật pháp và văn hoá, là thượng tầng kiến trúc của cái ác, có thể được coi là “linh hồn của chủ nghĩa tư bản”. Những người hiểu được quá trình chuyển tiếp của các giai đoạn và hai mâu thuẫn cơ bản, những người nhận thức được bản chất của trật tự của tự nhiên và xã hội và hiểu được xu hướng tiến hoá và phương tiện để thúc đẩy quá trình tiến hoá tập hợp vào một tổ chức thống nhất, tạo ra đảng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, tất cả mọi phương tiện đưa đến mục đích mà người cách mạng tiên đoán được đều là tốt. Vì quá trình đó cũng là quá trình tiến hoá tự nhiên và phù hợp với lịch sử nên việc phá bỏ chế độ cũ là cần thiết để cho cái mới mau đến hơn mà thôi. Cách diễn đạt của Bakunin khi ông này tổng kết nhận thức của mình về Hegel đã trở thành tiền đề của chủ nghĩa cộng sản: tinh thần phá hoại cũng là tinh thần xây dựng. Trước khi có chủ nghĩa cộng sản, những người dân túy, xuất phát từ nhận thức của họ, đã nhận thức sâu sắc sự cần thiết của một cuộc cách mạng đạo đức. Chernyshevsky, Nechayev, Tkachev đã phát triển trong văn chương đề tài “con người mới”, còn Dostoievsky thì viết những tác phẩm trào phúng về đề tài này, ông là người hiểu rõ ý nghĩa siêu hình của nó. Con người mới là con người nắm được đạo đức mới, trung thành tuyệt đối với mục đích, người kiên trì thanh tẩy tàn dư của đạo đức cũ do “kẻ thù giai cấp” truyền bá nhằm kéo dài sự thống trị của chúng. Lenin xác lập đạo đức cộng sản. Trotsky thì viết một cuốn sách nhỏ về đạo đức “của chúng nó” và “của chúng ta”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đáng ngạc hiên là không có ai ở bên ngoài phong trào cách mạng nhận thức được sự hẫng hụt về mặt đạo đức này. Để mô tả nền đạo đức mới, chủ nghĩa cộng sản đã vay mượn ngôn từ của nền đạo đức cũ: công bằng, bình đẳng, tự do,… Thế giới mà cộng sản chuẩn bị phá bỏ quả thực đầy rẫy bất công và áp bức. Những người khao khát sự công bằng không thể không công nhận rằng cộng sản là những người lên án những điều bất công này một cách hăng say nhất. Cả những người yêu chuộng công bằng lẫn những người cộng sản đều nói rằng không só sự công bằng trong việc phân chia tài sản. Một người tốt, một người tuân theo lý tưởng công bằng sẽ tìm cách làm cho việc tái phân phối tài sản được thực hiện một cách tốt đẹp hơn. Nhưng đối với người cộng sản thì tư tưởng công bằng không nằm trong khái niệm chia một cách “công bằng” mà nằm trong việc thiết lập chế độ xã hội chủ nghĩa, nằm trong việc xoá bỏ tư hữu và bằng cách đó xoá bỏ mọi cách chia, xoá bỏ chính sự chia và quyền của các bên tham gia vào quá trình phân chia. Khai sinh ra nhận thức về sự bất bình đẳng, nhưng người cộng sản không đặt mục tiêu chỉ ra sự khiếm khuyết của luật pháp: mục tiêu của họ là tạo trong dân chúng lòng khát khao một xã hội mà ở đó, pháp luật không còn là phương tiện điều chỉnh nữa. Tương tự như thế, tư tưởng cộng sản về tự do đặt mục đích khích động nhận thức về sự áp bức ở nơi mà cá nhân, nạn nhân của sự vong thân tư bản chủ nghĩa coi mình là tự do. Nói tóm lại, tất cả các ngôn từ thể hiện cái thiện: công bằng, tự do, nhân bản, từ tâm, khoan dung, v.v... đã biến thành công cụ cho một mục đích duy nhất, cho việc thiết lập chế độ cộng sản, một chế độ bao hàm và hiện thực hoá tất cả những điều tốt đẹp đó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng có những tiêu chí đơn giản có thể đánh tan được sự lầm lẫn này. Tôi gọi nền đức hạnh mà các nhà thông thái thời cổ đại, cũng như các nhà thông thái Trung Quốc, Ấn Độ và châu Phi dựa vào là đức hạnh tự nhiên hay đức hạnh phổ thông. Trong thế giới Thiên Chúa giáo, đức hạnh này được trình bày tóm tắt trong nửa sau của “Mười điều răn”. Đạo đức cộng sản hoàn toàn trái lại. Mục đích của nó là tiêu diệt tư hữu và những điều liên quan đến sở hữu là luật pháp và tự do, nó còn đặt ra mục tiêu là cải tạo cả các quan hệ gia đình nữa. Nó cho mình quyền dối trá và sử dụng bạo lực như là phương tiện để chiến thắng trật tự cũ và thiết lập trật tự mới. Cơ sở của đạo đức cộng sản trái ngược hoàn toàn với điều răn thứ 5 (“hiếu kính cha mẹ”), điều răn thứ 6 (“chớ giết người”), điều răn thứ 7 (“chớ phạm tội tà dâm”), điều răn thứ 8 (“chớ trộm cướp”), điều răn thứ 9 (“chớ làm chứng dối cho kẻ lân cận mình”) và điều răn thứ 10 (“chớ tham điều gì của kẻ lân cận”). Không cần phải là người tin vào Thánh kinh, vẫn có thể đồng ý với tinh thần của những điều răn mà mọi người trên trái đất đều biết nói trên. Nhiều người cho rằng có những hành vi tốt, hành vi chân chính vì những hành vi này phù hợp với những qui luật của vũ trụ mà họ biết. Chủ nghĩa cộng sản khẳng định có một vũ trụ mới và một nền đạo đức mới phù hợp với nó. Đấy là lý do vì sao chủ nghĩa cộng sản bác bỏ không chỉ các điều răn mà còn bác bỏ cả cơ sở của nó, tức là thế giới tự nhiên. Chúng ta nói rằng đạo đức cộng sản dựa vào tự nhiên và lịch sử, nhưng không phải như thế: đạo đức cộng sản dựa vào siêu nhiên và lịch sử đã bị tước bỏ chân lý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chế độ Xô viết”, Raymond Aron viết trong cuốn Chế độ dân chủ và chế độ toàn trị, “thoát thai từ ý chí cách mạng, được cổ vũ bởi lý tưởng nhân đạo. Mục đích là tạo ra một chế độ nhân bản nhất mà lịch sử từng biết tới, một chế độ mà lần đầu tiên con người có điều kiện trở thành nhân ái, một chế độ không còn giai cấp, nơi sự thống nhất của toàn xã hội tạo điều kiện cho các công dân tôn trọng lẫn nhau. Nhưng cái phong trào hướng đến mục tiêu tối thượng này lại không dừng lại trước bất cứ phương tiện nào vì theo học thuyết thì chỉ bạo lực mới có thể giúp tạo ra xã hội hoàn hảo đó và vì vậy, giai cấp vô sản đã bị lôi kéo vào cuộc đấu tranh không khoan nhượng với chủ nghĩa tư bản. Các giai đoạn khác nhau của chế độ Xô viết xuất hiện từ sự kết hợp giữa cái mục đích cao cả và phương tiện tàn nhẫn nói trên.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy câu đã dẫn trên đây thể hiện rõ ràng tính chất nước đôi và dối trá của chủ nghĩa cộng sản. Vì cái mà họ gọi là nhân văn và nhân ái trên thực tế lại là siêu nhân văn và siêu nhân ái, đây chính là cái mà hệ tư tưởng cộng sản hứa mang đến cho nhân loại. Lòng nhân văn và nhân ái đó không kèm theo quyền và không có tương lai. Các giai cấp không thể chung sống hoà bình, tất cả rồi sẽ biến mất. Xã hội không thể thống nhất, tính tự chủ và tính năng động vốn có của nó đã không còn. Không phải là giai cấp vô sản tiến hành chiến tranh chống lại chủ nghĩa tư bản mà là một hệ tư tưởng đã hành động và tiến hành chiến tranh nhân danh giai cấp vô sản. Cuối cùng, chủ nghĩa tư bản cũng chỉ còn tồn tại trong sự tương phản với chủ nghĩa xã hội, mà chính chủ nghĩa xã hội cũng chỉ còn trong khuôn khổ của hệ tư tưởng, nghĩa là khái niệm chủ nghĩa tư bản cũng không thể dùng để mô tả cái hiện thực cần phải bị loại bỏ được nữa. Mục đích không còn cao quý nữa, nó chỉ khoác màu sắc cao quý mà thôi. Phương tiện, nghĩa là việc sát sinh, đã trở thành mục đích khả thi duy nhất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết luận đoạn so sánh dài một cách đáng khâm phục giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa Quốc xã, Raymond Aron viết: “Tôi kiên quyết khẳng định rằng có sự khác nhau đáng kể giữa hai hiện tượng này, dù chúng có giống nhau đến mức nào. Sự khác nhau đáng kể là hậu quả của những tư tưởng cổ động cho hai phong trào nói trên. Một phong trào thì kết thúc bằng trại lao động cải tạo, còn phong trào kia thì là buồng hơi ngạt. Một phong trào đặc trưng bởi ý chí xây dựng một xã hội mới và có thể cả con người mới bằng mọi phương tiện, còn đặc trưng của phong trào kia là một ý chí ma quái nhằm tiêu diệt một chủng-tộc-giả định”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi công nhận có sự khác nhau giữa chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản trên cơ sở những luận cứ sẽ được trình bày dưới đây. Những điều đã dẫn không thuyết phục được tôi. Chủ nghĩa Quốc xã cũng thiết kế ra một xã hội mới, con người mới và cũng bằng mọi phương tiện. Không thể biết giữa việc tiêu diệt một chủng-tộc-giả-định, sau đó đến lượt các chủng-tộc-giả-định khác, kể cả chủng tộc “siêu đẳng” vì tất cả các chủng tộc đều hư hỏng và việc tiêu diệt một giai-cấp-giả-định trước, rồi sau đó đến lượt các giai cấp khác vì tất cả các giai cấp đều tiêm nhiễm tinh thần của chủ nghĩa tư bản, cái nào ma quái hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Raymond Aron kết luận: “Nếu phải nói một cách cực kỳ ngắn gọn ý nghĩa của mỗi phong trào nói trên thì tôi sẽ đề nghị công thức như sau: đối với chế độ Xô viết, tôi xin nhắc lại một câu mà ai cũng biết: “Kẻ muốn tạo ra một thiên thần lại tạo ra được một quỷ dữ”; còn đối với chế độ của Hitler thì tôi xin nói: “Con người có lẽ đã lầm lẫn khi muốn mình hao hao như thú dữ vì anh ta đã rất thành công trong chuyện này.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái nào hay hơn: Trở thành thú với dáng vẻ thiên thần hay là người với dáng vẻ thú, nếu có thể chứng minh được rằng cả hai đều là những con thú dữ? Trường hợp thứ nhất, mức độ dối trá cao hơn và sức mê hoặc cũng nhiều hơn, sự xuyên tạc tính thiện cũng triệt để hơn vì ở đây cái ác lại có vẻ thiện, khác hẳn với tội ác không hề che giấu của chế độ Quốc xã. Điều đó đã tạo điều kiện cho chủ nghĩa cộng sản truyền bá rộng hơn và làm rung động nhiều người, những người sẽ tránh né ngay lập tức các dự án của bọn SS. Làm cho những người tốt trở thành xấu có lẽ là việc ghê tởm hơn là làm cho kẻ xấu trở thành xấu hơn. Lập luận của Raymond Aron làm cho ta hiểu được sự khác nhau của ý đồ. Ý đồ của chủ nghĩa Quốc xã mâu thuẫn với điều thiện được toàn thể nhân loại công nhận. Ý đồ của chủ nghĩa cộng sản lại bóp méo nó, vì trông nó có vẻ thiện và lôi kéo nhiều người thiếu chú ý tham gia vào dự án. Dự án đã không hoàn thành cho nên không thể xét đoán nó về mặt đạo đức, chỉ còn lại các phương tiện, các phương tiện này không có khả năng đưa tới mục đích, chúng đã trở thành mục đích trên thực tế. Kèm theo tội ác, sự dối trá làm cho tội lỗi càng có sức hấp dẫn và trở thành nguy hiểm hơn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trở thành hấp dẫn hơn vì chủ nghĩa Lenin đã ăn cắp di sản của một lý tưởng có nguồn gốc lâu đời nhất. Trong thời điểm cải đạo, nhiều người không có khả năng nhận thức được sự xuyên tạc lý tưởng. Đôi khi có người suốt đời là đảng viên cộng sản mà không biết có sự xuyên tạc như thế. Sự lầm lẫn giữa đạo đức cũ (được mọi người công nhận) với đạo đức mới chưa bao giờ được làm sáng tỏ tới cùng. Vì chưa được làm sáng tỏ tới cùng như thế nên trong các đảng cộng sản, vẫn còn một số “người đứng đắn”, sự thoái hoá đạo đức của họ được triển hạn và chính vì có họ mà sự tha thứ đã diễn ra một cách dễ dàng hơn. Một cựu đảng viên cộng sản thì dễ dàng được tha thứ hơn là một cựu đảng viên Quốc xã vì người ta ngờ rằng ngay từ khi ra nhập đảng Quốc xã, hắn ta đã đoạn tuyệt với đạo đức truyền thống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguy hiểm hơn vì cách nhồi sọ của cộng sản nham hiểm hơn và thường xuyên hơn, vì nó biến việc ác thành việc thiện và buộc người ta phải làm điều ác. Tội ác của cộng sản nguy hiểm hơn còn vì rằng nạn nhân của nó không thể nào đoán trước được. Trên thực tế, bất kỳ người nào, vào bất cứ lúc nào, cũng có thể được gán cho những đặc điểm tưởng tượng của kẻ thù. Chế độ Quốc xã xác định rõ ngay từ trước các kẻ thù của nó. Nó gán cho kẻ thù của mình những tính chất quái gở, như khi họ nói đến những kẻ bất thành nhân thì ta biết ngay đấy là người Do Thái, khi họ nói đến người Slav đáng khinh thì ta biết ngay đó có thể là người Ba Lan hay người Ukraine bằng xương bằng thịt hẳn hoi. Người nào không phải gốc Do Thái hay Ba Lan hoặc Ukraine thì được tạm hoãn. Khi chưa cướp được chính quyền thì tính chất toàn nhân loại là một ưu điểm lớn của chủ nghĩa cộng sản so với tính độc tôn của chủ nghĩa Quốc xã, nhưng tính chất này lại trở thành mối đe doạ mang tầm nhân loại khi chủ nghĩa cộng sản nắm được chính quyền. Chủ nghĩa tư bản, trong ngôn từ của những người cộng sản, chỉ là một tồn tại mang tính tư tưởng, bất cứ người nào hay hiện tượng gì cũng có thể được coi là tư sản và bị nó nguyền rủa: trung nông, bần cố, trí thức, vô sản và cuối cùng là chính đảng cũng có thể được coi là đi theo con đường tư bản. Tất cả đều có thể bị nhiễm tư tưởng tư sản. Không có ai thoát khỏi được sự ngờ vực. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các lãnh tụ Quốc xã đã nhận thức được một phần hiện thực khi họ nói rằng sẽ có máu và nước mắt, họ đã nhìn thấy trước cuộc chiến đấu một mất một còn để khôi phục lại trật tự sắc tộc vốn có của nhân loại. Lenin thì ngược lại, ông ta cho rằng thời cơ đã chín muồi, chỉ cần lật đổ được “chủ nghĩa tư bản” là tương lai tươi sáng của thế giới sẽ thành hiện thực. Ngọn lửa cách mạng sẽ bao trùm khắp thế giới. Chỉ cần những kẻ tước đoạt bị tước đoạt là các hình thức của chủ nghĩa xã hội sẽ tự xuất hiện. Nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra buổi sáng sau ngày 7 tháng 11 năm 1917 cả, bức màn được kéo lên nhưng đằng sau nó hoá ra là một sân khấu trống không. Giai cấp vô sản, bần cố nông, trung nông và tinh thần quốc tế vô sản đâu hết cả rồi? Chỉ có Lenin và đảng của mình cùng với một nhóm cận vệ đỏ giữa một thế giới đầy thù nghịch hay ít nhất cũng là một thế giới bàng quan. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng chủ nghĩa Marx-Lenin lại là một khoa học. Nghĩa là, kinh nghiệm phải cung cấp bằng chứng cho lý thuyết. Chủ nghĩa tư bản đã bị lật đổ, điều quan trọng bây giờ là thắng lợi hoàn toàn của chủ nghĩa xã hội. Vì hiện nó chưa thắng lợi nên phải xây dựng nó theo đúng lý thuyết và phải kiểm tra để kết quả luôn phù hợp với lý thuyết. Từng tầng, từng tầng một của cái thế giới giả tạo có nhiệm vụ thay thế cho thế giới hiện thực được xây dựng lên như thế đấy. Sự dối trá đã phủ bóng đen ngày một dày đặc hơn của nó lên toàn bộ xã hội, lời nói và việc làm ngày càng xa rời nhau. Phủ nhận sự hiện diện của cái ác được coi là thiện và cái “thiện” đó cứ thế điên cuồng sinh sôi nảy nở. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự xuống cấp về mặt đạo đức trong chế độ cộng sản chủ yếu phát triển theo con đường như thế. Cũng như trong chế độ Quốc xã, nó lan truyền theo những vòng tròn đồng tâm xung quanh một hạt nhân trung tâm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trung tâm là đảng, trong đảng là nhóm lãnh đạo của nó. Trong thời kỳ mới giành được quyền lực, nhóm lãnh đạo này hoàn toàn bị hệ tư tưởng chi phối. Đấy là lúc nó tiến hành “tiêu diệt kẻ thù giai cấp”. Do lương tâm đã bị đầu độc, nhân danh lý thuyết không tưởng, người ta tiến hành tiêu diệt hàng loạt nhóm người khác nhau. Nhìn về quá khứ, ta thấy dù ở Nga, ở Triều Tiên, Trung Quốc, Rumani, Ba Lan hay Campuchia thì vụ tắm máu đầu tiên này cũng là một trong những vụ giết người lớn nhất trong lịch sử của chế độ cộng sản, trong giai đoạn này khoảng 10% dân số đã bị giết hại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi giấc mơ không tưởng không thể nào trở thành hiện thực được, còn mười người giết một cũng không đưa đến đâu thì sự không tưởng đã thoái hoá đơn thuần thành việc bám víu quyền lực. Vì kẻ thù khách quan đã bị tiêu diệt, cần phải theo dõi để làm sao cho nó không tái xuất hiện, kể cả khả năng xuất hiện trong hàng ngũ của đảng. Đấy là lúc bắt đầu cuộc khủng bố giai đoạn hai, một cuộc khủng bố có vẻ vô nghĩa, vì nó không tương xứng với sự chống đối và chỉ nhằm áp đặt sự kiểm soát hoàn toàn lên tất cả mọi người dân, mọi ý nghĩ, mọi tư tưởng. Sợ hãi trở thành tài sản chung, nó lan truyền vào cả trong đảng, mỗi đảng viên đều cảm thấy nguy hiểm. Người này tố giác người kia, người này phản bội người kia. Tất cả, không trừ một ai. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó đến giai đoạn ba: đảng đưa ra các biện pháp chống lại những vụ thanh trừng thường xuyên. Đảng chấp nhận sự phân phối quyền lực hủ bại và hài lòng với sự an toàn của chính mình. Đảng không còn tin vào hệ tư tưởng nữa nhưng vẫn tiếp tục nói bằng ngôn ngữ của nó và theo dõi để cái ngôn ngữ mà nó biết rõ là dối trá trở thành ngôn ngữ giao tiếp duy nhất: đấy chính là dấu hiệu rằng nó đang nắm quyền. Đảng tích cóp dần đặc quyền đặc lợi. Đảng trở thành một đẳng cấp riêng. Tham nhũng hiện diện khắp nơi. Dân chúng bây giờ không so sánh đảng viên với chó sói nữa mà so sánh với lũ lợn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất cả dân chúng còn lại đều là ngoại vi. Tất cả và ngay lập tức được kêu gọi và huy động cho việc xây dựng chủ nghĩa xã hội. Tất cả đều bị đe doạ, bị lừa dối, bị xúi giục tham gia làm những việc ác. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước hết, tất cả đều bị khoá chặt. Tất cả các chế độ cộng sản đều bế quan toả cảng, đấy là một trong những bước đầu tiên của chế độ. Cho đến năm 1939, Quốc xã vẫn cho người ta ra nước ngoài miễn là có người trả tiền: nước Đức chỉ càng “trong sạch” hơn mà thôi. Cộng sản không bao giờ cho đi như thế. Họ cần có một đường biên giới nội bất xuất ngoại bất nhập, bí mật của những vụ giết người hàng loạt và bí mật về sự thất bại của họ cần phải được bảo vệ, nhưng trước hết là vì cả nước phải trở thành một trường học, nơi tất cả sẽ nhận được một nền giáo dục đào tận gốc rễ tinh thần của chủ nghĩa tư bản và thay vào đó là tinh thần xã hội chủ nghĩa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước thứ hai: kiểm soát thông tin. Dân chúng không được quyền biết những chuyện ở bên ngoài khối xã hội chủ nghĩa. Họ cũng không được quyền biết những điều xảy ra ở trong nước. Họ không được quyền biết về quá khứ. Họ không được quyền biết về hiện tại. Họ chỉ được quyền biết về tương lai tươi sáng mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước thứ ba: thay hiện thực bằng giả-hiện-thực. Có cả một tầng lớp chuyên sản xuất ra báo-chí-giả, lịch-sử-giả, văn-chương-giả và nghệ-thuật-giả và tất cả đều có nhiệm vụ phản ánh cái hiện thực không hề tồn tại. Kinh-tế-học-giả thì tạo ra thống kê tưởng tượng. Đôi khi nhu cầu của các chuyên viên trang trí dẫn đến các biện pháp theo kiểu Quốc xã. Thí dụ, ở Liên Xô, người tàn tật do chiến tranh hay tai nạn lao động bị cách li khỏi xã hội và được đưa đến những khu vực xa xôi để họ không làm hỏng bức tranh chung. Ở Bắc Triều Tiên, như người ta nói, những người lùn bị đưa đi thật xa và bị cấm sinh con, “chủng tộc” này sẽ phải biến mất vĩnh viễn. Có hàng triệu người tham gia vào công việc trang trí như thế. Để làm gì? Để chứng tỏ rằng xã hội chủ nghĩa không chỉ là khả thi mà đang được xây dựng, đang được củng cố, hơn nữa, có thể xây dựng được: đã có một xã hội tự do và tự quản mới, nơi những “con người mới” suy nghĩ và hành động theo qui tắc của hiện-thực-bịa-tạc. Công cụ hữu hiệu nhất của chính quyền là chế tác ra ngôn ngữ mới, trong đó, từ ngữ có ý nghĩa khác hẳn với ý nghĩa đã được mọi người công nhận. Vốn từ vựng và cách thể hiện đặt nó ngang tầm với ngôn ngữ cúng tế: ngôn ngữ thế hiển tính siêu nghiệm của chủ nghĩa xã hội. Nó chứng tỏ sức mạnh vô địch của đảng. Việc sử dụng rộng rãi thú ngôn ngữ này là chỉ dấu cho thấy sự nô dịch đã thành công. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong thời kỳ đầu, phần đông dân chúng tự nguyện học nói dối. Người ta gia nhập đạo đức mới cùng với di sản đạo đức cũ. Họ yêu lãnh tụ, những người hứa hẹn mang lại hạnh phúc cho họ, họ tin rằng mình hạnh phúc. Họ nghĩ rằng đang sống trong một xã hội công bằng. Họ căm thù kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, họ tố cáo chúng, đồng tình với việc cướp đoạt, xoá bỏ chúng. Họ tham gia hoặc ủng hộ vào việc tiêu diệt kẻ thù. Họ cùng tham gia thực hiện tội ác mà không biết. Trong khi đó, họ bị làm cho mụ mẫm đi bằng thông tin giả và logic giả. Họ đánh mất khả năng tự tri và đạo đức. Không còn khả năng phân biệt giữa chủ nghĩa cộng sản và lý tưởng đức hạnh được mọi người thừa nhận cho nên khi gặp phải những điều bất công, họ liền cho rằng đấy là do kẻ thù bên ngoài. Cho đến tận ngày tàn của chế độ cộng sản ở Liên Xô, mỗi khi gặp phải sự đối xử bất công của cảnh sát hay cán bộ đảng, người dân lại gọi họ là “phát xít”. Họ không nghĩ rằng phải gọi những kẻ đó theo đúng tên: tên của chúng là cộng sản. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, cuộc sống trong khối xã hội chủ nghĩa không trở nên “tốt hơn”, “vui hơn”, như Stalin nói vào lúc cao trào của cuộc “đại thanh trừng”, mà trở nên buồn tẻ hơn và u ám hơn. Trước đó, sự suy thoái về đạo đức diễn ra một cách vô thức nhưng bây giờ, người ta đã dần nhận thức được bản chất vấn đề. Trước đó, nhân dân làm điều ác nhưng lại nghĩ rằng đang làm việc thiện; nay thì họ biết họ đang làm gì. Người ta tiếp tục tố giác, tiếp tục ăn cắp, tiếp tục luồn cúi nhưng họ đã biết xấu hổ. Khác với chế độ Quốc xã, cộng sản không che giấu tội lỗi, nó tuyên bố công khai việc mình làm và kêu gọi dân chúng tham gia. Mỗi một vụ kết án đều có các cuộc mít tinh ủng hộ. Tội nhân bị đồng chí, bạn bè, vợ con công khai nguyền rủa. Tất cả đều phục tùng nghi lễ vì sợ và vì tư lợi. Những anh hùng lao động thời kỳ đầu chỉ là yếu tố trang trí, thực ra lại là những kẻ lười biếng, quỵ lụy, một người Xô Viết ngu độn. Phụ nữ bắt đầu căm thù đàn ông, trẻ con căm thù cha mẹ vì chúng cảm thấy rằng chúng cũng sẽ trở thành những người như thế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giai đoạn cuối cùng đã được các nhà văn thời kỳ cáo chung của chế độ cộng sản như Dinoviev, Erofeev miêu tả rất rõ. Tuyệt vọng và coi thường chính mình là tình cảm phổ biến nhất. Người ta chỉ còn mỗi một cách là sử dụng các tiện nghi mà chế độ cho phép, đấy là sự vô trách nhiệm, ăn bám và sống lay lắt qua ngày. Người ta không còn phải ứng xử theo kiểu nước đôi nữa, họ cố gắng để không còn nghĩ đến bất cứ điều gì. Con người trở nên khép kín. Đa sầu đa cảm, self-pity là cách để kêu gọi người khác chứng kiến sự xuống cấp đạo đức của chính mình, họ hành động giống hệt những kẻ nghiện rượu. Cuộc chiến đấu tất cả chống lại tất cả vẫn diễn ra nhưng xung năng thì đã giảm đi nhiều. Zinoviev cho rằng con người xô viết (homo sovieticus) là sản phẩm của một sự đột biến không thể phục hồi. Có thể là ông đã lầm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ai có thể tránh khỏi nền giáo dục dối trá. Các khuôn khổ của xã hội cũ cùng với tư hữu đã bị bãi bỏ và được thay bằng đủ các thứ trường học và cơ quan theo dõi: nông dân thì bị nông trang, công xã nhân dân (Trung Quốc), công nhân thì bị “công đoàn”, nhà văn và nghệ sĩ thì bị các “hội văn học nghệ thuật” theo dõi. Có thể mô tả lịch sử chế độ cộng sản ở các nước khác nhau như là một cuộc rượt đuổi không mệt mỏi nhằm thiết lập một sự kiểm soát toàn diện, còn từ phía các thần dân thì đấy là những cuộc tìm kiếm tuyệt vọng một chỗ ẩn náu, dù đấy chỉ là một góc nhỏ cho chính mình. Góc nhỏ thì bao giờ cũng có. Chính vì thế mà một số gia đình trí thức cũ ở Nga đã có thể gìn giữ được truyền thống của mình. Andrey Sakharov sinh ra trong một gia đình như thế. Trong các trường đại học tổng hợp, các khoa ngôn ngữ học cổ điển gần như vẫn được giữ nguyên như cũ. Trong các thánh đường bị nô dịch vẫn có bầu không khí trong lành để thở. Trong thời kỳ cuối của chế độ cộng sản, ta có thể thấy ở Moskva những nhóm người trẻ tuổi, những người, sau khi tiếp thu được tri thức và đạo đức, đã không đi làm, không giành một chức vụ nào, họ sống tự do, cố gắng hạn chế tiếp xúc với môi trường Xô viết. Họ đã giữ như vậy cho đến ngày chế độ cáo chung. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong đế chế Liên Xô, công tác cải tạo cộng sản dừng lại trước ngưỡng cửa nhà tù. Nếu những người Quốc xã xem việc cải đạo là không thể xảy ra thì những người cộng sản, đơn giản, lại từ chối không cho các tù nhân cải sang đạo của mình. Họ từ chối một cách kiên quyết đến nỗi dù đã xảy ra biết bao nhiêu chuyện kinh hoàng, Solzhenitsyn vẫn khẳng định rằng nhà tù là nơi có tự do tư tưởng và trong sạch về lương tâm. Ngược lại, chế độ cộng sản Á châu lại biến nhà tù thành trường học. Chính quyền ghi nhận thành tích học tập của từng trại viên. Chỉ có những người chết hoặc đã được cải hoá mới được ra khỏi nhà tù mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Đánh giá &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Với quan điểm lịch sử như vậy, có thể so sánh sự tàn phá về mặt đạo đức mà chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản đã gây ra trong thế kỷ vừa qua. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi quan niệm sự tàn phá về mặt đạo đức không phải là sự phóng đãng mà từ xa xưa, những người già đã từng phàn nàn khi quan sát đức hạnh của giới trẻ. Tôi cũng không muốn so sánh thế kỷ này với những thế kỷ trước. Không có một cơ sở triết học nào để nói rằng người ngày xưa thì tốt hơn hay xấu hơn hiện nay. Nhưng rõ ràng là chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản đã quyết định làm ngược và làm thay đổi cả các nguyên tắc đạo đức, thay đổi nhận thức về thiện - ác. Vì lý do đó mà họ đã làm nhiều việc mà kinh nghiệm của loài người chưa từng biết đến. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù chủ nghĩa Quốc xã đã thực hiện những tội ác mà chủ nghĩa cộng sản có thể không so sánh được nhưng phải nói rằng sự tàn phá về mặt đạo đức của chủ nghĩa cộng sản thì sâu hơn và rộng hơn nhiều. Có hai lý do: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ nhất, toàn dân phải học các nguyên tắc đạo đức mới. Các chứng cớ đã nói với ta rằng đây là sự cải đạo bắt buộc, đấy là sự áp bức nặng nề nhất, khó chịu nhất, so với nó thì tất cả những thứ khác: sự thiếu vắng tự do chính trị và dân sự, việc theo dõi của cảnh sát, sự đàn áp về thể xác và kể cả nỗi sợ hãi, đều không là gì so với nền giáo dục bắt buộc đó. Nó có thể làm người ta phát điên vì nó trái ngược hẳn với các sự kiện rõ ràng, trái ngược hẳn các sự kiện có thể cảm thấy được. Và cuối cùng, tất cả các “biện pháp” và “cơ quan” đều bị nó khống chế. Chủ nghĩa cộng sản có thời gian tồn tại lâu hơn chủ nghĩa Quốc xã cho nên nền giáo dục này đã hoàn thành nhiệm vụ mà nó đặt ra. Sau khi sụp đổ, nó đã để lại một xã hội đầy thương tích, để lại những tâm hồn bị đầu độc khó thanh tẩy hơn là ở nước Đức mà sau một giai đoạn vong thân tạm thời, đất nước này đã thoát ra khỏi cơn ác mộng, sẵn sàng lao động, sẵn sàng sám hối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ hai, vì có sự lẫn lộn thâm căn cố đế giữa đạo đức vẫn được mọi người thừa nhận và đạo đức cộng sản: cái sau ẩn náu sau cái trước, sống ký sinh vào cái trước, giết chết cái trước, như bệnh hoại thư, dùng cái trước làm phương tiện truyền bệnh của mình. Đây là một thí dụ: Trong một cuộc tranh luận sau khi xuất bản Cuốn sách đen về chủ nghĩa cộng sản, tác giả của những bài xã luận trên tờ Humanité đã tuyên bố trên truyền hình rằng 85 triệu người bị giết hại không hề làm lu mờ lý tưởng cộng sản; đấy chỉ là kết quả của những sự lệch lạc rất đáng tiếc mà thôi. Sau Oswiecim, ông ta tuyên bố, không thể là đảng viên Quốc xã được nữa, nhưng sau những trại tù của Liên Xô thì người ta vẫn có thể là đảng viên cộng sản được. Con người này, lúc đó vẫn còn tỉnh táo, không biết rằng ông ta đã tự ký cho mình bản án tử hình khi nói như thế. Ông ta không nhận ra rằng lý tưởng cộng sản đã đánh mất hoàn toàn nguyên tắc thực tiễn và cơ sở đạo đức đến nỗi trong thực tế, nó vẫn còn sống được sau khi đã để lại trên đường đi của nó 85 triệu xác chết, trong khi lý tưởng Quốc xã đã sụp đổ dưới sức nặng của chính những xác chết do nó tạo ra. Ông ta đã nói những lời lẽ khủng khiếp như thế trong khi nghĩ rằng mình là một người trung thực, một người trung thành với lý tưởng, một người không khoan nhượng. Chủ nghĩa cộng sản tha hoá hơn chủ nghĩa Quốc xã vì nó không bảo người ta chấp nhận một cách có ý thức tư cách của kẻ làm điều ác nhưng nó lại lợi dụng tinh thần công bằng và bác ái thịnh hành trên khắp hành tinh để truyền bá cái ác. Tất cả các thí nghiệm của cộng sản đều bắt đầu bằng sự trong trắng, hồn nhiên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản tiếng Việt © 2007 talawas &lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;[1]Scylla và Charibdys là hai quái vật trong thần thoại Hy Lạp, sống trên hai bờ vịnh hẹp, chuyên giết hại những người đi qua eo biển này.&lt;br /&gt;[2]Eichmann (1906-62), một tội phạm chiến tranh, hoạt động trong lực lượng SS từ năm 1933, năm 1937 cầm đầu Phòng xử lý vấn đề Do Thái, sau Chiến tranh thế giới thứ II chạy sang Argentina. Bị tình báo Israel bắt và bị tử hình năm 1962.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: Dịch từ bản tiếng Nga, МИК – Русская мысль; Москва-Париж, 2000&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-3378463591636484145?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/3378463591636484145/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=3378463591636484145' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/3378463591636484145'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/3378463591636484145'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/2-tai-ho-ca-th-k.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-9210599785615728862</id><published>2007-07-10T05:22:00.000-07:00</published><updated>2007-07-10T05:28:59.307-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>3- Tai hoạ của thế kỷ. Chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa phát xít và tính đặc thù của thảm hoạ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alain Besançon&lt;br /&gt;Phạm Minh Ngọc dịch&lt;br /&gt;1  http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9383&amp;rb=0302&lt;br /&gt;2  http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9393&amp;rb=0302&lt;br /&gt;3  http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9394&amp;rb=0302&lt;br /&gt;  &lt;br /&gt;Chương III &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phá hoại về mặt chính trị &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã xem xét việc thủ tiêu về mặt thể xác, đã xem xét việc phá hoại môi trường đạo đức của con người, phá hoại cái môi trường của những sinh thể có lý trí biết phân biệt thiện ác. Cần phải xem xét việc phá hoại môi trường chính trị, nghĩa là năng lực xây dựng các quan hệ gia đình và xã hội, khả năng tạo dựng các mối quan hệ giữa người cai trị và kẻ bị trị và bằng cách đó tạo ra nhà nước. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Chính sách phá hoại chính trị &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi cướp được chính quyền và để cướp được chính quyền, các đảng Quốc xã và cộng sản đã sử dụng tất cả các phương tiện chính trị hiện có lúc đó. Họ tham gia vào trò chơi chính trị nhưng chính họ thì lại đứng ngoài cuộc, họ chỉ tuân thủ các tiêu chí do chính mình đặt ra và kỷ luật đảng mà thôi. Thí dụ, khi đảng Bolshevik đòi chia ruộng cho nông dân và ký ngay hiệp ước hoà bình thì không có nghĩa là họ sẽ hài lòng khi các đòi hỏi đó được đáp ứng. Đấy là lúc những người Bolshevik cần lôi kéo nông dân và binh lính để bắt đầu tiến trình cách mạng. Nhưng khi cách mạng thành công thì ruộng đất của nông dân lại bị thu hồi và việc chuẩn bị chiến tranh lại được tăng cường. Đảng không nhận thấy một chút mâu thuẫn nào ở đây cả. Công việc không dừng lại khi đã đạt được mục đích đặt ra, nó lại tiếp tục vận động và mục tiêu kia chỉ tồn tại như là vật hy sinh cho một công việc khác nằm đằng sau cái mục đích đã được tuyên bố trước đây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nắm được chính quyền, đảng thực hiện một chính sách phá hoại chính trị chưa hề có tiền lệ trong lịch sử. Tất cả các quan hệ vốn có của xã hội đều bị loại bỏ: gia đình (nếu đảng có đủ sức làm điều đó; gia đình ở đâu cũng chống lại, nhưng dù sao vẫn bị xói mòn và thoái hoá), giai cấp, các tổ chức xã hội và các cơ quan nhà nước. Con người bị tước mọi quyền tự tổ chức, tự tập hợp, quyền có đại diện, con người bị hạ xuống thành các đinh ốc và bị lùa vào các hình thức tổ chức mới. Các hình thức này được xây dựng theo khuôn mẫu của những tổ chức đáng lẽ phải tồn tại nếu chủ nghĩa xã hội tồn tại và được khoác cho những cái tên như: xô viết, liên hiệp, công xã. Vì chủ nghĩa xã hội chỉ tồn tại trong tưởng tưởng cho nên các tổ chức trên chỉ sống được nhờ bộ máy đàn áp. Quyết định để cho các tổ chức và cơ quan này mang tên mới phản ánh cái chủ nghĩa xã hội tưởng tượng hay giữ nguyên tên cũ để có vẻ như thế giới cũ ít nhiều vẫn còn tồn tại, tất cả phụ thuộc vào nhu cầu chính trị tại thời điểm đó: trong trường hợp giữ như cũ thì chúng được gọi là công đoàn, viện hàn lâm, quốc hội, hợp tác xã – các từ đồng âm dị nghĩa như thế có thể “sử dụng được về mặt chính trị”. Biết bao đoàn đại biểu quốc hội hay hội đồng thành phố các nước phương Tây đã bị xỏ mũi khi họ tin rằng đã được các đại biểu quốc hội hay hội đồng thành phố tiếp chứ không phải là các cán bộ đảng tự nhận các danh hiệu như thế! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về đại thể, đảng Quốc xã đã bắt chước chính sách phá hoại chính trị của cộng sản. Họ cũng cố tình che giấu mục đích thật sự khi cướp chính quyền, cũng lừa bịp các đồng minh tạm thời (có cả những người bảo thủ cánh hữu) để sau đó đàn áp họ. Họ cũng thành lập các tổ chức mới, chiêu nạp thanh niên và “quần chúng” vào các tổ chức này. Tư tưởng Quốc xã không đòi hỏi phải tiêu diệt ngay lập tức các hình thức quan hệ xã hội cũ, trung lập hoá và buộc các tổ chức này phục tùng là họ đã thoả mãn rồi. Vì vậy, dưới thời Quốc xã, các doanh nhân, thị trường, quan toà, công chức cũ, những người đã làm những việc ấy trước khi Quốc xã nắm quyền đã không bị bãi chức và vẫn tiếp tục áp dụng các nguyên tắc làm việc cũ. Chiến tranh đã đẩy nhanh quá trình thiết lập và củng cố chính quyền toàn trị. Chúng ta không thể biết nếu chủ nghĩa Quốc xã chiến thắng thì chính quyền ấy sẽ phát triển theo hướng nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Các hoạt động chính trị còn sót lại&lt;/strong&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Führerprinzip (Tôn sùng lãnh tụ) là một chi tiết quan trọng của cái lý luận trở về với tự nhiên của chủ nghĩa Quốc xã. Cốt lõi của toàn bộ xã hội là phải giống như một kim tự tháp gồm các cấp lãnh đạo hứa hẹn trung thành, tận tâm với đế chế, đỉnh tháp là lãnh tụ, sùng bái lãnh tụ là một phần không thể tách rời của toàn bộ hệ thống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng cộng sản cũng tổ chức theo thang bậc nhưng về nguyên tắc, tổ chức này được xây dựng trên cở sở bầu cử và dân chủ. Tính đặc thù của đảng do Lenin sáng lập là ngay từ khi mới hình thành, trung ương đã chỉ đạo cho các tổ chức đảng “bên dưới” cần bầu cho ai. Như vậy, những cuộc bầu cử dân chủ chỉ tạo điều kiện cho trung ương thấy được sức mạnh toàn năng của chính mình. Vấn đề ở đây là về mặt lý thuyết thì ý thức giác ngộ và nhận thức khoa học mà đảng dựa vào là tài sản độc quyền của lãnh đạo đảng, các kiến thức được đưa từ đây xuống “dưới”. Sau khi đã giao quyền cho “trung ương”, cấp “dưới” thể hiện thành tích của mình bằng cách tiếp thu học thuyết và “đường lối” của đảng. Kết quả là ngay từ thời Lenin, đã có hiện tượng sùng bái lãnh tụ và đỉnh cao của nó là dưới trào Stalin. Sự sùng bái vẫn còn ngay cả sau khi Stalin chết, nhưng dưới thời Brezhnev, mọi người đều hiểu rõ rằng bức tượng hoá ra chỉ là một khúc gỗ rỗng. Sùng bái lãnh tụ mâu thuẫn với học thuyết Mác-xít, những người đòi bảo vệ sự trong sáng của học thuyết theo phái Trotsky đã kiên quyết bác bỏ hiện tượng này. Nhưng thực tế đã tự thể hiện mình trong hệ thống được xây dựng trên hiện-thực-bịa-tạc: con người dễ dàng tôn thờ một kẻ giống mình hơn là tôn thờ cái học thuyết trừu tượng và rõ ràng là giả dối kia. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như vậy, vì chính quyền cộng sản và chính quyền Quốc xã hiện diện trong những con người cụ thể nên các hoạt động chính trị chỉ còn là các hoạt động trong nội bộ đảng, một tổ chức hiện thực duy nhất còn tồn tại mà thôi. Hoạt động chính trị chỉ còn là, như Montesquieu mô tả về triều đình đế chế Ottoman và Ba Tư, hỗn hợp của lòng hận thù và âm mưu giữa những cá nhân và phe nhóm để tạo ra những liên minh tạm thời nhằm tranh giành quyền lực cá nhân, mà những vụ móc ngoặc như thế có thể dựa hoặc không cần dựa vào sự thay đổi đường lối của đảng. Trotky, Bukharin, Zinoviev, Stalin đều có chung mục đích là chủ nghĩa xã hội nhưng phải có một người nào đó làm lãnh tụ tối cao. Trong cái hộp chứa đầy nhện độc như thế đã diễn ra vô số những vụ giết người và phản bội. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Không tưởng &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những hoạt động không ngừng, đầy mưu mô và đôi khi rất sôi động của ban lãnh đạo trung ương không thể được coi là hoạt động chính trị vì đấy là những hoạt động nhằm thực hiện một ảo tưởng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai chế độ mà ta đang khảo sát đều vin vào quá khứ huyền thoại, họ đã dựa vào những huyền thoại đó để phác hoạ tương lai trong trí tưởng tượng. Đã có một thời của người thượng đẳng, những người về bản chất là ưu việt hơn tất cả, ngày mai những người thượng đẳng này sẽ lại lên ngôi và đứng đầu là những người trong sạch nhất. Chủ nghĩa cộng sản không ước mong phục hồi quá khứ, tức là chế độ công xã nguyên thủy, mà muốn tái lập nó “trên bình diện cao hơn”. Như vậy, khái niệm về sự tiến bộ, thừa kế từ thời Khai sáng và được các nhà văn trường phái lãng mạn ca tụng hết lời, chiếm vị trí quan trọng trong học thuyết này. Tư tưởng của Marx, theo cách nói rất hay của Raymond Aron, là sự di chuyển từ Rousseau đến Rousseau thông qua Saint-Simon, nghĩa là thông qua tiến bộ kỹ thuật và công nghiệp. Chủ nghĩa Hitler là chủ nghĩa duy ý chí: đây là sự sáng tạo của ý chí, cái ý chí chỉ có thể tạo ra những khu rừng rậm trong trạng thái quân bình sinh học của chúng mà thôi. Chủ nghĩa Lenin lại dựa vào tiến trình lịch sử để tạo ra vùng Arcady [1] (với đèn điện và sự dư thừa), Aufhebung (chữ dùng của Hegel - cải tạo) cái vùng Arcady nguyên thủy ấy. Nhưng đảng, đóng vai trò bà đỡ, lại điều khiển chính tiến trình lịch sử này, vì vậy, chủ nghĩa duy ý chí cũng cần thiết cả ở đây nữa, nhưng nó vừa được người ta ca ngợi lại vừa bị bác bỏ vì rằng đảng chỉ thể hiện cái tất yếu được nhận thức, được người ta coi ngang (Lenin còn viện dẫn cả Spinoza) với tự do! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện thực nằm giữa cái quá khứ huyền thoại và tương lai lý tưởng như thế đã chẳng còn chút giá trị gì. Nghệ thuật làm chính trị, nghĩa là việc sắp xếp hiện tại dựa vào việc quản lý những di sản có giá trị và sống động của quá khứ và những dự báo ngắn hạn về tương lai, cái nghệ thuật đó đã không còn ý nghĩa gì đối với lãnh đạo của cả chế độ Quốc xã lẫn chế độ cộng sản. Quá khứ vừa qua là địch thủ, hiện tại không có giá trị gì, tất cả là để phục vụ cho tương lai, cho mục đích cuối cùng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Mục tiêu vô giới hạn của chủ nghĩa Quốc xã &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cần phải nghĩ xem liệu môi trường hoạt động và bành trướng của chủ nghĩa Quốc xã có giới hạn nào không hay về bản chất, môi trường của chúng là vô bờ bến. Chính sách hoà hoãn của Chamberlan và trong một chừng mực nào đó, chính sách phân chia mà Stalin theo đuổi vào năm 1940 là dựa trên giả thiết rằng Hitler sẽ thoả mãn với cái mà hắn nhận được. Hắn xoá bỏ hiệp ước Versailles, hắn chiếm các “vùng đất phía đông” liệu đã đủ chưa? Hắn tổ chức lại nước Đức, hắn tiêu diệt những người không có khả năng lao động, hắn giết người Do Thái, người bất thành nhân nhưng hắn cần đi tiếp. Để chiếm Ba Lan, hắn sẵn sàng chấp nhận chiến tranh với phương Tây. Sau đó, hắn sẵn sàng chấp nhận chiến tranh thế giới. Có thể hắn không biết các kế hoạch đó sẽ đưa đến đâu nhưng hắn chấp nhận hậu quả, cứ như là một người bị số mệnh đưa đẩy phải liên tục khởi sự những cuộc chơi mới vậy. Stalin là người duy nhất có thể cùng hắn phân chia thế giới một cách ổn định, ông ta cho rằng hắn cũng khôn ngoan như mình và là người nhận thức được mối liên hệ tự nhiên giữa hai chế độ đã lấy làm tự hào về liên minh mới được thành lập. Nhưng Hitler đã phản bội và Stalin không thể nào hiểu được vì sao lại như thế. Sau đó, người ta cũng không thể nào hiểu nổi vì sao hắn lại dễ dàng tuyên chiến với Mỹ như thế. Từ giờ phút đó, hắn đã chơi một ván cờ mà thắng thì sẽ được cả thế giới, thua thì nước Đức sẽ tan hoang. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa Quốc xã đã bộc lộ sứ mệnh của mình trong cuộc chiến tranh này, đấy là tiêu diệt dần toàn bộ loài người theo từng lớp lang. Đối với họ, thế giới càng kháng cự mạnh bao nhiêu thì sự đối kháng giữa chủng tộc thượng đẳng và người Do Thái càng quyết liệt thêm bấy nhiêu. Người Do Thái được coi là chỉ dấu của sự cản trở việc thực thi kế hoạch vĩ đại của họ. Họ chiến đấu chống lại chủ nghĩa Bolshevik, lúc này đã thành “Bolshevik-Do Thái”, họ chiến đấu chống lại chủ nghĩa tư bản, lúc này đã thành “tư bản – Do Thái”. Nghĩa là người Do Thái đã làm băng hoại toàn thế giới, đã vấy bẩn lên tất cả, đã “Do Thái hoá” tất cả. Toàn thể nhân loại cần phải trong sạch hoá, nghĩa là cần phải giết hết. Theo Sebastien Haffner (Sebastien Haffner, Un certain Adolf Hitler, Gasset, Paris., 1979, trang 242) thì những cố gắng cuối cùng của Hitler chính là để điều khiển sao cho sự thất bại không thể tránh khỏi sẽ dẫn đến việc phá hủy toàn bộ nước Đức. Theo lý giải của Haffner, cuộc tấn công ở Ardenne là nhằm kìm chân quân Mỹ để toàn bộ đất nước rơi vào tay quân đội Liên Xô. “Những mệnh lệnh tiến hành chiến tranh hủy diệt do Hitler đưa ra vào các ngày 18 và 19 tháng 3 năm 1945 không phải là nhằm đánh một trận anh hùng cuối cùng như hồi mùa xuân năm 1944 nữa. Việc đưa hàng ngàn người Đức vào chỗ chết ở ngay trong lòng nước Đức cũng như việc hạ lệnh phá hoại một cách có hệ thống tất cả những thứ có thể giúp cho sự tồn tại khiêm nhường nhất là việc làm vô nghĩa. Vụ diệt chủng cuối cùng này của Hitler chỉ có một mục đích duy nhất: trừng phạt người Đức vì họ đã không tự nguyện lên đường đánh một trận cuối cùng, vì họ đã từ chối đóng vai trò mà Hitler đã phân cho họ. Trong mắt của Hitler thì đây là tội tử hình. Một dân tộc không thực hiện được vai trò đã được phân công sẽ phải chết.” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cơ cấu chỉ huy Quốc xã với quyền quyết định hoàn toàn thuộc về lãnh tụ đã tạo cho lịch sử của nó một bước ngoặt không ai dự đoán trước được. Về lý thuyết, có thể cho rằng Hitler có khả năng đạt được thoả thuận với nước Anh sau khi đã thoả mãn với những điều khoản nhượng bộ của Stalin. Nhưng chuyện đó đã không xảy ra, Hitler không chấp nhận xây dựng chế độ Quốc xã trong “một nước riêng lẻ”. Tương tự như thế, đảng Quốc xã và đế chế SS không cần phải làm thay vai trò của các trung tâm chỉ huy nền công nghiệp Đức, bản thân các trung tâm này đã rất ngoan ngoãn và rất có kỷ luật rồi. Thế nhưng họ vẫn giành lấy các vị trí chỉ huy và bằng cách đó, họ đã nhập khẩu hình mẫu kinh tế thiếu hiệu năng của Liên Xô vào nước Đức, tạo ra nhiều hậu quả tai hại trong những cố gắng duy trì chiến tranh của đế chế. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc cải tạo thế giới có thể được thực hiện lần lượt theo từng giai đoạn, còn việc phá hoại và giết người cũng được thực hiện theo một trình tự nhất định. Đúng là Quốc xã đã sử dụng “chiến thuật ngoạm từng miếng” (theo cách nói mà người ta gán cho là của Rákosi) vì những chủng tộc “sống sót” qua giai đoạn đầu sau đó mới nhận ra rằng đến lượt họ. Nhưng rồi ngay lập tức, phong trào này đã biến thành một cuộc tắm máu mang tầm nhân loại. Tuy nhiên, người Quốc xã không thể làm như Stalin, thí dụ hứa cho Ukraine độc lập để rồi sẽ “giải quyết” sau chiến thắng. Không, họ cần giết ngay lập tức và như thế là kích động người Ukraine đứng lên chống lại. Nguyên nhân của việc “giải quyết tất một lúc” để cuối cùng dẫn đến thất bại có lẽ có bắt nguồn từ tính duy mỹ của học thuyết. Hitler coi mình là một nghệ sĩ, tức là người có nhận thức thẩm mỹ lãng mạn của một thiên tài. “Thiên tài”, Kant viết, “không thể mô tả hay chứng minh một cách khoa học ông ta đã viết tác phẩm của mình như thế nào (…), và vì thế, tác giả của tác phẩm mà ông ta tạo ra nhờ thiên tài của mình không biết tư tưởng của ông ta đã được thực hiện như thế nào, ông ta không đủ sức nghĩ ra hay truyền đạt các tư tưởng đó cho người khác một cách tùy tiện hay theo kế hoạch trong những bản hướng dẫn mà theo đó những người khác có thể tạo ra những tác phẩm tương tự.” (Kant, Phê bình lý tính thuần túy, Chương 46, trích theo I. Kant, Toàn tập, gồm 6 tập, M. 1966, tập 5, trang 323-324). Theo đó, chính Hitler cũng không biết rõ hắn đang làm gì và cảm hứng cũng như các quyết định của hắn đến từ đâu. Hắn tự coi mình là thần linh như kiểu Promete và một phần sự say sưa đó đã được truyền xuống cho dân chúng. Hắn tin rằng hắn là người cổ động thiên tài tinh thần dân tộc, tin rằng các mệnh lệnh của hắn, lúc đầu còn thận trọng, sau này là những mệnh lệnh điên rồ, đều được ban từ trên xuống. Đấy là lý do vì sao có những sự vội vàng, hấp tấp mà Stalin không thể hiểu nổi. Đấy cũng là lý do của quyết định phi lý trong việc tiến hành cuộc chiến. Một số quyết định, do những viên tướng tài giỏi của hắn đề nghị đã có thể, nếu không thắng thì chí ít cũng có thể dẫn đến hoà, với điều kiện không thể nào có được là cuộc chiến chỉ theo đuổi những mục tiêu giới hạn. Nhưng do lỗi của Hitler mà cuộc chiến đã thất bại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Mục tiêu vô giới hạn của chủ nghĩa cộng sản &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dự án cộng sản ngay từ đầu đã mang tính toàn trị. Nó nhắm đến một cuộc cách mạng trên toàn thế giới, còn về nội dung thì đấy là một sự cải tạo triệt để xã hội, văn hoá và cả con người. Nhưng để thực hiện những mục tiêu xa lạ với lý trí của con người như thế, nó lại cho phép sử dụng những phương tiện hợp lý. Lenin, một người mơ tưởng viển vông, trong giai đoạn chiến tranh, đã đưa những khái niệm trừu tượng như chủ nghĩa tư bản, chủ nghĩa đế quốc, chủ nghĩa cơ hội cùng đủ thứ “ism” khác để giải thích thế giới và theo ông ta, có thể giải thích được tất cả mọi thứ. Ông ta áp dụng các khái niệm này cho Thụy Sĩ, cho Đức và cho cả nước Nga nữa. Nhưng khi ông ta trở về nước Nga thì việc cướp chính quyền của ông ta lại hoàn toàn mang tính “chính trị”, theo nghĩa mà Machiaveli vẫn dùng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đảng cộng sản đã giành được chính quyền bằng con đường đấu tranh chính trị trong một xã hội bình thường về mặt chính trị. Ở đây, đảng đã tập dượt những chiến thuật khác nhau, những chiến thuật này sẽ được đem ra áp dụng sau khi đảng giành được chiến thắng. Thí dụ, “chiến thuật…” nghĩa là liên kết với những lực lượng không cộng sản, buộc họ tham gia vào việc tiêu diệt kẻ thù: đầu tiên là dựa vào những người cánh tả để tiêu diệt “bọn cực hữu”; sau đó là cánh tả ôn hoà, v.v… cho đến khi những người còn lại bị buộc phải thần phục và “kết hợp” nếu không muốn bị tiêu diệt hoàn toàn. Ưu việt của chủ nghĩa Lenin là tính chuyên nghiệp bao gồm sự khôn khéo, tính kiên trì và sự hợp lý nhằm đạt cho bằng được mục tiêu đã đặt ra. Nhưng đấy là nói về sự phá hoại, còn xây dựng thì không thể, vì mục tiêu của nó là phi lý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi đã trở thành một nhà độc tài mà chính ông ta không nhận thức được, Lenin tiếp tục áp dụng những tiêu chí viển vông của mình vào những tình huống đầy biến động của nước Nga và dùng các tiêu chí đó để ra quyết định. Hoạt động cộng sản không phải được cổ vũ bởi chủ nghĩa duy mỹ mà xuất phát từ thảo luận “khoa học”. Cái giả khoa học này đã vay mượn của khoa học chân chính thuyết tam đoạn luận và tính trực quan giả tạo. Chính vì thế mà việc họ làm càng trở thành điên rồ, các quyết định càng tàn nhẫn, việc sửa chữa càng khó khăn thêm vì giả khoa học không phải là khoa học thực nghiệm, không thể xác nhận kết quả của thí nghiệm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dần dần, sự tàn phá lan sang mọi lĩnh vực và trở thành toàn triệt, nói theo Bakunin, là tương đương với ý chí sáng tạo. Ở nước Nga, sự tàn phá đã diễn ra theo những giai đoạn sau đây: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu tiên là tiêu diệt kẻ thù về chính trị tức là các cơ quan của chính phủ và cơ quan hành chính. Việc này được thực hiện ngay sau đảo chính. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, tiêu diệt các ổ đề kháng thực sự hoặc tiềm năng: các đảng phái, quân đội, công đoàn, hợp tác xã, trường đại học, trường học, viện hàn lâm khoa học, nhà in, báo giới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng sau đó, đảng mới phát hiện ra rằng chủ nghĩa xã hội, như một xã hội tự do và tự quản, vẫn chưa hình thành và để xây dựng nó thì phải áp dụng các biện pháp cưỡng bức chưa từng có trước đây. Trong khi đó, theo lý thuyết thì chỉ có hai hiện thực: chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Nghĩa là, hiện thực là tư bản chủ nghĩa, vì vậy, sang bước thứ ba, sẽ phải phá hủy tất cả những gì đang hiện hữu: làng xóm, gia đình, tàn dư của nền giáo dục tư sản và cả tiếng Nga nữa. Cần phải kiểm soát từng người, những con người cô đơn và không còn phương tiện tự vệ vì tất cả các mối liên hệ xã hội đã bị phá hoại rồi, buộc người đó vào một nếp sống mới, trong đó, anh ta sẽ được cải tạo và sẽ hình thành những phản ứng có điều kiện mới. Và cuối cùng là tiêu diệt những kẻ thù bí mật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng thất bại trong xây dựng chủ nghĩa ở trong nước còn do môi trường thù địch ở bên ngoài tạo ra nữa. Dù có mang màu sắc nào: dân chủ tư sản, xã hội-dân chủ, chủ nghĩa Quốc xã thì chính sự tồn tại của nó đã là nguy hiểm rồi. Nghĩa là, trong bước thư tư, phải thành lập tại mỗi nước các tổ chức theo kiểu Bolshevik, phải thành lập các đảng cộng sản và một cơ quan trung ương, Comintern, để phối hợp hành động và bảo đảm sao cho các tổ chức địa phương hành động theo đúng mô hình do trung ương đưa xuống. Khi hoàn cảnh cho phép, chủ nghĩa cộng sản lan truyền sang các khu vực mới, liên kết với “khối xã hội chủ nghĩa” thì các khu vực này cũng sẽ trải qua các giai đoạn phá hoại tương tự. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù vậy, ngay trong khối xã hội chủ nghĩa, đảng lại tuyên bố (bằng tiếng nói của Stalin) rằng chủ nghĩa tư bản vững chắc chưa từng có. Nó đã thâm nhập vào và mở rộng ảnh hưởng ở trong đảng, đảng đã đánh mất tính chính danh của mình. Như vậy là lãnh tụ của đảng và chỉ một mình ông ta có trách nhiệm giải tán đảng (giai đoạn 5) để rồi tạo dựng nên một đảng mới. Để thực hiện ca phẫu thuật nguy hiểm này, phải sùng bái lãnh tụ hơn nữa, lãnh tụ lúc này đã chẳng khác gì Führer của đảng Quốc xã nữa rồi. Khi đã là người đại diện cho tinh thần của thời đại, cũng như lãnh tụ Quốc xã là đại diện của tinh thần dân tộc, ông ta, trong hoàn cảnh cách ly với môi trường xung quanh nhưng lại “liên hệ trực tiếp” với đám đông, có thể tiêu diệt ngay đảng, tức là trở thành tên đao phủ tập thể của quần chúng. Stalin đã làm như thế một lần, chắc chắn là có xem xét kinh nghiệm của Hitler và “đêm của những con dao dài” của hắn ta. Ông ta chuẩn bị làm điều đó một lần nữa (đồng thời đưa tất cả người Do Thái đi đầy) nhưng chưa kịp thì đã chết. Mao Trạch Đông thì làm những hai lần: một lần là trong giai đoạn “Đại nhảy vọt”, sau đó thì quyết liệt hơn, trong “Đại cách mạng văn hoá vô sản”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Suy nhược và tự tan rã &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Logic của cả hai hệ thống, nếu được đưa đến cùng, là sự tiêu diệt toàn bộ loài người. Nhưng cái logic này không được và không thể được vận dụng đến thắng lợi cuối cùng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên tắc của chủ nghĩa cộng sản là tất cả phải phục tùng cho việc giành và giữ chính quyền vì chính quyền có trách nhiệm thực thi đề án. Để bảo vệ chính quyền thì buộc lòng phải tha những gì cần thiết cho chính sự sống còn của nó. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đã có lúc sự phá hoại đã gây ra những thiệt hại mà quyền lực của đảng gặp nguy hiểm – nhưng đây không phải là nguy cơ khởi nghĩa toàn dân, đảng đủ sức ngăn chặn chuyện đó, mà là nguy cơ biến mất ngay chính vật liệu mà đảng tiến hành thí nghiệm, tức là con người. Điều đó đã xảy ra vào giai đoạn cuối của “chủ nghĩa cộng sản thời chiến”: Nước Nga đang tan rã và sắp biến mất, Lenin buộc phải đưa ra chính sách kinh tế mới, thực chất là một cách giải lao. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cách mạng chưa thu được thắng lợi trên toàn thế giới thì thế giới bên ngoài, dù chỉ còn là một hòn đảo nhỏ, vẫn là một mối đe doạ chết người. Nó có tư tưởng thù địch như đã từng thù địch dưới thời Hitler hay chỉ muốn được yên và giữ nguyên trạng thái như phương Tây sau Thế chiến thứ hai - đó không phải là vấn đề quan trọng, chỉ cần có sự hiện diện của nó là bong bóng xà phòng xã hội chủ nghĩa có nguy cơ nổ tung bất cứ lúc nào. Để giữ cho cái thế giới hiện thực đó đứng ở khoảng cách nhất định và trong trường hợp cần thiết thì có thể tiêu diệt được nó, đảng phải có lực lượng, mà lực lượng này lại chỉ có thể được lấy từ cái hiện thực nằm dưới sự kiểm soát của đảng. Đảng cần có một nền kinh tế tối thiểu để nuôi dân và một nền công nghiệp, công nghệ tối thiểu để trang bị cho quân đội. Chính vì vậy mà những người sản xuất, các kỹ thuật viên, các nhà bác học được tha mạng. Đảng không thể đưa tất cả về “thế giới bên kia” vì nếu làm như vậy thì chính đảng cũng bị cuốn vào dây chuyền tự hủy đó của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, giai đoạn chót, sự phá hoại đảng va chạm với bản năng tự bảo vệ. Sau những vụ thanh trừng vĩ đại của Stalin và Mao Trạch Đông, đảng đã tự đặt ra các biện pháp bảo đảm và bảo vệ cho sự tồn tại của chính mình. Cộng sản không còn giết cộng sản nữa, nạn nhân chỉ bị thất sủng mà thôi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở nước Nga, giai đoạn suy thoái bắt đầu từ đấy. Đảng ngày một già đi vì nói cho cùng, bảo vệ chính quyền đồng nghĩa với việc bảo vệ các vị trí và chức vụ. Chiến thuật hình thành trong những thời kỳ gian khó bây giờ được dùng để làm mỗi việc đó mà thôi. Trên đỉnh cao quyền lực, Brezhnev đang rữa ra một cách chậm chạp. Đảng rơi vào tình trạng tha hoá: nó không còn tuyệt đối trung thành với các mục tiêu của chủ nghĩa cộng sản nữa, nó chỉ muốn hưởng thụ quyền lực và tài sản. Nó đã thoát khỏi thế giới siêu thực và trở về với hiện thực, cái hiện thực đã bị nó làm cho tan hoang, nơi chỉ có những thú vui sơ đẳng: rượu, nhà nghỉ và xe ô tô con. Còn quần chúng thì vẫn sống qua ngày đoạn tháng trong thân phận vẫn dành cho họ, cố gắng sắp xếp cuộc sống được thế nào hay thế ấy; họ không còn quan tâm đến chế độ nữa, chế độ cũng không còn tổ chức cho họ xem cảnh lên voi xuống chó của những kẻ quyền thế mà cũng chẳng dành cho họ một chút hi vọng nào trong việc thay thế những kẻ kia. Sự xuống cấp của toàn xã hội đạt đến đỉnh điểm. Khi một tiếng động nhỏ làm sụp đổ ngôi nhà xếp bằng những quân bài, cái ngôi nhà có thể sụp bất cứ lúc nào thì trước mắt chúng ta bỗng hiện lên quang cảnh hậu cộng sản: những tên mafia và những người sống gần mức nghèo khổ, những người chẳng còn đủ sức lực để nhớ về quá khứ nữa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Trung Quốc, những người thoát được những cuộc thanh trừng của Mao đã đi theo con đường khác. Để giữ quyền lực, người ta buộc phải đưa ra nhiệm vụ xây dựng nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa hùng mạnh và chủ nghĩa dân tộc đầy sức sống đã thâm nhập vào cái xác không hồn của chủ nghĩa cộng sản. Là người chứng kiến cảnh điêu tàn của nhà nước Liên Xô, họ cảm thấy hối tiếc vì đã đi theo một hình mẫu phát triển sai lầm trong khi những người Trung Hoa khác hay các dân tộc gần gũi với người Trung Hoa đã đi theo mô hình hay hơn. Từ đây, xuất hiện tính chất hai mặt của nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa: nước này đang phát triển rất mạnh trong khi đảng tiếp tục nắm chặt quyền lực và không ai biết nó có còn là đảng cộng sản nữa hay không. Hiện nay, trên thế giới chỉ còn một nước cộng sản duy nhất, một nước vẫn tiếp tục đi theo logic tự hủy diệt, đấy là Bắc Triều Tiên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta không biết chủ nghĩa Quốc xã sẽ tiến hoá như thế nào. Nó không đạt được đỉnh điểm và đã bị lật đổ ngay khi bắt đầu cuộc chinh phục của mình. Trong chế độ Quốc xã, việc phá hoại chính trị được thực hiện theo một trật tự khác với chế độ cộng sản Liên Xô. Chủ nghĩa Quốc xã hướng ra bên ngoài trước khi nó kết liễu xong xã hội Đức. Trong khi đó, Liên Xô lại coi trọng công việc phá hoại có tổ chức, công việc phá hoại một cách có kế hoạch tinh thần kẻ thù “bên ngoài”, Hồng quân chỉ xuất hiện để khẳng định chiến thắng về mặt chính trị, còn chủ nghĩa Quốc xã lại tiến hành chiến tranh ngay lập tức. Chiến tranh đã gia tốc việc thực hiện các kế hoạch của chủ nghĩa Quốc xã nhưng cũng làm gia tăng sức kháng cự bách chiến bách thắng trên toàn thế giới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành tố không dự đoán trước được trong chủ nghĩa Quốc xã cho phép ta giả định rằng Hitler có thể, thí dụ, thoả hiệp và kí hiệp ước hoà bình mà vẫn giữ được một phần lãnh thổ rộng lớn và an toàn. Trong trường hợp đó, sau khi Hitler chết, chế độ sẽ trải qua giai đoạn suy nhược tương tự như chế độ của Lenin. Về vấn đề này, Leszek Kolakovsky đã viết một tiểu phẩm hài hước nhại một bài báo trên tờ New York Times hồi đầu những năm 80 theo phong cách mà báo này viết về Liên Xô thời Brezhnev. Tác giả chào mừng sự nới lỏng về chính trị, chào mừng những thành công của chủ nghĩa Quốc xã mang bộ mặt con người. Tất nhiên, tác giả viết tiếp, những điều khủng khiếp trong quá khứ, trong đó có số phận kinh hoàng của người Do Thái, là đáng tiếc. Nhưng đấy đã là quá khứ xa xôi và nó không thể cản trở chúng ta trong việc ghi nhận những thành quả tuyệt vời, những thành quả do chế độ, trên đường bình thường hoá, mang lại… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ý nghĩa của những tác nhân bên ngoài đối với quá trình suy nhược và sụp đổ của các chế độ toàn trị có thể khác nhau. Đối với nước Đức Quốc xã thì đấy là tác nhân quyết định: nước Đức đã bị quân đồng minh đánh tan. Nhưng thế giới “tư bản chủ nghĩa” ít khi là mối đe doạ đối với chế độ cộng sản. Chủ nghĩa Quốc xã đã nêu cao tính chính danh của chủ nghĩa cộng sản trong mắt phương Tây. Trong thời “Chiến tranh lạnh”, chính sách roll back (quay lại quá khứ, nghĩa là quay lại các quan hệ trước chiến tranh) đã nhanh chóng nhường chỗ cho chính sách containment (kiềm chế). Bước ngoặt đó cũng không ngăn chặn được sự phát triển rộng khắp của phong trào cộng sản ở châu Á, châu Phi và cả châu Mỹ nữa. Cuối cùng thì đảo Grenada là nơi duy nhất mà chủ nghĩa cộng sản bị lật đổ, tương tự như chủ nghĩa Quốc xã, nghĩa là bằng một cuộc đổ quân ồ ạt, dù bị một số nước phi cộng sản phản đối quyết liệt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Phụ lục &lt;br /&gt;Chủ nghĩa Bolshevik: Nhớ và quên &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một sự đồng thuận rộng rãi về sự tương đồng giữa chủ nghĩa cộng sản kiểu Bolshevik và chế độ Quốc xã, ít nhất thì trong giới các nhà sử học hàn lâm đã có một sự đồng thuận như thế. Tôi coi thuật ngữ “hai anh em sinh đôi cùng trứng” thể hiện được bản chất của hai chế độ này. Đấy là hai hệ tư tưởng đã giành được quyền lực trong thế kỷ XX. Mục đích của chúng là xây dựng một xã hội hoàn hảo và để làm điều đó thì trước hết phải loại bỏ hoàn toàn cái bất thiện, tức là những trở ngại trên con đường dẫn đến xã hội hoàn hảo đó. Đối với chủ nghĩa cộng sản thì bất thiện chính là tài sản tư nhân, cũng có nghĩa là tầng lớp hữu sản. Nhưng hoá ra cái bất thiện không biến mất sau khi giai cấp hữu sản đã bị tiêu diệt, từ đây tất cả mọi người dân, những người đã bị “tinh thần của chủ nghĩa tư bản” làm cho thoái hoá biến chất, đều bị coi là kẻ thù của chủ nghĩa xã hội, thậm chí kẻ thù còn thâm nhập vào bộ máy của đảng nữa. Đối với chế độ Quốc xã thì các dân tộc bị coi là hạ đẳng, mà trước hết là người Do Thái, chính là cái bất thiện. Nhưng sau khi người Do Thái bị tiêu diệt thì cái bất thiện cũng không biến mất, cần phải loại trừ cái bất thiện trong cả các chủng tộc khác, kể cả chủng tộc thượng đẳng vì chính họ cũng đã bị vấy bẩn. Cả chủ nghĩa cộng sản lẫn chủ nghĩa Quốc xã đều dựa vào uy tín của khoa học để nêu cao tính chính danh của mình. Cả hai chế độ đều có tham vọng tạo dựng con người mới và cải tạo lại toàn bộ nhân loại. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai hệ tư tưởng đều tự nhận là có lòng nhân ái. Chủ nghĩa Quốc xã thì muốn mang lại hạnh phúc cho nhân dân Đức và tuyên bố rằng giết người Do Thái là làm điều thiện đối với loài người. Chủ nghĩa cộng sản-chủ nghĩa Lenin thì mong muốn đem hạnh phúc đến cho toàn thể loài người. Tính ưu việt của chủ nghĩa cộng sản chính là ở đó, trong khi cương lĩnh của chủ nghĩa Quốc xã thì không thể nào xuất khẩu được. Cả hai học thuyết đều đưa ra “những lý tưởng cao cả”, đủ sức động viên người ta thực hiện những hành động anh hùng và giữ lòng trung thành tuyệt đối. Nhưng cả hai đều cho người ta quyền được giết và buộc người ta phải giết. Xin dẫn ra đây những lời được coi là tiên tri của Chateaubriand: “Hai hệ thống khác nhau này có cùng một phương tiện anh hùng, được tuyên bố công khai hay hiểu ngầm thì cũng thế, đấy là: giết người”. Còn Hugo thì nói: “Ngươi có thể giết tên này”. Hoặc loại người này. Sau khi giành được chính quyền, họ đã thực hiện chương trình giết người với một mức độ chưa từng có trước đây. Tội ác của hai hệ thống có tương đương nhau hay không? Sau khi đã tìm hiểu cả hai hệ thống, sau khi đã biết những kỷ lục của chủ nghĩa Quốc xã về cường độ (buồng hơi ngạt) và kỷ lục của chủ nghĩa cộng sản về số lượng (hơn 80 triệu nạn nhân), sau khi đã biết sự phá hoại về mặt lý trí và tình cảm mà cả hai hệ thống đã gây ra cho nhân loại, tôi nghĩ rằng chẳng nên thảo luận vấn đề này làm gì, ta phải trả lời một cách đơn giản và dứt khoát: chúng đều có tội như nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vấn đề là tại sao hôm nay, nghĩa là vào năm 1997, trí nhớ lịch sử của nhân loại lại đối xử với chúng khác nhau đến nỗi có cảm giác như chủ nghĩa cộng sản đã bị người đời bỏ quên. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cách đối xử bất bình đẳng rõ ràng đến nỗi chẳng cần phải chứng minh. Ngay từ năm 1989, phe đối lập ở Ba Lan cùng với Nhà thờ đã đề nghị mọi người cùng quên đi quá khứ và cùng tha thứ. Tại phần lớn các nước vừa thoát khỏi chủ nghĩa cộng sản, không thấy ai nói đến việc trừng phạt các nhà lãnh đạo cũ, những người đã giết người, đã tước quyền tự do, đã cướp bóc và lừa đảo các thần dân của họ suốt hai ba thế hệ. Trừ Tiệp và Đông Đức, tại tất cả các nước khác, các đảng viên cộng sản vẫn được tiếp tục tham gia vào các trò chơi chính trị và nhờ thế, đôi khi họ lại nắm được quyền lực. Tại Nga và các nước cộng hoà khác, các quan chức cảnh sát và ngoại giao vẫn được giữ nguyên chức vụ. Phương Tây đánh giá tích cực cuộc đại ân xá này. Chỉ một thời gian sau, các phương tiện thông tin đại chúng lại sẵn sàng nói đến “thiên anh hùng ca của chủ nghĩa cộng sản”. Tuy quá khứ của Đảng Cộng sản Pháp đã được trình bày một cách rõ ràng và có đủ cứ liệu chứng minh, nó vẫn chẳng gặp khó khăn gì trong việc hội nhập vào phong trào dân chủ của nước Pháp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngược lại, damatio memoriac (sự nguyền rủa đời đời) chủ nghĩa Quốc xã không những không có thời hạn nào mà có vẻ như lòng căm thù của người đời đối với nó càng ngày lại càng lớn lên thêm. Các thư viện nói về tội ác của chủ nghĩa Quốc xã đã và đang được bổ sung thêm mỗi năm. Các viện bảo tàng và các cuộc triển lãm tiếp tục nhắc nhở người ta, mà như thế là đúng, về “sự khủng khiếp của tội ác”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xin theo dõi một số đề tài của một tờ báo lớn từ năm 1990 đến năm 1997 là năm tôi viết tác phẩm này. Chủ nghĩa Quốc xã được nhắc tới 480 lần, Chủ nghĩa Stalin – 7 lần, Oswiecim – 105 lần, Kolyma – 2 lần, Majdanek – 1, Kurpatư – 0 lần nào, Nạn đói ở Ukraine (năm 1933 có từ 5 đến 6 triệu người bị chết vì đói) – 0 lần nào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi nói về cuốn sách mang tên Nhớ và quên của mình, Alfred Grosse tuyên bố: “Tôi đề nghị: phải áp dụng cùng một tiêu chí cho tất cả mọi người khi đánh giá trách nhiệm về những tội lỗi mà họ đã phạm trong quá khứ.” Dĩ nhiên là như thế, nhưng đây là điều rất khó, không phải với tư cách một quan toà mà với tư cách một nhà sử học bình thường, hôm nay tôi xin cố gắng giải thích các sự kiện sine ira et studia (một cách bình tĩnh và không thiên vị). Tôi không nghĩ là mình sẽ giải quyết được toàn bộ vấn đề. Chỉ xin đưa ra một số nhân tố: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa Quốc xã được nhiều người biết hơn là chủ nghĩa cộng sản vì các lực lượng đồng minh đã mở rộng cửa “các chỗ giấu xác người” và vì nhân dân nhiều nước Tây Âu đã trải qua giai đoạn nô dịch của chủ nghĩa Quốc xã. Tôi đã nhiều lần hỏi các sinh viên xem họ có biết gì về nạn đói do chính con người tạo ra ở Ukraine vào năm 1933 không. Hoá ra họ chưa nghe nói đến chuyện đó bao giờ. Tội ác của chủ nghĩa Quốc xã trước hết là việc thủ tiêu về mặt thể xác. Nạn nhân và nhân chứng, những người không buộc phải chấp nhận chủ nghĩa Quốc xã, không bị nó tiêm nhiễm về mặt đạo đức. Như vậy là tội ác của nó rất rõ ràng, ai cũng thấy. Các lò hơi ngạt được lập ra để giết một phần nhân loại là một sự kiện rõ ràng, trực tiếp. Còn GULag và lao cải thì lại dường như bị chìm trong sương mù và chỉ được biết đến qua những chứng cớ gián tiếp. Chỉ có một trường hợp ngoại lệ, đấy là nước Cămpuchia, ở đấy những nấm mồ tập thể đang được khai quật. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân dân Do Thái tự nhận trách nhiệm ghi nhớ thảm hoạ. Đối với họ, ghi nhớ những cuộc đàn áp là trách nhiệm mang tính đạo đức, trách nhiệm tôn giáo liên quan đến sự vinh danh và lời thỉnh cầu Đức Chúa, Người đã hứa bảo vệ Dân Mình, Người trừng phạt sự bất công và tội ác. Nhân loại phải mang ơn trí nhớ của người Do Thái, họ chính là những người bảo vệ các kho lưu trữ về thảm hoạ. Điều bí mật nằm ở các dân tộc đã quên mà tôi sẽ nói tới sau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chủ nghĩa Quốc xã và chủ nghĩa cộng sản nằm trong một từ trường bị phân cực bởi các khái niệm tả khuynh và hữu khuynh. Đây là một khái niệm cực kỳ phức tạp. Một mặt, tư tưởng tả khuynh đồng nghĩa với việc các tầng lớp xã hội được tham gia dần dần vào các tiến trình chính trị dân chủ. Đồng thời cần phải ghi nhận rằng sự phát triển của giai cấp công nhân Mỹ đã làm cho tư tưởng xã hội chủ nghĩa không còn hấp dẫn nữa, giai cấp công nhân Anh, Đức và các nước vùng Scadinavia đã lớn mạnh, với đa số các đại diện của mình trong nghị viện, đã quay lưng lại với lý tưởng cộng sản chủ nghĩa. Ngay trước chiến tranh thế giới thứ II, chỉ có ở Pháp và Tiệp Khắc, cũng như sau này ở Italy, chủ nghĩa cộng sản có thể giành được chiến thắng cùng với phong trào công nhân và như vậy là có toàn quyền tham gia vào lực lượng cánh tả mà thôi. Xin nói thêm rằng: ở Pháp, có một số nhà sử học, thí dụ như Matier, những người hâm mộ cuộc Cách mạng vĩ đại Pháp đã làm việc so sánh Cách mạng tháng Mười năm 1917 với Cách mạng năm 1792 và so sánh cuộc khủng bố do những người Bolshevik và những người Jacobin tiến hành. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặt khác, nhiều nhà sử học sinh ra và trưởng thành trước chiến tranh vẫn giữ được cảm giác sống động về cội nguồn xã hội chủ nghĩa hay vô sản của chủ nghĩa phát xít Italy và Quốc xã Đức. Chứng minh cho điều đó là cuốn sách Lịch sử chủ nghĩa xã hội ở châu Âu của Eli Galevi xuất bản năm 1937. Tác giả dành hẳn chương ba của phần năm của tác phẩm để nói về chủ nghĩa xã hội ở nước Italy phát xít. Còn chương bốn là để nói về chủ nghĩa xã hội ở nước Đức Quốc xã. Chế độ này tự tuyên bố là theo đường lối chống tư bản, đã tịch thu tài sản của tầng lớp tinh hoa hay tiêu diệt chính tầng lớp này; như vậy là ngày hôm nay, chiếu theo một số tiêu chí, chế độ này có thể chiếm được vị trí mà nó không thể ngờ được, tức là vị trí trong lịch sử của phong trào xã hội chủ nghĩa. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiến tranh đã đưa các nước dân chủ tham gia liên minh quân sự với Liên Xô, và vì vậy đã làm giảm sức đề kháng đối với tư tưởng cộng sản mà vào lúc Stalin kí hoà ước với Hitler đã rất mạnh, cũng như đã tạo ra một sự rối loạn tri thức nhất định. Để một nước dân chủ chiến đấu hết mình thì đồng minh của nó phải được tôn trọng ở một mức độ nhất định, khi cần thiết người ta buộc phải gán cho nó một sự tôn trọng như thế. Với sự tiếp tay của Stalin, lòng dũng cảm của các chiến binh Liên Xô được coi là biểu hiện của chủ nghĩa yêu nước, còn tư tưởng cộng sản thì được người ta cố tình che giấu đi. Khác với các nước Đông Âu, các nước phương Tây không phải chịu cảnh xâm lăng của quân đội Xô viết. Vì thế, người ta coi Hồng quân là quân đội giải phóng, tương tự như quân đội của các nước đồng minh khác, nhưng điều này trái ngược hẳn với quan niệm của người Ba Lan hay người dân các nước Baltic. Đại diện Liên Xô cũng tham gia vụ xét xử ở Nuremberg. Các nước dân chủ đã chịu nhiều tổn thất trong cuộc chiến tranh chống chủ nghĩa phát xít. Sau đó, họ chỉ có thể đồng ý chịu những hi sinh tối thiểu để ngăn chặn sự bành trướng của chế độ Xô viết và khi nó sắp cáo chung, nhằm giữ sự ổn định, họ đã giúp đỡ để cho nó sống còn. Chế độ này đã tự sụp đổ, đã biến mất, vai trò của các nước dân chủ trong chuyện đó là không đáng kể. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một trong những thành tựu của chế độ Xô viết là nó đã tuyên truyền và dần dần áp đặt được cách phân loại các chế độ chính trị hiện nay theo quan điểm tư tưởng của mình. Lenin đã giản lược thành sự đối đầu của chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa tư bản. Cho đến những năm 30 của thế kỷ trước, Stalin vẫn giữ quan điểm về một thế giới lưỡng phân như thế. Chủ nghĩa tư bản hay còn gọi là chủ nghĩa đế quốc bao gồm các chế độ tự do và dân chủ-xã hội, phát xít và Quốc xã. Điều đó đã tạo điều kiện cho những người cộng sản Đức đánh đu giữa những người “phát xít – xã hội” và “Quốc xã”. Nhưng sau khi đưa ra nghị quyết về cái gọi là chính sách Mặt trận dân tộc thì các nước được phân thành: chủ nghĩa xã hội (nghĩa là Liên Xô), dân chủ tư sản (các nước tự do và dân chủ-xã hội) và cuối cùng là phát xít. Các chế độ như Quốc xã, phát xít Mussolini, các chế độ độc tài ở Tây Ban Nha, Áo, Hung, Ba Lan… và cuối cùng là các lực lượng cực hữu ở các nước dân chủ tự do đều bị coi là phát xít cả. Người ta đã xâu chuỗi Hitler với Jean Sharp (một quan chức cao cấp trong chính quyền Pháp trước chiến tranh và sau này có tham gia chính quyền tay sai phát xít Đức, có cảm tình với cánh cực hữu), Franco, Mussolini ..v..v.. Tính đặc thù của chế độ Quốc xã đã bị xoá nhoà. Thêm vào đó, chế độ này bị xếp vào cánh hữu và phủ bóng đen lên tất cả các lực lượng thiên hữu. Chế độ này trở thành cực hữu, trong khi Liên Xô trở thành lực lượng cực tả. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều đáng ngạc nhiên là cách phân loại như vậy đã thâm nhập và củng cố được vị trí của mình trong tư duy lịch sử ở nước Pháp. Xin xem mấy cuốn sách giáo khoa về lịch sử dành cho các trường trung và đại học. Cách phân loại thường được viết như sau: Chế độ Xô viết; các nước dân chủ tự do với các lực lượng cánh tả và cánh hữu; các chế độ phát xít, nghĩa là chế độ Quốc xã, chế độ phát xít ở Italy, chế độ của Franco ở Tây Ban Nha..v..v.. Đấy chỉ là cách trình bày “đã được mềm hoá” sự phân loại của Liên Xô mà thôi. Ngược lại, trong các cuốn sách giáo khoa này thật khó tìm thấy cách phân loại đúng đắn, đã được Hannah Arendt đề xuất vào năm 1951 và được tất cả các sử gia đương đại tán thành: Hai hệ thống toàn trị là chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa Quốc xã, các chế độ tự do, các nhà nước chuyên chế (Italy, Tây Ban Nha, Hungary, các nước Mỹ La tinh). Cách phân loại như thế sẽ đưa chúng ta trở về với các tiêu chí cổ điển về các chế độ độc tài và áp bức, được mọi người biết đến từ thời Aristotle. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số người có khả năng gìn giữ trí nhớ về chủ nghĩa cộng sản quả thật không nhiều. Chế độ Quốc xã chỉ tồn tại có 12 năm, trong khi chế độ cộng sản châu Âu kéo dài 50 đến 70 năm, tùy nước. Thời gian dài đã tạo ra hiệu ứng ân xá tự động. Trên thực tế, trong thời gian dài như thế xã hội công dân đã bị thủ tiêu, các tầng lớp tinh hoa đã bị tiêu diệt, bị thay thế hoặc bị cải tạo hết. Tất cả mọi người, từ trên xuống dưới đều đã tự thích nghi, đã phản bội, đã suy đồi về mặt đạo đức. Hơn thế nữa, đa số những người có khả năng tư duy đã không có kiến thức về lịch sử nước mình, đã không còn khả năng phân tích nữa. Khi đọc các tác phẩm đối lập, nghĩa là nền văn học chân chính duy nhất của nước Nga, ta chỉ nghe thấy những lời khẩn cầu đau xé tim gan, những mô tả đầy xúc động về cái thảm hoạ bất tận đó, nhưng không bao giờ gặp một sự phân tích mang tầm lý tính, mang tầm trí tuệ. Các nhà sử học trẻ Nga hiện nay không quan tâm đến giai đoạn đó, một giai đoạn đã được cho vào quên lãng và khinh khi. Xin nói thêm là nhà nước còn đóng cửa các kho lưu trữ. Môi trường duy nhất còn giữ được trí nhớ về chủ nghĩa cộng sản là phong trào gọi là dissident [2] , xuất hiện khoảng năm 1970. Nhưng phong trào này đã tan rã vào năm 1991 và không có khả năng tham gia vào chính quyền mới. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khôi phục trí năng và nhận thức về đạo đức của nhân dân sau khi chế độ toàn trị tan rã là việc cực kỳ khó. Theo ý nghĩa này thì công việc ở nước Đức Quốc xã có nhiều thuận lợi hơn so với nước Nga hậu cộng sản. Ở Đức, xã hội công dân chưa bị phá sập hoàn toàn. Việc lên án, trừng phạt, phi phát xít hoá do quân đội đồng minh tiến hành đã giúp xã hội công dân tìm được sức mạnh để tham gia vào phong trào thanh tẩy lương tâm, lên án chính mình, giúp nó người ta ghi nhớ những việc đã làm và sám hối. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đông Âu thì không như thế, phương Tây phải chịu một phần trách nhiệm trong chuyện này. Khi những người cộng sản Nga biến việc nắm giữ toàn bộ tài sản quốc gia thành tài sản tư nhân hợp pháp của chính họ, khi họ hợp thức hoá quyền lực của mình bằng một cuộc phổ thông đầu phiếu, khi họ thay chủ nghĩa Lenin bằng chủ nghĩa xô vanh nước lớn thì phương Tây đã im lặng, cho rằng đòi hỏi họ phải chịu trách nhiệm là không đúng chỗ. Không nên giúp nước Nga theo cách tồi tệ như thế. Việc những bức tượng của Lenin còn đứng trên tất cả các quảng trường của nước Nga là biểu hiện rõ ràng về sự ngộ độc của tâm hồn con người, phải nhiều năm nữa mới chữa được. Ở phương Tây, lời “giáo huấn” của Comintern đưa ra cho Mặt trận dân tộc vẫn chưa được được xoá bỏ hẳn. Việc đưa các tư tưởng của Lenin vào hàng ngũ cánh tả chắc chắn sẽ làm cho Kautsky, Bernstein, Léon Blum, Bertrand Russell, thậm chí ngay cả Rosa Luxemburg cũng sẽ tỏ thái độ khinh bỉ nếu các vị đó còn sống cho đến hôm nay. Chính vì việc làm sai lầm như thế mà hiện nay người ta vẫn coi đó là một sự hiểu lầm hay một trường hợp đáng tiếc trong phong trào cánh tả. Bây giờ, sau khi biến mất, nó lại tiếp tục được coi như là một dự án xứng đáng thực thi nhưng đã bị đưa vào con đường lầm lạc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việc quên chủ nghĩa cộng sản lại thúc đẩy người ta càng nhớ đến chủ nghĩa Quốc xã nhiều hơn và ngược lại, một trí nhớ trung thực và đơn giản cũng đủ để kết án cả hai chế độ này. Ở đây có cả đặc trưng của cái lương tâm không trong sáng đã tồn tại nhiều thế kỷ ở phương Tây: nguồn gốc của cái ác tuyệt đối bao giờ cũng xuất phát từ phương Tây. Nay quan niệm về vị trí địa lý của họ đã thay đổi. Nguồn gốc của cái ác bây giờ là Nam Phi với nạn phân biệt chủng tộc, là Mỹ với cuộc chiến tranh Việt Nam. Nhưng trung tâm động đất vẫn là nước Đức Quốc xã. Nga, Triều Tiên, Trung Quốc, Cuba được coi là bên ngoài hay bị đẩy ra bên ngoài vì người ta đã nhắm mắt làm ngơ. Sự cắn rứt lương tâm đi kèm với quá trình này được bù trừ bằng sự cảnh giác không khoan nhượng, sự chú tâm không mệt mỏi vào tất cả những gì có liên quan đến chủ nghĩa Quốc xã mà trước hết là chính quyền Vichy ở Pháp trước đây và tất cả những tư tưởng sai lầm đang thối rữa trong một vài tổ chức cánh hữu ở phương Tây hiện nay. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế kỷ XX không chỉ có một lịch sử sát nhân kinh hoàng mà còn có đặc điểm là nhận thức lịch sử phải trải qua nhiều khó khăn mới lựa chọn được hướng đi đúng. Cái này là nguyên nhân của cái kia. G. Orwell đã nhận xét rằng nhiều người trở thành Quốc xã vì nỗi kinh hoàng có thể lý giải được khi thấy những việc mà cộng sản đã làm và nhiều người đã trở thành cộng sản vì nỗi kinh hoàng khi thấy những việc mà Quốc xã đã làm. Điều đó cảnh giác chúng ta về nguy cơ của những sự xuyên tạc lịch sử. Một sự xuyên tạc như thế đang diễn ra ngay trước mắt chúng ta, và thật đáng buồn nếu cái lịch sử bị xuyên tạc như thế sẽ là di sản mà chúng ta để lại cho thế kỷ sau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi vẫn hy vọng. Phải cần nhiều năm, người ta mới nhận thức được đầy đủ chủ nghĩa Quốc xã vì nó là cái bất khả tưởng tượng, là cái mà trí não con người không thể hiểu được. Điều đó cũng có thể sẽ xảy ra với chủ nghĩa cộng sản, công việc mà nó đã làm cũng tạo ra một hố sâu đen ngòm mà con người không thể nào hiểu được, và giống như Oswencim, công việc đó đã được che giấu bởi sự khó tin, khó tưởng tượng và không thể hình dung nổi. Thời gian, một trong các chức năng của nó là phát hiện ra sự thật, có thể sẽ làm được nhiệm vụ của mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản tiếng Việt © 2007 talawas &lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;[1]Arcady, vùng đất thuộc Hy Lạp, nơi dân chúng chỉ làm nghề trồng trọt và chăn nuôi, không quan tâm đến công nghiệp và khoa học, nghệ thuật (ngoại trừ ca nhạc) và rất hiếu khách. Được các nhà thơ sau này ví với thiên đường trên cõi thế.&lt;br /&gt;[2]Dissident, nghĩa rộng là để chỉ những người chống lại các quan điểm, các nguyên tắc, các cơ chế đã đứng vững, nhưng thường được dùng theo nghĩa hẹp để chỉ những nhà hoạt động chính trị chống lại các chế độ độc tài, toàn trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: Dịch từ bản tiếng Nga, МИК” – “Русская мысль; Москва-Париж, 2000. &lt;br /&gt;http://www.nationalism.org/library/science/ideology/besancon/besancon-le-malheur-du-siecle.htm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.talawas.de/&lt;br /&gt;http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9394&amp;rb=0302&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-9210599785615728862?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/9210599785615728862/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=9210599785615728862' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/9210599785615728862'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/9210599785615728862'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/3-tai-ho-ca-th-k.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-4033583343477077455</id><published>2007-07-09T09:11:00.000-07:00</published><updated>2007-07-09T09:12:23.701-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>'Vô Ra Thằng Cha khi Nãy' &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://bp0.blogger.com/_Vtq5o0HuV7E/RpI76Kkwi0I/AAAAAAAABYA/xbAGt5J5AYY/s400/1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;"Vô ra thằng cha khi nãy" là một thành ngữ người Việt thường nói để mô tả một sự kiện, một nhân vật cứ xuất hiện nhiều lần, dưới những hình thức khác nhau, khiến người ta tưởng lầm rằng đó là nhiều người, nhưng thực chất chỉ là một người, một "thằng cha ấy" mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ như trên sân khấu, nay thì khán giả thấy nhân vật nầy xuất hiện, chốc nữa lại thấy nhân vật khác nhưng thực chất cũng chỉ là một diễn viên mà thôi; khi anh ta đóng ông quan, khi đóng vai anh lính, còn thực chất cũng chỉ "một anh chàng", chỉ là "thằng cha khi nãy".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng có thể đó là lời chê của khán giả khi họ bình phẩm một vở tuồng, một diễn viên khi vào khi ra sân khấu, cũng chỉ là "thằng cha" ấy mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là chuyện sân khấu cải lương hay kịch. Còn một thứ sân khấu khác nữa, cũng không kém nhàm chán. Đó là sân khấu chính trị. Trên sân khấu chính trị cũng có nhiều vở tuồng, nhiều nhân vật, coi cũng rất hấp dẫn. Tuy nhiên, trên những sân khấu chính trị của những chế độ độc tài, xem ra cũng có nhiều tuồng tích hấp dẫn, cũng có hiến pháp, cũng có phân quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp, cũng có họp hành phê bình, cãi cọ, thậm chí đánh lộn nhau u đầu chảy máu, cũng có hoan hô và biểu quyết, nhưng tựu chung, cũng chỉ có một thằng: Đạo Diễn. Cho nên dù có nhiều tấn tuồng coi vui lắm, tưởng như dân chủ lắm, tự do lắm nhưng thực chất cũng chỉ là "Vô ra thằng cha khi nãy".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước đây nước ta có hai sân khấu chính trị. Một sân khấu ở trong Nam và một ở ngoài Bắc. Sân khấu nào coi cũng vui và cũng "hấp dẫn" đối với những người dân nhẹ dạ, dễ tin, ngu ngơ về những thủ đoạn chính trị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sân khấu trong Nam thì đã dẹp tiệm từ 30 tháng Tư rồi, đã "Nằm xuống trong lòng đất lạnh". Vì bài nầy nói chuyện phiếm nên tôi chẳng nhắc lại làm chi. Nói như Nhất Linh thì "Đời tôi để lịch sử xử". Lịch sử cũng sẽ xử cái sân khấu chính trị miền Nam đó. Bây giờ xin nói đôi điều "Thằng cha khi nãy" của sân khấu chính trị miền Bắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi nắm chính quyền nhờ cái gọi là "Cách Mạng Tháng Tám", Hồ Chí Minh xây dựng chế độ dân chủ cho nước Việt Nam hồi ấy. Bề gì thì cũng đã hô hào "Độc Lập - Tự Do". Nói là tự do mà một nước dân chủ không cho bầu quốc hội thì cũng kỳ cục nên mới có cuộc bầu cử quốc hội ngày 6 tháng 1 năm 1946. Bầu xong rồi mà đắc cử thì chỉ có cán bộ Cộng Sản với những người "ủng hộ Việt Minh". Nên nhớ cho rằng Việt Minh là một phong trào của Cộng Sản Việt Nam hay nói trắng ra là cái áo ngoài của họ. Trong quốc hội không có ai là người đối lập. Các đảng phái khác không tham gia hoặc tham gia nhưng không thể đắc cử được vì "Bầu cử không ngay thẳng" như lời cha tôi nói hồi ấy. Vì là đầu mùa dân chủ, vì là "người xưa", ăn nói còn dè dặt nên cha tôi không dùng những tiếng như người ta nói sau nầy như "bầu cử gian lận", "ăn gian phiếu", "tráo trở đổi thùng phiếu, đổi kết quả", v.v.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do áp lực của "Quân Tàu Tưởng", tức là áp lực của mấy ông tướng Tàu phù thuộc phe Tưởng Giới Thạch, Hồ Chí Minh bèn nhường cho các "Đảng phái Quốc Gia" (Cộng Sản gọi là "Đảng phái phản động") 70 ghế trong quốc hội. Trò nầy chỉ là "hoãn binh chi kế" của Hồ già. Sau đó thì 70 ông đại biểu quốc hội trong cái trò nhường ghế đó, ai nhanh chân thì toàn mạng, ai chậm chân thì bị cho mò tôm dưới đáy sông. Mò tôm là một cách giết người bí mật và không còn dấu tích. Không cần bắn giết hay đâm chém gì cả, cứ cột một hòn đá cho thật nặng vào cổ nạn nhân rồi thả xuống giữa dòng sông. Hòn đá sẽ "keo sơn" giữ chặt nạn nhân cho đến khi xương thịt nạn nhân rã ra từng miếng nhỏ. "Ai biết mô mà tìm". Nhà văn Khái Hưng cũng bị Cộng Sản Việt Nam cho đi mò tôm theo cách như vậy đấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1955, sau khi Tây cuốn gói khỏi miền Bắc, quốc hội của chế độ Cộng Sản Việt Nam lại họp, lại bầu đi bầu lại mấy lần, bao giờ trong quốc hội của chế độ Cộng Sản Việt Nam cũng có đại biểu ba đảng "đàng hoàng". Một là đại biểu đảng Cộng Sản, hai là đại biểu đảng Xã Hội, ba là đại biểu đảng Dân Chủ. Nói tới đại biểu tức là nói tới đảng. Vậy thì miền Bắc hồi ấy có ba đảng: Đảng Cộng Sản, đúng đầu là "Bác Hồ muôn vàn kính yêu" của Nông Thị Xuân, hai là ông Nghiêm Xuân Yên đảng trưởng (hay chủ tịch gì đó cũng được) của đảng Dân Chủ, ba là ông Nguyễn Xiển của đảng Xã Hội. Hễ một khi đại biểu đảng Cộng Sản Hà Nội đưa ra một cái gì đó, chẳng hạn là một nghị quyết, một tuyên cáo (lên án đế quốc Mỹ thả bom miền Bắc chẳng hạn), một đạo luật để "giữ gìn kỹ cương phép nước" đại biểu hai đảng kia "triệt để ủng hộ" hay "nhất trí hoan hô". Ông Nguyễn Xiển là một người hay nhìn trời nhìn đất và nhìn trăng sao vì ông nguyên là cán sự khí tượng; còn ông Nghiêm Xuân Yêm tuy là "dòng dõi", tuy là "sinh viên" nhưng theo nhận xét của nhiều người ông có cái tật hay ngủ, nhất là khi vào ngồi trong nghị trường. Nhờ bệnh hay ngủ mà ông được một đời an nhàn sung sướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến khi "giải phóng miền Nam" xong rồi, ông Nguyễn Xiển cho đăng trên nhật báo Nhân Dân nhiều bài viết, ca ngợi "Thiên tài của Đảng Ta". Sao lại "đảng ta" nhỉ? Ông ta là thủ lĩnh đảng Xã Hội, tại sao gọi đảng Cộng Sản là "đảng ta". Có gì khó hiểu đâu mà thắc mắc. "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" cả đấy. Dù là đảng Xã Hội của ông thầy bói thời tiết Nguyễn Xiển hay là đảng Dân Chủ của ông sinh viên hay ngủ gật Nghiêm Xuân Yêm, cũng chỉ do một mẹ sinh ra, người mẹ đó là đảng Cộng Sản Việt Nam. Bà Âu Cơ còn đẻ ra được một trăm cái trứng thì đảng Cộng Sản Việt Nam có đẻ ra đảng Xã Hội, đảng Dân Chủ, rồi đặt hai cái nôi trong tòa nhà quốc hội mà ru con thì cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đại hội Cộng Sản Việt Nam lần thứ tư (tháng 12/1976), Cộng Sản Việt Nam thấy cần phải đổi tuồng mới trên sân khấu chính trị, đảng Lao Động lột áo trở ra sân khấu trong vai chính đảng Cộng Sản Việt Nam, và hai tài tử phụ Dân Chủ và Xã Hội được nghỉ hưu non, cho về vườn. Bấy giờ thì không còn "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" nữa mà độc chỉ có "Một mình Thằng Chả" mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lê Duẩn là người tự cao, tự đại. Duẩn làm cái việc mà Hồ Chí Minh không làm được: "Thống nhất đất nước", rửa mặt cho Hồ Chí Minh cái tội cắt đôi đất nước Việt Nam ở vĩ tuyến 17, và "Mở ra một thời kỳ phồn vinh nhất trong lịch sử đất nước". Qua hai cái đó, y thấy y công lớn hơn hết những nhân vật vĩ đại trong lịch sử Việt Nam, mắng luôn Hồ Chí Minh "Bác biết gì!" Trên đời nầy, tự cổ chí kim, không ai bằng "Tổng bí thư sơ học yếu lược" nên y bèn cho hai anh tép riu Nguyễn Xiển và Nghiêm Xuân Yêm về vườn để nghiên cứu về "đảng ta" của chính ta và tiếp tục ngủ giấc ngàn thu, xuống âm phủ nhìn trăng sao mây gió để đoán thời tiết cho Diêm Vương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một thời mấy ông "Mặt Trận Giải Phòng Miền Nam" thấy mình to lắm. Nhiều ông thì được chức chủ tịch. Luật sư Nguyễn Hữu Thọ thì được chức chủ tịch mặt trận lớn (Cả miền Nam), luật sư Trịnh Đình Thảo thì được chức chủ tịch nhỏ (Mặt trận Dân tộc dân chủ hòa bình gì gì đó), Kiến trúc sư Huỳnh Tấn Phát thì được chức thủ tướng, tướng Trần Văn Trà thì được chức tư lệnh, và "tướng" Nguyễn Thị Định thì được chức Phó tư lệnh, nhưng sau 30 tháng Tư, "Thống nhất đất nước" thì được "Ngồi chơi xơi nước". Nguyễn Hữu Thọ tuy là Phó chủ tịch Quốc Hội nhưng khi nhân được đơn khiếu nại của chồng Nguyễn Thị Vàng thì vội vàng "ém" đơn. Nếu lương tâm một ông luật sư như Nguyễn Hữu Thọ, một ông miền Nam thẳng tính "Dẫu thấy bất bằng mà tha", "lương tâm cắn rứt" thì tới nha sĩ bẻ mẹ nó cái răng của lương tâm đi để nó lkhỏi "cắn rứt". Ông Phó thủ tướng Huỳnh Tấn Phát thì vê quê cũ ở Gò Công đắp mền nằm ngủ, "tướng không quân" Trần Văn Trà về Hà Nội làm thứ trưởng "Không bộ" Quốc Phòng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên sân khấu, "nhờ đã thống nhất đất nước" nên bây giờ rộng hơn, thoáng hơn, nhưng nhìn đi nhìn lại cũng chỉ "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" hay nói cách khác là chỉ có Cộng Sản "Một mình một chợ" mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ Cộng Sản sắm những tấn tuồng "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy" hay "Một mình Một Chợ" là vì họ là đảng của giai cấp công nhân", "phục vụ đất nước", vì "chống lại tư sản, địa chủ bóc lột", v.v.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bọn tư bản là người ngoài đảng, nếu bọn địa chủ là người ngoài đảng, chúng sẽ bóc lột tàn tệ và trắng trọn công nhân, nông dân, chúng sẽ đàn áp nhân dân lao động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy để tránh cho nhân dân lao động khỏi bị bóc lột và đàn áp, đảng Cộng Sản Việt Nam cho đảng viên nám giữ lấy vai trò của bọn chủ tư bản, vai trò bọn địa chủ bóc lột. Nói như thế có nghĩa là đảng viên, nếu ai có tiền bạc, có vốn liếng từ nay có thể đứng ra làm "nhiệm vụ kinh tế", có thể lập nhà máy, hãng xưởng, mua cổ phiếu để làm ông chủ, mua đất đai để làm địa chủ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đảng viên làm ông chủ tư bản, khi đảng viên làm địa chủ, thì "vì lý tưởng Cộng Sản", "vì lợi ích của nhân dân lao động", "vì tổ quốc xã hội chủ nghĩa", người dân việt Nam sẽ được "đảng ta" "phục vụ" kỹ hơn nữa, nhiều hơn nữa, "tích cực" hơn nữa, "triệt để" hơn nữa, chắc chắn chẳng mấy chốc nước ta sẽ thành đạt một "thời kỳ vẻ vang nhất trong lịch sử dân tộc" như "Đồng Chí Tổng Bí Thư Lê Duẫn kính mến" đã hứa cuội (hứa hẹn).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ là "Đảng của giai cấp công nhân" nay trở thành "Chủ của giai cấp công nhân", như thế cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ là "người đầy tớ trung thành của nhân dân" nay bỗng trở thành ông chủ tư bản là "người bóc lột nhân dân". Thế cũng chỉ là "Vô Ra Thằng Cha Khi Nãy".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn phản động và "Những thế lực thù địch" thấy rõ nguy cơ của chúng đang bị mất phần ăn ở trong nước. Chúng sẽ "ra sức chống lại đường lối chính sách của đảng ta". Chúng nói rằng "đảng ta" cho đảng viên làm nhiệm vụ kinh tế là để "rửa tiền" là một sự "vu cáo trắng trợn", chúng nói rằng khi đảng viên làm nhiệm vụ kinh tế, tự biến thành những ông chủ, địa chủ bỏ rơi chủ nghĩa Mác là một sự xuyên tạc và ngụy biện nhằm lật đổ vai trò lãnh đạo của đảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc chắn "bác" Hồ ở dưới âm phủ sẽ rất vui mừng khi thấy đảng viên giàu có. May ra khi giàu có, chúng sẽ mua vàng mả cùng cho "bác" một cái mền vì hiện "bác" đang bị Diêm Vương trị tội, đêm đêm lạnh lẽo vô cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Bác" Hồ ơi! "Bác" có khôn thiêng thì hãy về đây mà xem con cháu của "bác" đang "vận dụng chủ nghĩa Mác một cách trí tuệ" để lột cho tới cái quần lót của nhân dân lao động Việt Nam.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuệ Chương hoànglonghải&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-4033583343477077455?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/4033583343477077455/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=4033583343477077455' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/4033583343477077455'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/4033583343477077455'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/v-ra-thng-cha-khi-ny-v-ra-thng-cha-khi.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://bp0.blogger.com/_Vtq5o0HuV7E/RpI76Kkwi0I/AAAAAAAABYA/xbAGt5J5AYY/s72-c/1.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-3279384265642558666</id><published>2007-07-09T08:41:00.000-07:00</published><updated>2007-07-09T08:56:07.703-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Đôi điều về tác giả  tác phẩm : Trần Khải Thanh Thuỷ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trần Khải Thanh Thuỷ sinh  ngày 26-11-1960 tại Hà Nội. Tốt nghiệp đại học sư phạm I- khoá 1978-1982. Tham gia viết báo, sách từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường đại học Sư Phạm, "nổi tiếng" vì tham gia viết phản đề theo lời kêu gọi của trung ương đoàn thanh niên cộng  sản Hồ Chí Minh, trong các diễn đàn "vẻ đẹp tuổi trẻ"  với những câu châm ngôn nghịch nhĩ: "Nhất dáng, nhì da, thứ ba là nét, thứ bét tâm hồn", hoặc: "Cái nết không thể đánh chết cái đẹp vì cái đẹp chẳng có tội tình gì để cái nết đánh chết nó", rồi  "hạnh phúc là sự thoả mãn tư duy, hạnh phúc là đấu tranh, đấu tranh là tránh đâu cho nên hạnh phúc là...tránh đâu", thoả mãn tư duy là...tránh đâu v.v Chính vì thế trở thành đối tượng nghi án trong bài thơ "Mùa xuân  nhớ bác" in trên  báo Tiền Phong , với những đoạn, câu vô cùng ấn tượng :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuổi trẻ chúng ta&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ít người lỡ thì mai một&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo năm tháng cuộc đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngoảnh lại nhìn mình chưa làm được  bao nhiêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Có học  hành lại phải  sống cầu an&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Phải  thu mình xin hai chữ bình yên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Bởi lẽ  đấu tranh tránh đâu cho được &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Đồng chí không bằng  đồng tiền&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bằng  lòng  vẫn hơn bằng  cấp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Có mắt  giả mù, có tai giả điếc, &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích nghe nịnh hót, ghét bỏ lời trung&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trấn áp đấu tranh dập vùi khốn khổ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Say sưa trong  cảnh giàu sang &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thoái hoá , bê tha khi dân nước gian nan...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không cần biết tác giả thực là ai, chỉ cần có đệm khải ở giữa, nghe na ná với tên trên bài viết - Phan thị Xuân Khải ) đủ để mọi  cánh cửa tương lai bịt ngay trước mặt. Vì thế sau khi ra khỏi trường đại học, dù đã là cộng tác viên tích cực của hầu hết các báo trung ương và địa phương, song tất cả các nơi tác giả gõ cửa xin vào  đều không nhận. Từ đại học viết văn Nguyễn Du, Đài phát thanh tiếng nói Việt Nam, đài truyền hình Trung Ương, báo Thiếu Niên Tiền Phong, báo Văn Nghệ v.v Cuối cùng chấp nhận bản án 11 năm núi đỏ rừng xanh, lặng lẽ cúi đầu  trong  tiếng  nấc, trên  dặm đường  trăn trở những  buồn  thương...Dạy học tại các tỉnh miền núi Hoà Bình, Hà Tây đến 1993 thì chuyển về báo Cựu chíến binh, đồng nghĩa với việc mất biên chế vĩnh viễn, sau đó luôn  luôn  phải  đổi  báo vì tính cách bộc trực thẳng thắn của mình...Cũng bởi tư tưởng bất phục tùng, ưa nói thẳng, nói thật, không đồng nhất mình với đảng, trong bối cảnh xã hội hoá về nói dối, từ trên  xuống từ trong  nội bộ lãnh đạo đảng, bộ chính trị trung ương, nên luôn  bị các "bạn dân" chăm sóc ... dấu mốc đầu tiên là dịp kỷ niệm ngày thương binh liệt sĩ  27-7 năm 1994. Vì viết  cả chùm bài bài bênh vực các bà mẹ Việt Nam anh hùng (bị đảng cầm quyền lãng quên trong  khốn khó, đói nghèo) mà bị treo bút 6 tháng. Gồm "Nước mắt chưa khô trên  má mẹ hiền"; "Đêm đêm nhang cháy đỏ bàn thờ",Bão còn thổi trong những vành tang trắng"; "Đất nước gian lao chưa bao giờ  bình yên";Vẫn còn đó nỗi đau của các bà mẹ liệt  sĩ"; Cuộc đời mẹ là của nước non... cùng chùm bài phản ánh nỗi đau trong các gia đình thương binh nhiễm chất độc da cam sinh ra trẻ thơ tật nguyền, như:"Con của những người lính trường sơn năm xưa; Con của những người lính trên  quê hương Thái Bình, rồi "Vườn không, nhà trống, tàn hoang" v.v tất cả chỉ vì tội không chịu gia giảm liều lượng chiến tranh, không chịu ca ngợi đảng và chính phủ trong việc chăm sóc các bà mẹ Việt Nam anh hùng, các đối tượng chính sách v.v, còn đưa ra những châm ngôn phản đảng, khi đưa Emol Zum one( con của  tổng đô đốc Hải quân Jame Zum one - người ra lệnh trải chất độc da cam ở Việt Nam ) đến thăm các gia đình bị nhiễm sinh ra trẻ con tật nguyền để lập quỹ hỗ trợ phi chính phủ: "Lửa chiến tranh đã tắt từ lâu, nhưng nước mắt không khô trên  mảnh đất này. Đó đây còn 30 vạn mộ liệt sĩ mất tích chưa tìm ra. Nỗi đau không chỉ xoáy vào da thịt mà còn nhức nhối tâm can khi các thương bệnh binh từ chiến trường trở về sinh ra trẻ thơ tật nguyền...Đó cũng chính là lý do đoàn Mỹ đến Việt Nam lập quỹ phi chính phủ để hỗ trợ con em chúng ta- những đối tượng bị chất độc da cam trong lần này"...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sau khi bị kỷ luật ở báo Cựu chiến binh, tác giả  tiếp tục làm hợp đồng cho một vài báo như "Người cao tuổi", Văn hoá văn nghệ công an, Lao động thủ đô" v.v..Cuối cùng vì đam mê sáng  tác mà bỏ thẻ phóng viên, bỏ "ăn theo nói leo" để ngồi nhà sáng  tác văn học...Kể từ năm 1989 đến nay, một loạt tác phẩm ra đời. Tiêu biểu nhất bộ sách về thiếu nhi của nhà xuất bản Kim Đồng, như :- Thơ đố;  Ngôi nhà của gấu; Sông không đến, bến không vào; Làm chị; Khát sống; Từ trong  cổ tích bước ra; Tôn Thất Bách- y đức một đời...Tiếp đó là bộ sách về  Hồ Xuân Hương gồm: "Băm mươi sáu cái nõn nường"; "Khúc khích Xuân Hương"; Tản mạn về Lưu Hương Ký, hiện đang được bày bán tại Califoocnia (Mỹ). Ngoài ra còn viết truyện vui, phóng sự, truyện ngắn, làm thơ...Tỏ ra là một cây bút xông xáo, đa năng, bất cứ thể loại nào cũng có thể thử bút được và gặt hái được chút ít thành công trong lĩnh vực nghệ thuật này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tại Hải ngoại, bắt đầu được dư luận biết đến qua một loạt truyện ngắn mang phong cách hài do nhà văn Vũ Thư Hiên giới thiệu trên báo chí Ba Lan( Đàn Chim Việt), Mỹ (Viet tide) như "Chết ngoài kế hoạch"; "Niềm vui nhận nhà"; "Báo về", hoặc các sáng  tác phê bình tiểu luận mang đậm nét văn hoá dân gian: "Mơ thấy  Xuân  Hương (nhiều kỳ); "Nét đẹp của phong  dao hoa tình"; "Thơ Tố Hữu và thơ truyền miệng". "Bút tre hay hiện  tượng phonclo mới"; "Nước mắt cười"; "Ngồi buồn lại nhớ Bút tre"  v.v &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối 2004 lại một lần nữa bị đảng ấn...thành tượng vì bài thơ "Gửi Nguyễn Du, bộc lộ rõ cách cảm, cách nghĩ sau 18 năm đổi mới của đảng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khuất núi lâu rồi  Nguyễn Du ơi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay tôi  lại đến bên người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Để phản hồn ông về chốn cũ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên dòng La Mịch với Khuất  Nguyên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời nay bất hạnh  vẫn như xưa &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu ba thế kỷ đã trôi vèo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba trăm năm chẵn trong  trời đất&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiên   hạ bao người vẫn khóc ông &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời như sông nước ngày khô khát&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cá lớn cậy mình nuốt cá con&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Dân đen như cá nằm trên  thớt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thân rùa bao đời  phận đá đeo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn  kiếp phong trần lắm gieo neo&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vẫn quân ưng khuyển lũ hôi tanh&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng loài hổ báo giơ nah vuốt&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và phường gian ác hại dân lành&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bỏ lại cõi trần lắm bon chen&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồn ông yên nghỉ mãi muôn đời&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi ấy suối vàng  lạnh tê tái&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn hơn chán vạn cõi trần  ai &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài thơ in cùng một số với truyện ngắn  "chị Cả Bống" của tác giả Phạm Lưu Vũ đã khiến dư luận ồn ào đồn thổi mãi (như thể tiếng bom nổ giữa thời bình). Chính vì vậy tác giả vinh dự trở thành kẻ đi chệch hướng đường lối đổi mới của đảng, kẻ phủ nhận trắng trợn mọi thành tựu kinh tế văn hoá xã hội, chính trị của nhà nước xã hội chủ nghĩa Việt Nam...danh hiệu mà đích thân trưởng ban văn hoá tư tưởng Nguyễn Khoa Điềm ban tặng  trong các cuộc họp lớn nhỏ hàng tuần giữa ban văn hoá tư tưởng trung ương và 600  tổng biên tập các báo lớn nhỏ taỊ việt nam, là câu thường trực cửa miệng của tất cả các lãnh đạo thuộc cơ quan an ninh trong các buổi  giao lưu hoạt động, nói chuyện về tình hình đổi mới , thành tựu thu được sau 18 năm đổi  mới của đất nước với các văn nghệ sĩ thủ đô, các nhà khoa học, cũng là lý do bị thu hồi 2000 cuốn sách "Song Hỉ Lâm môn", một trong hai tập truyện vui của tác giả đã được xuất bản trong nước và phát hành ra bên ngoài thị trường sách báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ năm 2005 chuyển hẳn sang viết báo Hải ngoại với các sáng về đề tài Hồ Chí Minh, từ bài đầu tiên: "Những  phát  hiện  thêm về Hồ Chí Minh" , "Đọc lại di chúc Hồ Chí Minh", "Hồ Chí Minh  thiên phiếm chuyện dài kỳ", "Nghĩ về Hồ Chí Minh", "Tôi viết  Hồ Chí Minh", "Viết mãi tên người", "Đọc thơ Hồ  Xuân Hương thấy nhớ Bác Hồ qúa" v.v ( Bút danh Nguyễn Thái Hoàng, Võ Quế Dương, Nguyễn Nại Dương).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Song song với đề tài Hồ Chí Minh là đề tài văn hoá, xã hội, tiêu biểu là mảng dân oan Việt Nam gồm cả trăm bài với rất nhiều bút danh như Nguyễn Thái Bình, Nguyễn thị Hiền, Nguyễn Ái Dân, nguyễn Quý Dân, Trần thị Thanh Hằng, Mai Xuân  Thưởng, Phạm Xuân Mai v.v, gồm các bài cụ thể  như: "Buổi sáng  kinh hoàng (cuộc tự thiêu của chị Phạm thị Trung Thu); "Đêm dân oan nghĩ về Ngô Tất Tố", "Kinh thành Hà Nội chít khăn sô", "Từ thân phận dân oan nghĩ về đảng cộng  sản Việt Nam", "Thái Bình dạy sóng","Còn bị lừa dối đến bao giờ"? "Tuyệt mệnh vì bị luật pháp ức hiếp", "Không nên đẩy người dân đến bước đường  cùng", Oan này còn một kêu trời nhưng xa", "Cuộc càn quét giữa lòng thủ đô, "Hà Nội- những  ngày bình thường đã cháy lên", "Thư ngỏ gửi ông Nông Đức Mạnh, thư rủ ông Nông xuống suối nhặt vàng( di thư của Phạm thị Lộc):"Gởi ngài tổng bí họ Nông";  "Hà Nội đứng lên rồi" v.v &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 2-9-2006 bị  30 công an bộ, sở và phường đức giang  vây bắt vì bị dân &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;oan phạm thị Lộc tố giác, một loạt các bút danh và toàn thể các bài viết  bị lộ, đêm 2-9 bị giam giữ tại đồn Đức giang, Sáng 3-9 bị khám nhà, tịch thu toàn bộ phương tiện  làm việc gồm máy computer, điện thoại di động, máy ghi âm, hàng nghìn đầu  tài liệu là hồ sơ dân oan, bài viết rút từ trên mạng về, cùng hàng chục tập sách của các nhà dân chủ như "Tổ Quốc ăn năn" của Nguyễn Gia Kiểng, "Suy tư và ước vọng" của Nguyễn Thanh Giang, "Đêm giữa ban ngày" của Vũ Thư Hiên, "Viết cho mẹ và cho quốc hội" của Nguyễn văn Trấn, "Nhìn lại văn nhân giai phẩm" của Hoàng Tiến  v.v( riêng của tác giả  là 16 cuốn, gồm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.      Hồ Chí Minh  nhân vật nghìn tên trăm mặt&lt;br /&gt;2.      Dân oan Việt Nam  - khúc ruột thừa đau đớn(Tập I)&lt;br /&gt;3.      Dân oan Việt Nam  - khúc ruột thừa đau đớn(Tập  II)&lt;br /&gt;4.      Bài đăng trên  Đàn Chim Việt&lt;br /&gt;5.      Tản văn&lt;br /&gt;6.      Nhật ký ngục tù&lt;br /&gt;7.      Mở mắt  và nhỏ lệ(thơ)&lt;br /&gt;8.      Nghĩ cùng thế sự( thơ)&lt;br /&gt;9.      Năm tháng đời người( Hồi ký)&lt;br /&gt;10. Thư Hà Nội(Gồm 64 bài viết  về đề tài Hà Nội cho báo Viet tide)&lt;br /&gt;11. Bài đăng ở Hải ngoại I (chính  luận)&lt;br /&gt;12. Bài đăng ở Hải ngoại II( phần bài viết về đề tài kinh tế, xã hội)&lt;br /&gt;13. Ý  kiến bạn đọc I( tất cả các ý  kiến bạn đọc gửi sau khi bài chủ được  đăng trên  đàn chim Việt) &lt;br /&gt;14. - Ý  kiến bạn đọc II( tập hợp các ý  kiến sau các bài viết  về dân oan và đảng, bác trên Việt Nam rewew, Saigon news USA, take2 tango  v.v &lt;br /&gt;15. - Tư liệu về Hồ Chí Minh (Rút từ Net)&lt;br /&gt;16. - Tư liệu về đảng cộng  sản(lấy từ mạng)  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm 11/10-2006, sau 5 tuần  trình  diện câu lưu tại đồn công an phường Đức giang mà tư tưởng vẫn không hề chuyển biến: vẫn là đảng độc tài, bác lưu manh, công an hèn kém, Việt Nam  trì trệ,  rồi  tự do ảo, dân chủ lừa, hạnh  phúc điêu, độc lập dối  trá v.v, tác giả bị áp tải lên chiếc xe bịt bùng kín mít đưa ra sân vận động của khu tập thể để đấu tố chữ viết, quan điểm, lập trường.Tất cả các bài viết đúng đắn về đảng, chế độ, sự tham nhũng, lộng quyền của các quan đồng chí, bị ỉm đi, riêng phần thơ, ca dao miền nam được tác giả trích dẫn trong bài  được  đem ra đọc cho dân nghe nhằm mục đích tuyên truyền, kích động quần chúng như: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ khi ta có bác Hồ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhân dân chẳng  được  ăn no ngày nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đánh cho Mỹ cút nguỵ nhào. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Toàn dân đói khổ đau nào đau hơn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đả đảo nguyễn văn Thiệu mua gì cũng  có &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoan hô Hồ Chí Minh  mua cái đinh cũng  phải  xếp hàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Lại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bác Hồ cùng với bác Tôn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rủ nhau ra suối nhìn...ồn minh Khai&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kết quả tác giả bị đám quần chúng ít học( do chiến tranh tao loạn, do đói khổ nghèo nàn, do bị đảng đầu độc ...)vùng lên ném đá, ném gạch, đập cán ô vào xe, vào người, vì tội phản động, nói xấu đảng bác Hồ, tội kết thân với phản động nước ngoài( Việt Kiều) lôi kéo Mỹ trở lại Việt Nam, gây chiến tranh -Việt Mỹ lần 2(!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều 12/10, trong khi tác giả vào quán internet để gửi bài, photo bài viết  ở quán Photocoppy, bị quần chúng phát hiện, và tố giác "tội phạm" với cơ quan an ninh, lập tức cả đám đông đầu  gấu, đám đàn bà, cựu chiến binh, thương binh rởm cùng lực lượng qúa khích, dưới  sự chỉ đạo của công an ùa vào nhà doạ nạt, chửi bới lăng nhục, cấm không được viết bài gửi lên mạng, cấm không được làm giặc theo con đường của Dương Thu Hương, Hoàng Minh Chính, Nguyễn Thanh Giang v.v...đồng thời cả 2 quán Net và photo bị tịch thu máy vi tính, máy photo, mặc chủ quán dập đầu, lạy sống, xin tha. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 27/10/2006, sau một loạt bài đăng trên mạng toàn cầu, từ: "Hoan hô công an đảng ta vồ ếch", "ôi công an nhục mấy cho vừa", "Bình quân đại láo", "Đảng buông vạt váy tôi ra", "Đêm chong đèn ngồi hóng chuyện...Cùng các cuộc thảo luận trên diễn đàn palalk, trả lời phỏng vấn đài RFA,VNExodus, đài truyền hình SBNH v.v...nghĩa là chứng nào tật ấy, nước đổ lá khoai...công an lại tiếp tục mượn tay đầu gấu, qúa khích, thương binh rởm vào, với số lượng hơn  200 người, trải dài suốt từ cửa nhà tác giả  đến đầu ngõ- nơi công an lập chốt canh gác. Trước đó, công an cử đại diện khối phố là tổ trưởng Nguyễn Hồng Thái và bí thư đảng uỷ cùng cán bộ phường vào, khi tác giả  vừa kịp theo con ở trường về. Ngồi chưa ấm chỗ thì theo lệnh công an, đám người ùa vào nhà, hành hung cả hai vợ chồng, đập phá đồ đạc, xé nát sách vở tài liệu, chửi bới, lăng nhục tác giả  suốt hai giờ đồng hồ (từ  6 giờ đến 8,30 giờ Pm)  kết quả cả tầng một gồm cửa sổ, cửa chính, cửa sắt, cửa kính bị phá tan tành, giường bị sập, xe máy bị rút chìa, đài, quạt bị vỡ nát, cả vợ lẫn chồng đều bị thương ở mặt, cổ, ở vai và lưng( nhất là chồng) vì tội không dạy được  vợ, để vợ thành phản động, bám đít Mỹ, đưa quân trở lại Việt Nam xâm chiếm v.v và v.v  ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kể từ đó tác giả  phải  "khăn áo gió đưa" về lại Hà Nội, nơi mẹ đẻ sinh sống, và lại tiếp tục chịu đựng những hình phạt mới như lên đồn trình diện, liên tiếp bị cán bộ công an phường yêu cầu ra khỏi địa bàn mới( dù vẫn có hộ khẩu thường trú từ 1993, sau khi chuyển ngành về báo cựu chiến binh) bị đưa ra chi bộ đảng kiểm điểm, giáo dục, bị công an lập chốt canh gác, đeo bám 24/24 giờ v.v, không kể chồng, em ruột, mẹ đẻ liên tục bị gọi ra đồn hù doạ, xách mé, chia rẽ tình ruột thịt, máu mủ trong nhà, cụ thể: Mẹ không được chứa chấp con gái đã lập gia đình, em trai không được để cho chị ở lại, chồng bị cấm không được đưa con sang thăm vợ, con gái đến tuổi không được làm chứng minh thư nhân dân v.v và v.v  Chưa kể tìm mọi thủ đoạn để  nói xấu, bôi nhọ tác giả. Nào "điên khùng, chập mạch, nào bán nước hại dân, nào gián điệp quốc tế( sau khi đã gọi em trai và chồng lên đồn bắt ký nhận 11.000 USD của Hải ngoại gửi về, kể từ ngày 3-9-2006) ngay sau khi tác giả bị vây bắt tại quán Nét, đang bị giam giữ tại đồn, mọi thông tin về việc bị bắt còn chưa kịp tới tai bất cứ nhà dân chủ nào trong nước(!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện mẹ già bị  xúc phạm nặng nề về danh dự,  em trai bị đe doạ  trong  công việc làm ăn, bị vu khống về nguồn gốc tài sản trong nhà( từ phương tiện làm việc, vi tính, máy in, may pax, các thiết bị âm thanh, ánh sáng, xe máy, ti vi tủ lạnh, máy giặt v.v trị giá nửa tỷ VNĐ- đều  bị công an kết luận là "tiền của Hải ngoại, do nhận hộ chị, rồi  bớt lại"??? Chồng liên tục bị công an xộc vào tận lớp kéo ra khỏi bục giảng khi đang tiến hành giảng bài cho học sinh,  để về đồn trình diện về các tội: "Bao che dung túng cho vợ. Vào internet nhận và gửi bài giúp vợ; Liên lạc với các phần tử lưu vong phản động nhận tiền(7.500 USD) và chỉ thị thay vợ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cả hai bên gia đình ở nội, ngoại thành đều bị  công an tung hoả mù, bà con cô lập, bạn bè lảng tránh họầig sợ sệt, xa lánh,  chưa đủ còn tung tin vịt để kích động quần chúng:"Nhất định sau hội nghị Apec sẽ bắt Trần Khải Thanh Thuỷ, nếu không bà con cứ đem đầu công an chúng tôi ra mà chặt..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bản thân tác giả đến giờ này(5-12-2006)  chưa dám đi đâu ra khỏi nhà một mình vì sợ dân làng ném cà chua trứng thối, rút dép, ném gạch vào người hoặc đến phá nhà như bản cam kết lần 2, khi tác giả  buộc  phải  hứa không tái phạm, để đảm bảo an toàn cho cả nhà ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;II - Bài đăng ở Hải Ngoại&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CÙNG MỘT NGƯỜI VIẾT &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;· Trần Khải Thanh Thuỷ (tên thật)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.      Chết ngoài kế hoạch (truyện vui)&lt;br /&gt;2.      Báo về(truyện vui)&lt;br /&gt;3.      1001 truyện trong cơn sốt giá( phóng sự) &lt;br /&gt;4.      Cơm vua lộc nước( phóng sự) &lt;br /&gt;5.      Nhật ký ngục tù (nhiều kỳ -Tản văn )&lt;br /&gt;6.      Tự sự về lai lịch một bài thơ (Tản văn) &lt;br /&gt;7.      Văn minh thành phố (truyện vui)&lt;br /&gt;8.      Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh (phóng sự)&lt;br /&gt;9.      Hang Đá (Tản văn )&lt;br /&gt;10. Đôi điều cảm nhận (Tản văn )&lt;br /&gt;11. Đối thoại cùng sông (Tản văn )&lt;br /&gt;12. Hoan hô công an đảng ta vồ ếch&lt;br /&gt;13. Ôi công an nhục mấy cho vừa&lt;br /&gt;14. Bình quân đại láo&lt;br /&gt;15. Đảng buông vạt váy tôi  ra&lt;br /&gt;16. Thư cảm ơn&lt;br /&gt;17. Tiếng  rao đêm Hà Nội(phóng sự)&lt;br /&gt;18. Hồi ức buồn( truyện ngắn )&lt;br /&gt;19. Kỷ niệm hay tưởng liệm?&lt;br /&gt;20. Tượng đài mà biết nói năng ?&lt;br /&gt;21. Chuyện  thường ngày ở đồn (I, II)&lt;br /&gt;22. Đêm chong đèn ngồi hóng chuyện &lt;br /&gt;23. Trò chuyện cùng anh Lưu Ngọc Bang(I. II)&lt;br /&gt;24. Lương y Hà Nội bây giờ&lt;br /&gt;25. Nhà văn Việt Nam và sự hội nhập &lt;br /&gt;26. Chính  trị và chiếc giường&lt;br /&gt;27. Cú điện thoại "oan nghiệt" &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Nguyễn Thái Hoàng(Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;1.      Thơ Tố Hữu và thơ truyền miệng &lt;br /&gt;2.      Một cái chết đầy oan ức (phóng sự điêù tra) &lt;br /&gt;3.      Thơ Bút Tre hay một thế hệ Folkclore mới &lt;br /&gt;4.      Nước mắt cười (Bình thơ Hà Sĩ Phu)&lt;br /&gt;5.      Muốn được hoàn lương cũng khó (phóng sự điêù tra) &lt;br /&gt;6.      Việt nam qua thế giới ca dao hò vè &lt;br /&gt;7.      Từ hội nghị trung ương 11 đến 12 &lt;br /&gt;8.      Phát hiện thêm về Hồ Chí Minh &lt;br /&gt;9.      Đôi dòng nhắn gửi &lt;br /&gt;10. Hồ chí Minh- nhân vật trăm mặt, nghìn tên &lt;br /&gt;11. Nguyễn Tất Trung- bi kịch của thời đại &lt;br /&gt;12. Muốn cho thanh cao hay muốn cho đục ngầu? &lt;br /&gt;13. Đọc lại di chúc Hồ Chí Minh. &lt;br /&gt;14. Hãy để ngày ấy lụi tàn &lt;br /&gt;15. Tôi viết Hồ chí minh &lt;br /&gt;16. Suy nghĩ về Hồ Chí Minh. &lt;br /&gt;17. Bi kịch những số phận nông dân miền trung &lt;br /&gt;18. Bà Đỗ thị Luyện- một bà mẹ khốn khổ ở Việt Nam &lt;br /&gt;19. Đầu năm mừng Đảng bài thơ &lt;br /&gt;20. Thiên phiếm chuyện dài kỳ I: - Việt Nam có một bác già. &lt;br /&gt;21. Thiên phiếm chuyện dài kỳ II: - Về một bài vè dân gian &lt;br /&gt;22. Thiên phiếm chuyện dài kỳ III: Viết mãi tên người &lt;br /&gt;23. Thiên phiếm chuyện dài kỳ IV: Những vần thơ "ca ngợi" Đảng, Bác&lt;br /&gt;24. Si đa học đường- nỗi nhục không của riêng ai. &lt;br /&gt;25. Hà Nội mùa này lắm những cha nuôi( phóng sự) &lt;br /&gt;26. Quê hương là chùm khế ngạt (phóng sự) &lt;br /&gt;27. Gởi ngài tổng bí họ nông &lt;br /&gt;28. Khóc bà Phạm thị Dấn ! &lt;br /&gt;29. Vụ trộm cổ vật ở Bắc Giang- tiếng oan dạy đất án ngờ loà mây (phóng sự điêù tra) &lt;br /&gt;30. Vụ trộm cổ vật ở Bắc Giang: 1001 chuyện cười ra nước mắt (phóng sự điêù tra) . &lt;br /&gt;31. Nhà sư Thích Đức Chính - chết chưa phải là đã hết. (phóng sự điêù tra) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3· Nhóm phóng viên Hà Nội và VNN&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Buổi sáng kinh hoàng (Mai Xuân Thưởng và Phạm Xuân Mai)&lt;br /&gt;2. Kinh thành Hà Nội chít khăn sô (Mai Xuân Thưởng, PhạmXuân Mai, Nguyễn thị Hiền)&lt;br /&gt;3.Thái Bình dạy sóng (Võ Quế Dương, Phạm Xuân Mai, Nguyễn Thị Hiền )&lt;br /&gt;4. Vụ càn quét giữa lòng thủ đô(Võ Quế Dương, Nguyễn Thái Bình, Nguyễn thị Hiền, Phạm Xuân Mai)&lt;br /&gt;5. Nói với dân oan(Nguyễn Thái Bình. Võ Quế Dương. Phạm Xuân Mai. Nguyễn thị Hiền)&lt;br /&gt;6.Hà Nội những Ngày bình thường đã cháy lên (Nguyễn Thái Bình. Nguyễn Quý Dân. Nguyễn thị Hiền) &lt;br /&gt;7. Hoa Giữa rừng gươm (Nguyễn Thái Bình và nhóm phóng viên Hà Nội) &lt;br /&gt;8. Mất con, mất của lại thêm mất nốt niềm tin (Nguyễn Thái Bình và nhóm Phóng viên VNN tai Hà Nội )&lt;br /&gt;9.Sự Thật Về Nhà Sư Thích Đàm Thoa -Lý thị Hà( Nguyễn Quý Dân- Võ Quế Dương- Nguyễn Thái Bình- Phạm Xuân Mai - Nguyễn thị Hiền) &lt;br /&gt;10.Văn hoá đảng và tiếng vọng của người dân- Nguyễn Thái Bình;Nguyễn thị Hiền &lt;br /&gt;11.Vu khống ,dựng vụ -nghề của công an - Nguyễn Thái Bình, Trần thị Thanh Hằng, Phạm Xuân Mai &lt;br /&gt;12. Tóc dài vùng lên (Nguyễn Thái Bình,Võ Quế Dương,Trần Thị Thanh Hằng)&lt;br /&gt;13. 463 hộ dân tố cáo UBND tỉnh Cần Thơ (Nhóm Phóng viên VNN tại Hà Nội- Nhận và viết đơn)&lt;br /&gt;14. Bên thềm quốc hội (Nguyễn Thái Bình và Nhóm Phóng viên VNN tại Hà Nội) &lt;br /&gt;15. Vầng thái dương toả rạng(vụ tuyệt thực của bà Nguyễn thị Thái - Nguyễn Thái Bình, Trần thị Thanh Hằng&lt;br /&gt;16. Vườn hoa Mai Xuân Thưởng - những Ngày đầu tiên của chiến dịch vùng lên. Nguyễn Thái Bình ,Nguyễn Quý Dân, Nguyễn thị Hiền, Võ Quế Dương&lt;br /&gt;17. Dân Oan Khiếu Kiện: Đòi Tài Sản Bị Đảng Cướp đoạt (Phóng viên VNN tại Hà Nội&lt;br /&gt;- Nhận đơn và biên tập)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18. Phải thả ngay ông Phí Ngọc Đắc (Võ Quế Dương , Trần Thị Thanh Hằng) &lt;br /&gt;19. Xét Xử Vụ Trộm Cổ Vật Ở Bắc Giang : Một Vụ Án Oan Điển Hình Nguyễn Thái Bình - Trần Thị Thanh Hằng &lt;br /&gt;20. Hà Nội Đứng lên rồi: Nguyễn Thái Hoàng, Nguyễn Thái Bình, Võ quế Dương, &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4· Viết cho dân oan:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Tuyệt mệnh vì bị luật pháp ức hiếp(Phạm thị Lộc) &lt;br /&gt;2. Đơn tố cáo khẩn cấp bọn cường hào ác ôn mới( má Đồng thị Khá 92 tuổi)&lt;br /&gt;3. Thêm một tội ác của Trần Đức Lương(Phạm thị Dấn)&lt;br /&gt;4. Thư rủ ông Nông xuống suối nhặt vàng ( di thư Phạm thị Lộc)&lt;br /&gt;5. Kiến nghị khẩn cấp của dân oan Việt Nam &lt;br /&gt;6. Oan này còn một kêu trời nhưng xa ( Đặng thị Thông)&lt;br /&gt;7.Đơn tố cáo cán bộ việt cộng ăn bẩn, ăn cả xác của người đã chết(Đỗ thị Minh Hằng) &lt;br /&gt;8. Đơn tố cáo của nhân dân Tây sông Vân &lt;br /&gt;9. Nhân dân bờ tây sông Vân tố cáo Chủ tịch UBND Tỉnh: Dựng dự án giả để cướp đất thật &lt;br /&gt;10.Đơn xin lĩnh án tử hình tập thể &lt;br /&gt;11.Đơn tố cáo và kêu cứu khẩn cấp!(Về việc UBND tỉnh Phú Yên và huyện Sông Cầu) &lt;br /&gt;12.Đơn tố cáo và kêu gọi của người dân Thái Bình (Nguyễn thị kỷ) &lt;br /&gt;13.Đơn tố cáo lần thứ 1095 (Phí Ngọc Đắc) &lt;br /&gt;14. Gửi UBND tỉnh Thái Bình (Phí Ngọc Đắc) &lt;br /&gt;15. Nhân dân Tây Sông Vân - Ninh Bình yêu cầu đảng và nhà nước Việt Nam thả ngay bà Bùi thị Chỉnh&lt;br /&gt;16. Đơn tố cáo của Lê Văn Thương (Thích Tâm Thương) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5· Nguyễn Hải (Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Trước thềm xuân Bính Tuất ngoảnh đầu nhìn lại &lt;br /&gt;2. Công trình toả sáng hay những hiểm hoạ ẩn trong bóng tối&lt;br /&gt;3. Gửi toàn thể dân oan Việt Nam&lt;br /&gt;4. Ca rao thời đại Hồ Chí Minh(vừa ca vừa rao cũng đắt)&lt;br /&gt;5. Ca dao "ca ngợi" Đảng,  bác&lt;br /&gt;6. Ca dao dân ca ca ngợi sự "đổi mới"&lt;br /&gt;7. Đảng cộng sản Việt nam trong ca dao, dân ca&lt;br /&gt;8. Thơ bút tre với bác &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6· Võ Quế Dương (Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Chuyện xảy ra trên vùng quê quan họ- giết dân để cướp đất&lt;br /&gt;2. Người bị vong linh Nguyễn văn Thạc trừng trị&lt;br /&gt;3. Hoan hô công an Đảng ta&lt;br /&gt;4. Hổ phụ sinh cẩu tử&lt;br /&gt;5. Con ‘Hùm Xám’ ngày ấy, bây giờ&lt;br /&gt;6. Người thờ cha già... dâm tặc &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7· Nguyễn Nại Dương(Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Bác còn sống mãi &lt;br /&gt;2. Đọc thơ Hồ Xuân Hương thấy nhớ bác Hồ quá &lt;br /&gt;3. Ký sự từ một vùng đất chết&lt;br /&gt;4. Hà Nội mùa này lắm ngày lễ... ớn&lt;br /&gt;5. Bão nổi lên rồi từ vùng quê Hưng Yên thân yêu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8· Nguyễn Thái Bình(Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Từ quốc nạn đến dân nạn &lt;br /&gt;2. Còn bị đầy đoạ lừa dối đến bao giờ?&lt;br /&gt;3. Từ thân phận dân oan nghĩ về ĐCSVN&lt;br /&gt;4. Tết Tràng An quanh quẩn ký &lt;br /&gt;5. Qua nhà Trần Bất Lương , nhớ bà Phạm Thị Dấn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9· Nguyễn Quý Dân(Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Thư ngỏ gửi ông Nông Đức Mạnh &lt;br /&gt;2. Chuyện chỉ có ở Việt Nam &lt;br /&gt;3. 150 công an Hà Nội vây bắt 70 đồng bào (Tin khẩn) &lt;br /&gt;4. Không nên đẩy người dân đến bước đường cùng&lt;br /&gt;5. Góp Ý Với Đại Hội Đảng 10: Kết quả đại hội - Không họp cũng biết &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10· Nguyễn thị Hiền (Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Đêm dân oan nghĩ về Ngô Tất Tố&lt;br /&gt;2.Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11· Người quan sát (Bút danh)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Việt Nam - bức tranh toàn cảnh&lt;br /&gt;2. Bao Giờ Mới Ngóc Đầu Lên? &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12. Thư Hà Nội (Bút danh Thiên Tuyền và Em gái Hà Nội )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.      Đám cưới Quốc Vượng mới hay sao&lt;br /&gt;2.      Liên hoan du Lịch quốc tế Hà Nội- ba ngày năm chuyện&lt;br /&gt;3.      Công đức tu hành sư có lọng&lt;br /&gt;4.      Hà Nội có một ... quan ôn&lt;br /&gt;5.      Bệnh viện Hà Nội- những điều phi lý&lt;br /&gt;6.      Du lịch Hà Nội - 1001 chuyện bi, hài&lt;br /&gt;7.      Cò và các tệ nạn Hà Nội &lt;br /&gt;8.      Đổi mới hay đổi màu ?&lt;br /&gt;9.      Bao giờ bong bóng xà phòng mới tan?&lt;br /&gt;10. Cú lừa ngoạn mục&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Một chính quyền cho dân và vì dân ?&lt;br /&gt;12. Chính trị Việt Nam qua các thời kỳ&lt;br /&gt;13. Số phận của những đứa con rơi&lt;br /&gt;14. Hà Nội ta tham nhũng tài&lt;br /&gt;15. Hà Nội bây giờ vắng bóng cây xanh &lt;br /&gt;16. Xe buýt công cộng vị cứu tinh hay hung thần đường phố thủ đô?&lt;br /&gt;17. Chung cư­ cứ chung là khổ&lt;br /&gt;18. Oằn mình trong cơn khát&lt;br /&gt;19. Mấy bông gián điệp thơm lừng cõi&lt;br /&gt;20. Tố Hữu sắp được ấn thành tượng &lt;br /&gt;21. Ba sáu phố phường Hà Nội xưa và nay&lt;br /&gt;22. Ăn vải xót kẻ trồng cây.&lt;br /&gt;23. Hà Nội bụi quá Hà Nội ơi&lt;br /&gt;24. Hà Nội Thành phố của những ngõ ngách &lt;br /&gt;25. Lại một làng cổ bị xóa&lt;br /&gt;26.  NgoàI hiên mưa rơi rơi&lt;br /&gt;27.  Làng Đúc đồng ngũ xã đang bị thất truyền &lt;br /&gt;28. Mầm sống hay mầm chết&lt;br /&gt;29. Tượng đàI chiến thắng Điện biên phủ kêu cứu&lt;br /&gt;30. Chuyện nhỏ phố phường&lt;br /&gt;31. Đầu tư hay đầu to?&lt;br /&gt;32. Phố cổ Hà Nội còn nhiều bất cập&lt;br /&gt;33. Giao thông đô thị SOS&lt;br /&gt;34. Phố cổ Hà Nội 2010&lt;br /&gt;35. Biệt thự Pháp, thực trạng và giảI pháp&lt;br /&gt;36. Giao thông Hà Nội trong mắt người nước ngoài&lt;br /&gt;37. Nông dân bỏ ruộng&lt;br /&gt;38. Hà Nội loạn chuẩn trong xây dựng đô thị &lt;br /&gt;39.  Đá cũng thốt lời.&lt;br /&gt;40. Hà Nội - muôn mặt đời thường &lt;br /&gt;41. Bàn tay kẻ cầm cờ&lt;br /&gt;42. Thư ngỏ đầu năm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng nhiều bút danh: Hương Xuân, Tuệ Minh, Đồ nghệ, Người vô danh v.v &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;III- CÁC TÁC PHẨM  ĐÃ XUẤT BẢN TRONG NƯỚC.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Thơ đố: Nhà xuất bản văn hoá Dân Tộc.1989&lt;br /&gt;2. 1001 chuyện lứa đôi. (Phóng sự ) 1998 Nhà xuất bản  Thanh Niên &lt;br /&gt;3. Ngôi nhà của Gấu: 1998. Nhà xuất bản Kim Đồng&lt;br /&gt;4. Vợ chồng như thớt với dao.2000 ( truyện vui): Nhà xuất bản  Thanh Niên&lt;br /&gt;5. Sông không đến , bến không vào. 2000. Nhà xuất bản Kim Đồng&lt;br /&gt;6. Làm chị. 2001. Nhà xuất bản  Kim Đồng&lt;br /&gt;7. Băm sáu cái nõn nường...2002. Nhà xuất bản văn hoá Dân Tộc.&lt;br /&gt;8. Từ trong cổ tích (truyện Ký). 2003. Nhà xuất bản  Kim đồng&lt;br /&gt;9. Lưu Hương Ký (bình chú). 2004 .Nhà xuất bản  Thanh Niên&lt;br /&gt;10. Khát sống (Truyện ký) 2004..Nhà xuất bản  Kim Đồng&lt;br /&gt;11. Âm thầm (thơ) Hội Liên Hiệp Nghệ Thuật  Hà Nội 2004&lt;br /&gt;12. Biết yêu từ thưở còn thơ (phóng sự) 2005. NXB Hội Nhà Văn &lt;br /&gt;13. Song hỉ lâm môn(truyện vui) 2005 Nhà xuất bản Hà Nội&lt;br /&gt;14. Khúc khích xuân Hương 2005 Nhà xuất bản văn hoá Dân Tộc.&lt;br /&gt;15. Tôn Thất Bách- Y Đức một đời-2006 Nhà xuất bản Kim Đồng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cùng 28 tác phẩm in chung khác gồm các thể loại Thơ, Truyện ngắn, Phóng sự, Bút ký v.v &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÁC PHẨM IN CHUNG &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Trăng gầy (Truyện ngắn chọn lọc các tác giả nữ NXB Quân đội 1993).&lt;br /&gt;2.Hợp tuyển thơ văn Mường (NXB Văn hoá Dân Tộc 1994).&lt;br /&gt;3. Tiếp bước cha, anh (bút ký NXB Quân đội 1994).&lt;br /&gt;4.Nhớ mái trường xưa ( Bút ký - Truyện ngắn Lục quân khoá IV 1994) &lt;br /&gt;5.Tuyển tập Truyện ngắn hay . NXB Hội nhà văn . 1998 .&lt;br /&gt;6. Những bông hoa đẹp Tập II,III (bút ký NXB Hội nhà văn 1996 ,1997). &lt;br /&gt;8.Một khoảng xanh (Thơ NXB Lao Động 1998) .&lt;br /&gt;9.Những gương mặt thơ nữ (NXB Thanh Niên 1998).&lt;br /&gt;10.Mái nhà yên ấm( Bút ký NXB Tác phẩm mới 1999) .&lt;br /&gt;11.Cây bút vàng( Phóng sự NXB Hội nhà văn-1998).&lt;br /&gt;12. Các nhà Doanh nghiệp giỏi Việt Nam NXB Thanh Niên 1998&lt;br /&gt;13.Mười gương mặt tiêu biểu (Bút ký NXB Thanh Niên 1998 , 1999, 2000, 2001.2002) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18.Những cây viết trẻ (Truyện ngắn NXB Thanh Niên 2001 &lt;br /&gt;19. Nghìn câu thơ tài hoa Việt Nam -NXB Văn Học 2000. &lt;br /&gt;20. Tuyển tập truyện ngắn chọn lọc Thiếu nhi (từ 1945 đến nay) tập III. NXB giáo dục - 2002 &lt;br /&gt;21.Tuyển thơ lục bát dự thi báo văn nghệ trẻ 9-2002&lt;br /&gt;22.55 năm vệ trọc- nhìn lại và suy ngẫm.2004.&lt;br /&gt;23. Hồ Tây đang đẹp mùa sen( thơ) NXB Văn học 2004&lt;br /&gt;24.Thơ Tràng An( NXB tác Phẩm mới 2005)&lt;br /&gt;25. Đọt măng trên đất ấm ( truyện ký) NXB Kim Đồng 2005)&lt;br /&gt;26. Hương ngoại ô (NXB Lao Động -2005)&lt;br /&gt;27. Phút xao lòng NXB Lao Động 2005&lt;br /&gt;28. Quê Hương(thơ) Hội VHNT Thái Bình 2006 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;IV- Chức danh &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội (2000)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;·        Hội viên Câu Lạc Bộ thơ nữ Hà Nội (1998)&lt;br /&gt;·        Hội viên Câu Lạc Bộ các nhà báo vui tính Việt Nam (Hội nhà báo Việt Nam 2004) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;V- GIẢI THƯỞNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;·        Tranh vui– nụ cười dự thi báo Tiền Phong 1983 &lt;br /&gt;·        Truyện vui báo Văn nghệ (1982 - 1983) &lt;br /&gt;·        Giải Đặc Biệt QUỐC HẬN 2006 của Phong Trào Hiến Chương 2000. NGUYỄN THÁI HOÀNG (Hà Nội)(lần 1) &lt;br /&gt;·        Giải Đặc Biệt QUỐC HẬN 2006 của Phong Trào Hiến Chương 2000. NGUYỄN THÁI HOÀNG (Hà Nội):(lần 2) &lt;br /&gt;·        Giải Ba Đồng Hạng GIẢI QUỐC HẬN 2006 của Phong Trào Hiến Chương 2000. Trần thị Thanh Hằng (Hà Nội): &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GIẢI “THƠ VĂN - LÝ LUẬN &amp; HÀNH ĐỘNG CÁCH MẠNG” &lt;br /&gt;CỦA PHONG TRÀO HIẾN CHƯƠNG 2000&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BẢN TUYÊN DƯƠNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GỬI ĐẾN NGUYỄN THÁI HOÀNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;TÁC GIẢ TẬP THƠ “MỞ MẮT VÀ NHỎ LỆ:VIỆT NAM 1989-2005” &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Giải Đặc Biệt cho tác giả Tập Thơ “Mở Mắt và Nhỏ Lệ: Việt Nam 1989-2005” với các bài tiêu biểu: “Bình Quân Đại Láo” và “Thay Lời Tiển Biệt”)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chiếu quyết định thành lập Phong Trào Hiến Chương 2000 tại Đại Hội Thế Giới Công Bố Hiến Chương 2000 ngày 26-11-2000 tại Paris, Pháp Quốc. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chiếu mục tiêu của Phong Trào là tranh đấu cho một nền dân chủ đích thực tại Việt Nam, trong đó các nhân quyền và quyền tự do căn bản của người dân phải được tôn tro.ng. Muốn thế, phải giải thể chế độ Cộng Sản và xây dựng một nước Việt Nam mới, đáp ứng nguyện vọng của toàn dân và theo kịp trào lưu thời đa.i.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhà thơ tranh đấu NGUYÊN THÁI HOÀNG qua Tập Thơ “Mở Mắt và Nhỏ Lệ: Việt Nam 1989-2005” đã có nhiều bài lột trần được sự tận cùng đốn mạt của chế độ mệnh danh “Xã Hội Chủ Nghiã Việt Nam”, mà bài cụ thể nhất là “Bình Quân Đại Láo”, bắt chước thể của bài “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi. Ông được điểm cao của nhiều Giám Khảo về bài này. Nhưng chưa hết, Tập Thơ của ông là một bức tranh diễn tả sự tàn mạt, bất công, suy đồi và mất nhân tính của xã hội Cộng Sản cũng như sự tận cùng khốn nạn của những tên bán nước tại Ba Đình. Đây là một sáng tác của một người trong cuộc, đã chôn vùi cả cuộc đời trong lòng “xã hội chủ nghiã”, sẵn sàng chấp nhận cái chết để làm cách mạng cứu các thế hệ tương lai. Chỉ một thái độ TRIỆT ĐỂ ĐỐI VỚI CỘNG SẢN” của ông cũng như dũng khí can đảm sẵn sàng chấp nhận cái chết để “vạch mặt bọn đê hèn, quân bán nước” và “Theo gương bậc tiền bối tôi đi, vá lại mảnh trời xanh tổ quốc!”, ông cũng đã xứng đáng để được lãnh Bản Tuyên Dương và Giải Thưởng của Giải “THƠ VĂN - LÝ LUẬN &amp; HÀNH ĐỘNG CÁCH MẠNG” của Phong Trào Hiến Chương 2000.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng kỳ vọng của Phong Trào Hiến Chương 2000 đặt vào con người khí phách và dũng cảm NGUYỄN THÁI HOÀNG cũng như sĩ phu Thăng Long (Hà Nội) cao hơn: từ NGUYỄN THÁI HOÀNG và những hoạt động của những con người như ông sẽ làm dấy lên một PHONG TRÀO THỨC TỈNH CỦA QUẦN CHÚNG và một CAO TRÀO DÂN TỘC có thể đánh bại bọn TAY SAI và BÁN NƯỚC cho Trung Cộng đang lộng hành tại Ba Đình. Những người như ông sẽ là đầu tàu hướng dẫn thanh niên Việt Nam đứng lên có thái độ và phản ứng lại bạo quyền đang phá hoại và làm mất nước, không chỉ là bán đất dâng biển, mà còn là những con mọt khoáy sâu vào cuộc sống của lương dân. Khó thể nào tránh khỏi được một cuộc đứng dậy của các tầng lớp dân chúng Việt Nam để giải quyết vấn đề Dân Tộc, vì bọn bán nước ác ôn và Đảng Cộng Sản là những kẻ ngoan cố. Những giải pháp dễ dãi, kiểu “hòa hợp hòa giải” chỉ làm mồi cho các âm mưu, thủ đoạn đầy thú tính và đê hèn của Đảng Cộng Sản Việt Nam: thỏa hiệp lúc đó nhưng sau sẵn sàng giết chết hoặc thủ tiêu, kể cả người của chúng, nói gì những người Quốc Gia hay chống Cô.ng. Bởi vậy chỉ có một con đường cứu nước là TIẾN LÊN GIẢI THỂ CỘNG SẢN mà thôi, mà muốn thế phải tạo được một NGỌN TRIỀU DÂN TÔ.C. Những chiến sĩ đang nổi lên như NGUYỄN THÁI HOÀNG - chấp nhận con đường THÍ MẠNG VỚI CỘNG SẢN - ngay giữa lòng thủ đô Hà Nội, là vốn qúy hiếm đáng tin tưởng về nhiệt huyết và lòng ái quốc, hơn là những trí thức hoạt đầu bán mình cho Việt Cộng hoặc “hai mang” để hưởng lơ.i. NGUYỄN THÁI HOÀNG và những chí hữu của ông tại Việt Nam - nhất là tại Hà Nội - sẽ là đầu tàu của Cách Mạng Việt Nam, và mong ông cùng các chí hữu sẽ làm nên Lịch Sử. Phong Trào Hiến Chương 2000 sẽ đem hết tâm lực cùng góp sức với qúy vị trong cuộc cách mạng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Phong Trào Hiến Chương 2000 bày tỏ lòng cảm phục và qúy mến đối với chiến sĩ và kẻ sĩ NGUYỄN THÁI HOÀNG và trao cho ông Giải Đặc Biệt về thi phẩm “Mở Mắt và Nhỏ Lệ: Việt Nam 1989-2005” (với các bài tiêu biểu đã nói trên và các bài khác nữa sẽ được chọn đăng vào Tuyển Tập Các Bài Trúng Giải trong năm 2006). Giải đặc biệt này gồm Bản Tuyên Dương (tiếng Việt) và một số hiện kim tượng trưng là 100 Mỹ Kim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hải Ngoại, ngày 22 tháng 1 năm 2006&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay Mặt Phong Trào Hiến Chương 2000&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiến Sĩ NGUYỄN BÁ LONG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tổng Đại Diện kiêm Phát Ngôn Viên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* BAN GIÁM KHẢO: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo Sư NGUYỄN CAO HÁCH Viện Sĩ Hàn Lâm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giáo Sư Tiến Sĩ LÊ MỘNG NGUYÊN,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thi Sĩ HÀ THƯỢNG NHÂN, &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học Giả - Nhà Văn VIỆT CHI NGUYỄN HỮU QUANG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thi Sĩ - Nhà Văn CUNG TRẦM TƯỞNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* BAN TỔ CHỨC: Tiến Sĩ NGUYỄN BÁ LONG và các vị phụ tá, cố vấn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thơ dự thi của NGUYỄN THÁI HOÀNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(GIẢI ĐẶC BIỆT TÁC PHẨM TRIỆT ĐỂ VỚI CỘNG SẢN)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;trong tập “Mở mắt và Nhỏ  lệ: Việt Nam 1989 - 2005”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta bước tới , hay là:&lt;br /&gt;Sự tàn đời của thanh niên dưới trời xã hội chủ nghiã?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; (Nhại  thơ Tố Hữu)&lt;br /&gt;NGUYỄN THÁI HOÀNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi  đã say mùi hương ma tuý&lt;br /&gt;Đời lên tiên không một chút đau buồn&lt;br /&gt;Đời mộng mơ không một chút lầm than &lt;br /&gt;Đời sung sướng phải sẵn sàng chích choắc...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Ta bước tới chỉ một  đường  : Hút hít&lt;br /&gt;Vững lòng tin sẽ nắm chắc đam mê&lt;br /&gt;Như những  thân tàn giữa  bể đau thương &lt;br /&gt;Còn xa đất  đã mơ rời cõi thế  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời nghiện hút có bao giờ  yên tĩnh&lt;br /&gt;Bạn đời ơi nếu thế phải quậy thôi &lt;br /&gt;Ta đem thân ta đổi  lấy phù dung&lt;br /&gt;Để hút hít để đời luôn  khoan khoái &lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Sự chết  đã nẩy sinh từ  nghiện hút&lt;br /&gt;Thì buồn  đau ai oán để làm chi?&lt;br /&gt;Ta hãy để ma tuý đốt đời ta&lt;br /&gt;Còn hơn sống mà vật vờ , tuyệt vọng (*)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chế độ đó, trước  mặt  ta  huyệt mộ &lt;br /&gt;Trên  đầu  ta lồng lộn gió mây  bay &lt;br /&gt;Rồi  mai đây giữa  một  buổi tàn thu&lt;br /&gt;Thân xác rũ, ta nằm trong đáy mộ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Thái Hoàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;________________________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; (*)  Vì không có một tương lai nào hết trong lòng xã hội chủ nghiã&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;BÌNH QUÂN ĐẠI LÁO&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Nương theo thể “Bình Ngô Đại Cáo” của Nguyễn Trãi )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;NGUYỄN THÁI HOÀNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Như : Đảng Cộng Sản ta từ trước &lt;br /&gt;Vốn sinh tật nói láo đã quen &lt;br /&gt;Tài sản, sông núi đã chia&lt;br /&gt;Hè phố, mặt đường cũng chiếm &lt;br /&gt;Trải từ Lê, Đỗ, Phan, Nông...mấy đời hại nước &lt;br /&gt;Cùng Thọ, Kiệt, Duyệt, Anh...tàn phá thẳng tay &lt;br /&gt;Tuy nhiều ít có lúc khác nhau&lt;br /&gt;Nhưng tàn bạo bao giờ cũng thế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nền dân chủ đã trở thành dân chửi&lt;br /&gt;Chủ nghĩa nở ra từ họng súng vô hình &lt;br /&gt;Trại hoả lò nhốt tướng Kim Giang&lt;br /&gt;Thềm đại hội chết tươi phó Quốc (1) &lt;br /&gt;Chân lý bặt tăm , nhức nhối ,hãi hùng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Triều đình, chính trị bùng nhùng &lt;br /&gt;Để đến nỗi lòng dân oán thán &lt;br /&gt;Năm Cam thành bố già đảng ta&lt;br /&gt;Thuyết "chăn vua" đẻ ra Tần Thuỷ Hoàng giấu mặt &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Quyền lực đỏ đã hoá quyền lực đen&lt;br /&gt;Ra sức tác oai, bắn, giết lộng hành&lt;br /&gt;Ném dân đen trong chốn khổ trăm đường&lt;br /&gt;Vùi dân tộc dưới đáy cùng nhân loại (2)&lt;br /&gt;Dối Trời, lừa dân đủ muôn nghìn kế&lt;br /&gt;Động binh gây oán bắt giữ người ngay&lt;br /&gt;Tham nhũng hôn quân , luồn sâu, đục khoét &lt;br /&gt;Tận thu thuế má 21 khoản thu &lt;br /&gt;Bù giấy vào lương, bù rơm vào thóc &lt;br /&gt;Người hiền thì khóc, kẻ ác lại cười &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dân thiếu gỗ, vẫn ban hành lệnh xuất &lt;br /&gt;25 năm rừng bỗng hoá... đất hoang &lt;br /&gt;Tàn phá cả côn trùng thảo mộc&lt;br /&gt;Độc ác hơn bè lũ tay sai &lt;br /&gt;Dân khổ trăm đường chúng ngồi ngất ngưởng &lt;br /&gt;Hút máu dân bòn rút quỹ công &lt;br /&gt;Ra tay xây dựng Ho-tel &lt;br /&gt;Đầu cơ tích đất, tiêu xài tiền đô(3)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nơi làng xóm âm thầm héo lụi &lt;br /&gt;Người bỏ đi vãn cả chùa chiền&lt;br /&gt;Vợ trẻ trông bóng chồng đỏ mắt&lt;br /&gt;Bầy con thơ ngơ ngác đói ăn&lt;br /&gt;Mẹ già ốm đâu tiền mua thuốc ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tát cạn nước sông Hồng không rửa được oan khiên&lt;br /&gt;Chặt hết Mía Lam Sơn khó ghi tày tội ác &lt;br /&gt;Bao bà mẹ Việt Nam nhận danh hiệu anh hùng&lt;br /&gt;Lại chết thảm nơi thềm nhà lãnh đạo &lt;br /&gt;Chân lý là chồng đơn tố cáo &lt;br /&gt;Hoá hương, vàng mã , tiễn mẹ đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thần minh đều căm giận , trời đất chẳng dung tha &lt;br /&gt;Nay lụt lội, mai hạn hán, vỡ đê, &lt;br /&gt;Lúc mất mùa, khi cháy rừng, động đất &lt;br /&gt;Đất xói lở, bạc màu, hoang hoá&lt;br /&gt;Trùm điêu linh lên cuộc sống dân cày &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta đây nhớ Ức Trai, nhắc lại &lt;br /&gt;Đã đến ngày không đội trời chung &lt;br /&gt;Thề lãnh đạo khó cùng chung sống &lt;br /&gt;Đau lòng nhức óc kể đã nhiều năm &lt;br /&gt;Nhịn đắng nuốt cay phải đâu một buổi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đăm đăm nhiều bận, ngẫm kế dân sinh &lt;br /&gt;Nơi đỉnh núi Cao Bằng Bắc Cạn&lt;br /&gt;Hay đồng bằng ... phương thức như nhau &lt;br /&gt;Ô hô , lãnh đạo đại tài &lt;br /&gt;Hoà Bình, Minh Hải ,không ngoài ...Việt Nam &lt;br /&gt;Hiện tại, qúa khứ, tương lai &lt;br /&gt;Hoạch định kinh tế lấy tai ... làm vần &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho nên &lt;br /&gt;Dân đói khổ , lầm than dốt nát&lt;br /&gt;Đất nước ta thua thiệt đủ điều &lt;br /&gt;Dân thất học , lãnh đạo càng khinh học &lt;br /&gt;Giỏi ăn trên ngồi trốc ,làm càn &lt;br /&gt;Mặc tai tiếng nghìn năm sau còn để &lt;br /&gt;Đáng thương thay cho truyền thống giống nòi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con cháu rồng tiên không bằng con sâu cái kiến&lt;br /&gt;Lũ kiêu binh thoả sức lộng hành&lt;br /&gt;Bắt người ư? mồm tao là lệnh (3)&lt;br /&gt;Liệu hồn - quy tội chống đảng ngay &lt;br /&gt;Giam, cầm cố hàng năm không xử&lt;br /&gt;Mặc mẹ cha ngơ ngác , hoảng hồn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bắt trận đầu - sạch sanh kỳ cựu(4)&lt;br /&gt;Bắt trận sau tan tác dân đen(5)&lt;br /&gt;Nhóm xét lại ,chống đảng , nhân văn &lt;br /&gt;Bọn "gây rối an ninh" nổi loạn &lt;br /&gt;Cả nhà báo, luật sư, bắt tuốt&lt;br /&gt;Sạch sành sanh cho chúng khỏi ngu ngơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lấy xưa nghiệm nay, xét suy mọi cơ hưng phế&lt;br /&gt;Lúc này đây cộng sản mất thiêng&lt;br /&gt;Giải phóng rồi , nghèo đói càng tăng&lt;br /&gt;Đạo đức suy đồi, dân tình kiệt quệ&lt;br /&gt;Tấc đất biên cương đã vào tay Trung Quốc&lt;br /&gt;Nội bộ thù hằn, gây hấn đã lâu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế mà &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người dũng cảm như lá mùa thu&lt;br /&gt;Hào kiệt như sao buổi sớm &lt;br /&gt;Đôn đáo , trước sau đành đã thiếu người &lt;br /&gt;Trí đức nhân tâm lại càng thiếu tệ &lt;br /&gt;Thương dân để dạ , chí háo hức chẳng dám vùng lên &lt;br /&gt;Bao năm rồi vẫn nén lòng vì nhát sợ&lt;br /&gt;Tương lai vẫn mù mịt biển khơi &lt;br /&gt;Đếm đi tính lại chỉ vài hạt muối &lt;br /&gt;Giữa biển đông, nhạt thếch kiếp sống còn &lt;br /&gt;Trần Dũng Tiến , Phạm Quế Dương, Cao Quận&lt;br /&gt;Nguyễn Thanh Xuân , Trần Độ, Trần Khuê&lt;br /&gt;Sĩ Phu, Minh Chính, Thanh Giang&lt;br /&gt;Hồng Sơn, Minh Quốc , Chí Quang , Vũ Bình &lt;br /&gt;Lê Hồng Hà, Trung Thành, Hoàng Tiến&lt;br /&gt;Viễn Trí, Thiện Tâm , Nhân Đạo, Giản, Toàn&lt;br /&gt;Dù trong cảnh "nạn dân" quấy nhiễu&lt;br /&gt;Vẫn bền lòng cứu giúp nhân dân &lt;br /&gt;Giận hung đồ nên viết huyết tâm thư&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* * *&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đang đêm bọn cướp xông vào&lt;br /&gt;Giường tủ lục tung , tịch thu tài liệu&lt;br /&gt;Lại lấy cả máy in, vi tính&lt;br /&gt;Cùng sổ tay ghi chép mọi điều &lt;br /&gt;Rồi dựng vụ, gán tội, hỏi cung&lt;br /&gt;Tự do rứa, ngôn loạn là như rứa ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi trời đã chọn ta , cần kinh qua khổ luyện&lt;br /&gt;Lòng người sẽ hiểu ra , càng nên cố gắng&lt;br /&gt;Mở mắt cho dân, vạch mặt lũ đớn hèn&lt;br /&gt;Dùng mực thay lời , 61 tỉnh anh em tìm hiểu&lt;br /&gt;Hoà chung trí tuệ , trí thức một dạ đồng tâm&lt;br /&gt;Rút cục : Lấy xu thế để thắng lụi tàn&lt;br /&gt;Lấy kiến thức để thay cho lạc hậu &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trận Thái Bình lòng dân hể hả&lt;br /&gt;Trận Tây Nguyên , ác bá sợ run &lt;br /&gt;Chí khí lại càng hăng&lt;br /&gt;Dân ta càng nhớ kỹ &lt;br /&gt;Bọn lãnh đạo nghe tin mà bở vía&lt;br /&gt;Lũ hôn quân nín thở nổi da gà &lt;br /&gt;Thừa thắng ruổi dài , lòng dân ghi khắc &lt;br /&gt;Phản dân là chết, sóng to, bão lớn tràn bờ&lt;br /&gt;Vụ Thái Bình một vạn đảng viên vĩnh viễn khai trừ&lt;br /&gt;Nhà tù- người nhốt chật căng, dân đen bỏ mạng &lt;br /&gt;Bọn tham quan đứa về hưu, đứa nghỉ việc, đứa khai trừ&lt;br /&gt;Bao mặt nạ cùng rơi, cùng rụng &lt;br /&gt;Tai tiếng còn theo tận đáy mồ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tưởng lũ sâu mọt biết điều dừng lại &lt;br /&gt;Ngờ đâu vẫn hung ác để chuốc tai&lt;br /&gt;Cố chấp ý kiến để gỡ tội cho tù&lt;br /&gt;Tham lam quá tả để mưu cầu vật chất &lt;br /&gt;Làm cho chức tước vẻ vang cùng trôi đi mất&lt;br /&gt;Liền cho chủ tịch Nguyễn Văn An cũng phải giải trình*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ra Quốc hội đặt một quân bậy bạ&lt;br /&gt;Chỉ tiền to, lo lót ghế ngồi&lt;br /&gt;Phạm Thế Duyệt bị khui 15 tội&lt;br /&gt;Trương Tấn Sang cũng thế kém gì&lt;br /&gt;Cũng cướp đất, cũng ăn chia&lt;br /&gt;Nhận tiền hối lộ , bao che tội đồ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phạm Văn Trà năm nhà, ba vợ&lt;br /&gt;Còn mạnh hơn quan lớn ở trên&lt;br /&gt;Cam tâm bán rẻ nhân quyền&lt;br /&gt;Còn lên đài báo oang oang cãi bừa (6)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta tố chúng , chúng sun vòi lại&lt;br /&gt;Đứng dậy đi quần chúng, anh em &lt;br /&gt;Tổ kiến lửa sụt toang đê vỡ&lt;br /&gt;Trận gió rung trút sạch lá khô &lt;br /&gt;Bắt Đỗ Mười nộp thân chịu tội &lt;br /&gt;Lê Đức Anh tự trói cúi đầu&lt;br /&gt;Cả bè đảng lũ gian tham&lt;br /&gt;Phải khai cho hết việc làm thối thây &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cửa Nội Bài chật căng nghẹt thở&lt;br /&gt;Máy bay không đủ chỗ chen chân&lt;br /&gt;Gíó mây biến sắc , mất thần &lt;br /&gt;Nhật nguyệt thảm đạm , cờ hồng lắt lay&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lũ hôn quân bị chặn lại trước cửa sân bay, kinh sợ mà vỡ mật&lt;br /&gt;Bọn quan tham bị vạch mặt trước toà, tan tác xéo lên nhau chạy để thoát thân &lt;br /&gt;Bọn theo đóm ,lũ ăn tàn , vẫy đuôi cầu sống &lt;br /&gt;Quân cường hào, ác bá, được tha rồi còn phách lạc hồn kinh&lt;br /&gt;Kẻ đục nước, béo cò, lò dò về đến nhà còn tim đập, chân run &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đất nước giờ đang đổ vỡ&lt;br /&gt;Giang Sơn giờ đang bế tắc&lt;br /&gt;Càn khôn đã bĩ rồi đến ngày phải thái &lt;br /&gt;Nhật nguyệt dù lu mờ sẽ có lúc phải trong&lt;br /&gt;Để mở nền Thái bình muôn thưở&lt;br /&gt;Để rửa nỗi sỉ nhục nghìn năm &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một tương lai sáng lạn đang chờ &lt;br /&gt;Nếu 61 tỉnh thành cùng đua nhau dẫm chết &lt;br /&gt;Nấm mồ kia - chủ nghĩa hư vô &lt;br /&gt;Thẳng tiến tới chân trời Tư Bản &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng chỉ là những xác thây thối rữa&lt;br /&gt;Nào đứng lên đánh gục chúng đi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nam quan 1464&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thăng Long đầu 2002 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_____________________________________&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Phó chủ tịch Quốc hội Dương Bạch Mai, chuẩn bị báo cáo trước đại hội đảng 8, bị đầu độc chết ngay sau khi uống bia ( diễn ra tại cung văn hoá hữu nghị Việt Xô)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2.Theo công ước quốc tế, những nước có thu nhập dưới 350 USD là nước đói nghèo, Việt Nam thu nhập 320 USD /1 người /1 năm , là một trong 13 nước nghèo nhất thế giới(sau cả Lào) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3.Lời của người "bạn dân" tên Tâm nói với luật sư Lê Chí Quang , khi y cấm anh không được ra khỏi nhà, vì tội đã viết bản sửa đổi hiến pháp năm 1992 gửi lên quốc hội &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4.Vu. oan sai lớn nhất của đảng cộng sn, bắt một lô các khai quốc công thần từ Tướng Đặng Kim Giang, Vụ trưởng lễ tân Vũ Đình Huỳnh, đại tá Trần Thư v.v tổng cộng một đợt 47 người do Lê Đức Thọ chủ xướng ,án từ 3 đến 9, 12 năm, không xét xử&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5.Theo tài liệu trên báo pháp luật chỉ riêng năm 2000 số vụ án oan lên tới 495 người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6.Chủ tịch hội nhà báo Trần Mai Hạnh cố tình dùng quyền hành để đăng bài trên báo nhà, đánh lạc hướng dư luận ép công an phải thả Năm Cam trước thời hạn, nhận 500 triệu đồng tiền Việt Nam, khi vụ việc đổ bể đã tố cáo chủ tịch Nguyễn Văn An cũng có dính líu , khiến ông An phải nhận tội và giải trình trước quốc hội &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.danviet.se/document/TKTT/TKTT_doi_dieu_ve_tac_gia.htm&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-3279384265642558666?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/3279384265642558666/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=3279384265642558666' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/3279384265642558666'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/3279384265642558666'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/i-iu-v-tc-gi-tc-phm-trn-khi-thanh-thu.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-5234973645273181613</id><published>2007-07-08T13:30:00.000-07:00</published><updated>2007-07-08T13:39:37.833-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Bỏ chế độ cộng sản được hay mất?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Việt Hồng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào lúc 11 giờ sáng 18/4/2007, tại thành phố Cardiff (xứ Wales), Michel Platini, Chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Châu Âu (EUFA) đã công bố kết quả cuộc bỏ phiếu kín chọn nước đăng cai giải vô địch bóng đá Euro 2012. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Lan và Ukraine đã trở thành 2 nước đồng đăng cai "Cup Euro 2012" (EURO 2012) sau khi giành được 8/12 phiếu, vượt qua các đối thủ Italia (4/12 phiếu), Hungaria cùng Croatia không giành được phiếu nào. "Đây là ngày trọng đại nhất trong lịch sử bóng đá Ba Lan” – ông Michal Listkiewicz, chủ tịch Liên Đoàn Bóng Đá Ba Lan tuyên bố.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba Lan trúng số 40 tỷ € (euro) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Báo chí Ba Lan cho hay, việc thực hiện các cam kết của Ba Lan với EUFA không còn là bức tranh mờ ảo mà đang hoàn toàn thực tế. Ngoài việc nhà nước Ba Lan sẽ đầu tư trực tiếp khoảng mươi tỷ euros, Liên Hiệp Châu Âu (EU) đã dự trữ sẵn cho Ba Lan từ quỹ phát triển trong tài khoá 2007 – 2013 thêm khoảng 40 tỷ € nữa cho việc xây dựng cơ sở hạ tầng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những lĩnh vực được hưởng lợi nhều nhất từ số tiền này là ngành xây dựng và du lịch. Ba Lan sẽ phải xây dựng mới và hiện đại hóa các sận bay, xây dựng 5 sân vận động đạt tiêu chuẩn quốc tế, xây mới khoảng 1.000 km đường cao tốc và nâng cấp đường xá hiện có, xây mới và nâng cấp hàng chục khách sạn… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà chuyên môn đang bàn luận thành lập một uỷ ban liên ngành để triển khai các dự án ngay từ lúc này. Rút kinh nghiệm từ EURO 2004 được tổ chức tại Portugal, người ta đã đầu tư với con số khủng khiếp và thu lãi nhiều tỷ euro, các nhà lãnh đạo Ba Lan bàn bạc để làm sao không bỏ lỡ bất kỳ một điều kiện thuận lợi nào. Ngoài bóng đá, EURO 2012 sẽ đem đến cho Ba Lan một cơ hội chưa từng có để thúc đẩy và hiện đại hoá đất nước. Dự kiến, EURO 2012 sẽ mang lại cho người Ba Lan thêm 200 ngàn chỗ làm mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay sau khi tin Ba Lan giành được quyền đăng cai Euro 2012, cổ phiếu của một số hãng xây dựng và du lịch trên thị trường chứng khoán đã tăng vọt lên 10%. Ngoài số tiền 40 tỷ € và tiền của ngân sách nhà nước đã nói tới, dự tính có khoảng 60 tỷ € sẽ được tư nhân đổ vào đầu tư. Đây cũng là một cơ hội lớn cho các nhà đầu tư tại Ba Lan. Tổng thu nhập quốc dân từ năm nay nhờ EURO 2012 có thể tăng thêm tới 3%. [Tổng thu nhập quốc dân (GDP) của Ba Lan 2006 là 344,3 tỷ USD, thu nhập đầu người - GDP per capita (PPP) 2006 là 14.100 USD - theo CIA World Factbook)]. Nền kinh tế nước này đang tăng trưởng với tốc độ 6,3% trong năm 2006 và như thế sẽ có thể đạt tới tốc độ 9, 10% trong thời gian tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cổ động viên Ba Lan trong giây phút công bố kết qủa EURO 2012.&lt;br /&gt;Nguồn: http://www.kibice.net&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Báo chí cho rằng, Liên đoàn Bóng đá Châu Âu chọn Ba Lan và Ukraine đăng cai giải vô địch châu Âu 2012 là lương thiện vì xuất phát từ quan điểm chia cơ hội đồng đều cho các nước châu Âu. Từ Thế vận hội 1980 tại Moscow, khu vực này chưa bao giờ có một cuộc tranh đua thể thao tầm cỡ. Ba Lan đã là thành viên của Liên hiệp Âu châu từ 2004, còn Ukraine là quốc gia đang vươn tới con đường dân chủ mặc dầu tình hình chính trị vẫn chưa ổn định. Tuy nhiên, báo chí Ukraine trong ngày 18-19/04 nhận định rằng, EURO 2012 tạo nên cơ hội bất ngờ cho việc kết thúc khủng hoảng chính trị giữa tổng thống Jushchenko và thủ tướng thân Nga Ianukovich kéo dài từ đầu tháng 4 đến nay sau khi tổng thống Jushchenko ra sắc lệnh giải tán quốc hội. Lobby cho việc Ukraine đăng cai cùng Ba Lan “Euro Cup 2012” không chỉ riêng những người của phía cách mạng Cam mà còn cả từ phía của thủ tướng Ianukovich như Hryhori Surkis, chủ tịch liên đoàn bóng đá Ukraine, hay cổ động viên bóng đá cuồng nhiệt Rinat Achmetov, nhà tài phiệt và cũng là sponsor của thủ tướng Ianukovich. Tất cả các nhà tài phiệt đều muốn chấm dứt “chiến tranh” để kiếm tiền từ sự kiện thể thao này. Julia Mostova của tạp chí Ukraine “Jerkalo Tijnia” còn nói thêm: “Dân tộc đang bị chia rẽ nhưng tất cả đều yêu bóng đá”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Ba Lan, các trận của EURO 2012 sẽ được tổ chức ở các thành phố: Warsaw, Wroclaw, Poznan, Krakow, Chorzow, Gdansk. Trong tối 18/4/2007, dân chúng tại nhiều thành phố đã hân hoan đổ ra đường ăn mừng, reo hò, nhảy múa. Vài nơi có bắn pháo hoa… &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dư luận nhận định rằng, 17 năm từ bỏ chế độ cộng sản, đất nước Ba Lan “được” rất nhiều. Ba Lan đã vượt qua những chặng đường khó khăn trong giai đoạn ban đầu, chứng minh tính hơn hẳn của cơ chế dân chủ và thị trường tự do, đất nước ngày càng phát triển. Theo các nhà kinh tế, với mức tăng trưởng cao hiện nay, chỉ cần 3 năm nữa, Ba Lan sẽ đạt mức sống của hai nước trong EU khi chưa mở rộng là Hy Lạp (Greece) và Bồ Đào Nha (Portugal). Sau khi nhận được tin của EURO 2012, tổng thống Ba Lan L. Kaczynski phát biểu với báo chí rằng, "sau 5 năm nữa chúng ta sẽ giàu thêm 30%" và ông cho rằng, cam kết với UEFA, Ba Lan đang đứng trước một sự “bắt buộc” phải tiến tới, nhưng là một “bắt buộc” quý giá. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rõ ràng, Ba Lan đang thực sự đứng trước “Thời cơ vàng”, chứ không phải “Hiểm hoạ đen” khi chuyển hoá từ thể chế chính trị độc tài cộng sản sang thể chế đa đảng, dân chủ. Không như nguỵ biện, cảnh báo, hù doạ người dân thiếu thông tin của nhiều “chuyên viên cao cấp" trong nước trên các diễn đàn báo chí trước đại hội đảng cộng sản Việt Nam lần thứ X trong năm 2006. Đa đảng không hề loạn chút nào tại các nước cựu cộng sản mà Ba Lan chỉ là một trong nhiều điển hình khác!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Việt ở Ba Lan buồn hay vui?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Chợ trời sẽ trở thành "Sân vận động Quốc gia" trước năm 2012 - Bản thiết kế đã duyệt. - Nguồn: http://www.Dzielnik.pl&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Khi hơn 38 triệu dân Ba Lan vui mừng và tràn đầy hy vọng, người Việt ở Ba Lan đương nhiên không thể không chia sẻ với chủ nhà. Tuy nhiên, trong niềm hân hoan chung với đất nước tạm dung có một nghịch lý khác, đó là nỗi buồn và âu lo của vài ngàn người Việt làm ăn, buôn bán trên chợ trời Sân vận động Mười Năm. Sân vận động này được xây dựng cách đây khoảng 50 năm nhưng không đưa vào hoạt động thể thao được vì thiếu đồng bộ các khâu dịch vụ và chuyên dụng, vì thế trong thời cộng sản chỉ sử dụng cho những cuộc mít-tinh, diễu hành nhân các ngày lễ lớn. Nó được biến thành chợ trời thuộc loại lớn nhất châu Âu vào đầu những năm 90, nơi có khoảng 4.000 đến 5.000 người Việt làm ăn sinh sống, chủ yếu buôn bán hàng hoá nhập từ Trung Quốc và Việt Nam. Khu chợ - sân vận động này sẽ bị nhà nước thu lại để xây dựng một sân vận động cùng với các quần thể thể thao khác lớn nhất và hiện đại nhất Ba Lan phục vụ cho Euro Cup 2012, dự chi trên 400 triệu đô la. Bộ trưởng tài chính Ba Lan, bà Zyta Gilowska trong ngày 19/04/2007 (tức chỉ một ngày sau khi Ba Lan “trúng số”) đã tuyên bố rằng, chính phủ đã có nguồn tiền cho việc xây dựng sân vận động. Một dự luật mới về đánh thuế thu nhập các sòng bạc và trò chơi xổ số sẽ trình nay mai lên quốc hội và dư tiền chi cho đề án này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này có nghĩa rằng, việc nhà nước lấy lại sân vận động/chợ trời không còn gì để bàn cãi nữa. Trước đây, mỗi khi có tiếng đồn hoặc báo chí đăng tải về các ý định của thành phố trong việc lấy lại sân vận động dành cho mục đích khác, người Việt rất hoang mang và chỉ mong rằng tin đồn hoặc thất thiệt hoặc chưa có giá trị thực tế, vì nhà nước chưa tìm ra nguồn tài chính. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chợ trời bị huỷ bỏ, hàng ngàn người Việt buôn bán và ăn theo nhiều ngàn người khác, không biết số phận của họ rồi đây sẽ ra sao, khi mà tới hơn nửa số người không có giấy tờ cư trú hợp pháp và không phải ai cũng có điều kiện chuyển vào thuê quầy hàng trong các siêu thị. Tại trung tâm thương mại ASG do người Việt đầu tư xây dựng cách thủ đô Wasaw 30 km, giá thành sang nhượng lại một quầy hàng (50 – 70 mét vuông) lên tới gần 200 ngàn đô la. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguốn: Số liệu trong bài theo tin của hãng thống tấn Ba Lan PAP và các báo chí Ba Lan khác trong ngày 18-19/04/2007&lt;br /&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=3262&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;CIA World Factbook:&lt;br /&gt;https://www.cia.gov/library/publications/the-world-factbook/&lt;br /&gt;https://www.cia.gov/library/publications/the-world-factbook/docs/profileguide.html&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=3481&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-5234973645273181613?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/5234973645273181613/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=5234973645273181613' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5234973645273181613'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5234973645273181613'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/b-ch-cng-sn-c-hay-mt-vit-hng-vo-lc-11.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-5109826489824699054</id><published>2007-07-08T13:25:00.000-07:00</published><updated>2007-07-08T13:28:56.298-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Ra toà vì tội ác cộng sản&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DCVOnline - Tin từ Warsaw&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;WARSAW (POLAND) - Ngày 17/4/2007, Viện tưởng nhớ Dân tộc - Hội đồng Truy Xét Tội Ác Chống Nhân Dân Ba Lan (IPN) sau thời gian dài điều tra đã lập xong cáo trạng chuyển lên Tòa Án Warszwa (Vac-sô-vi) đề nghị khởi tố đại tướng Wojciech Jaruzelski, nguyên Tổng bí thư đảng Công nhân Thống nhất Ba Lan - PZPR (tức đảng Cộng Sản Ba Lan). Cùng bị khởi tố với ông W. Jaruzelski còn có 8 người khác trong Hội đồng Quân sự Cứu nước: Đại tướng Florian Siwicki, đại tướng Czesław Kiszczak (nguyên bộ trưởng Bộ nội vụ), Tadeusz Tuczapski... Ông W. Jaruzelski có thể bị kết án tới 8 năm tù.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Wojciech Jaruzelski&lt;br /&gt;Nguồn: http://www.filibustercartoons.com&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Ông W. Jaruzelski năm nay 84 tuổi và đang bị bệnh. Là chủ tịch Hội đồng Quân sự Cứu nước, đứng đầu nhà nước Ba Lan và đảng cộng sản Ba Lan bấy giờ được xem là tác giả chính của lệnh Thiết quân luật (Tình trạng Chiến tranh) ban hành vào đêm ngày 12 sáng ngày 13 tháng 12 năm 1981 với mục đích chặn đứng phong trào đòi dân chủ đang diễn ra mạnh mẽ của công đoàn Đoàn Kết. Những chiếc xe tăng chạy trên phố, những tiếng đập cửa thình thình vào ban đêm, gia đình ly tán, hàng ngàn người bị bắt, hàng ngàn người bị cho thôi việc, hàng ngàn người khác buộc phải di tản và ít nhất 90 người đã bị giết hại là bức tranh toàn cảnh của lệnh Thiết quân luật này. Tình trạng thiết quân luật được huỷ bỏ vào tháng 12/1982. Trong năm 2006, kỷ niệm 25 năm ngày ban hành Thiết Quân Luật, quốc hội Ba Lan đã ra nghị quyết chỉ trích mạnh mẽ hành động này của chính quyền cộng sản Ba Lan. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù Quốc hội Ba Lan công nhận rằng "Tình trạng Chiến tranh" hay lệnh "Thiết quân luật" do ông W. Jaruzelski và các cộng sự ban hành là bất hợp pháp nhưng cho tới nay vẫn chưa có ai phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về vấn đề này. "Ngày nay không một người bình thường nào lại không cho rằng việc ban hành Tình trạng chiến tranh này là một điều tồi tệ" - nguyên tổng thống Ba Lan (1995-2005) Aleksander Kwasniewski (một cựu bộ trưởng thời cộng sản) đã phát biểu như vậy nhân kỉ niệm lần thứ 20 ngày ban hành Thiết quân luật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Tình trạng Chiến Tranh. Katowice 16/12/1981 - Nguồn: http://www.Gazeta.pl&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;Quá trình điều tra của Viện tưởng nhớ Dân tộc kéo dài 2,5 năm. Theo Viện này, lệnh Thiết quân luật đã vi phạm Hiến pháp của chính nước Ba Lan cộng sản thời đó và là một tội ác của chế độ cộng sản. "Cần phải nói rõ rằng, tình trạng chiến tranh là một tội ác, quá trình điều tra để đưa ra khởi tố là một thành công lớn nhưng công lý chỉ được thực hiện khi những người có lỗi bị tuyên án"- đại biểu Quốc Hội Zbigniew Girzynski nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Viện Tưởng Nhớ Dân Tộc - IPN quy kết tội phạm cho Hội đồng Quân sự Cứu Nước như sau: "Tước đoạt quyền tự do của công dân thông qua truy bức, bắt giam bất công, xâm phạm thân thể, tự do thư tín, giao dịch và quyền lao động của công dân Ba Lan" (...) "Bất chấp Hiến pháp hiện hành, tướng W. Jaruzelski cùng các thành viên của Hội đồng Quân sự Cứu nước đã vượt quá thẩm quyền được giao phó". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho đến nay, tướng W. Jaruzelski và những người ủng hộ ông cho rằng, việc ban hành tình trạng chiến tranh vào ngày 13/12/1981 đã tránh được cho Ba Lan sự can thiệp quân sự từ phía Liên Xô, giống như tình trạng của Tiệp Khắc vào mùa xuân năm 1968. Tuy nhiên, Hội đồng Điều tra không tìm thấy trong hồ sơ những tài liệu nào chứng minh cho lời nói của tướng W. Jaruzelski.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn các chính trị gia của Liên Minh Dân Chủ Cánh Tả (SLD) mà tiền thân là đảng Công Nhân Thống Nhất Ba Lan thì cho rằng đây chỉ là trò chơi chính trị và tìm kiếm sự trả thù đối với những người thuộc cánh tả. Đặc biệt, trong số những người tỏ ý bênh vực ông W. Jaruzelski có cựu Tổng thống Nga Michail Gorbachev, ông này dự tính sẽ gửi một bức thư tới Quốc hội Ba Lan để bảo vệ cựu đại tướng W. Jaruzelski.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Văn phòng của ông W. Jaruzelski hiện từ chối bình luận về việc Viện Tưởng Nhớ Dân Tộc - Hội Đồng Điều Tra Tội Ác Chống Nhân Dân Ba Lan đưa ra toà khởi tố tướng W. Jaruzelski cùng các cộng sự.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng nên nhắc lại rằng, vào ngày 30/03/2006, chi nhánh của IPN tại tỉnh Katowice công bố hồ sơ điều tra về tướng W. Jaruzelski và đồng sự, khi được hỏi cảm nghĩ ra sao trước sự việc này, cựu lãnh tụ Công đoàn Đoàn Kết Ba Lan Lech Walesa đã trả lời với báo chí rằng, vấn đề không quan trọng ở mức án thấp hay cao dành cho các đối tượng mà là ở chỗ là sự thật của lịch sử phải được xem xét minh bạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhật báo Ba Lan Gazeta Wyborcza (19/04/2007) cho hay, tại Brussels, nhân cuộc gặp mặt Chủ tịch Hội đồng Âu châu José Manuel Barroso ngày 18/04/2007, trả lời câu hỏi của một ký giả Italy về vụ án W. Jaruzelski trong cuộc họp báo, thủ tướng Ba Lan J. Kaczynski nói: "Chúng tôi không thấy có bất cứ lý do nào để những kẻ tội phạm tay vấy máu mà lại không chịu trách nhiệm về tội ác của mình...". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;© DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguốn: Theo tin của hãng thống tấn Ba Lan PAP và báo chí Ba Lan khác trong ngày 17-19/04/2007&lt;br /&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;sid=3264&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;http://phungmai.blogspot.com/&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-5109826489824699054?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/5109826489824699054/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=5109826489824699054' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5109826489824699054'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/5109826489824699054'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/ra-to-v-ti-c-cng-sn-dcvonline-tin-t.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6364763872214639976.post-2062745762257578305</id><published>2007-07-08T12:47:00.000-07:00</published><updated>2007-07-08T13:16:37.366-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>Tin tặc và sự thật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Minh Võ&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày cuốn hồi ký Lớn Lên Với Đất Nước của Vy Thanh do nhà xuất bản Sự Thật Thật xuất bản ra mắt ở Quận Cam cũng là ngày tin tặc tấn công Đàn Chim Việt Online lần thứ 2 trong vòng một tuần lễ. Sự trùng hợp khiến tôi nhớ lại những chuyện ngày xưa liên hệ đến chuyện ngày nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chắc ít bạn trẻ ở bên Nga ngày nay biết rằng thời còn mồ ma Stalin ở Liên Xô cũ có 2 tờ báo quan trọng nhất là tờ Isvestia (Tin Tức) và tờ Pravda (Sự Thật). Lúc ấy dân Nga thường nói nhỏ với nhau: Trong Pravda không có Isvestia. Còn trong Isvestia thì không có Pravda. Hai câu này muốn hiểu là trong tờ Pravda không có tờ Isvestia, và trong tờ Isvestia thì không có tờ Pravda cũng được. Nhưng như vậy thì là “vérité De La Palice” (ngớ ngẩn). Nói chỉ để cười cho vui theo kiểu chơi chữ dí dỏm. Mà hiểu là trong tờ Pravda không có tin tức, còn trong Tin Tức (Isvestia) thì không có sự thực, (toàn chuyện dối trá) cũng được. Và đó mới chính là ý nghĩa của lời người dân Nga. Sự kiện này nói lên một điều là cái chuyện bịa đặt, nói dối đã thành nếp sống của người Cộng Sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.danchimviet.com/php/images/062006/Pravda1.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Trong tờ Pravda không có tin tức, còn trong Tin Tức (Isvestia) thì không có sự thực&lt;br /&gt;Nguồn: wikimedia.org&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở Hà Nội trước đây có một nhà xuất bản cũng bắt chước Liên Xô lấy tên là SỰ THẬT. Có lẽ vì ai cũng biết sự thật của CS là sự thật giả, cho nên ngày nay khi tác giả Vy Thanh muốn dùng hai chữ Sự Thật để đặt tên cho nhà xuất bản ông đã phải thêm vào tính từ THẬT ở sau, thành Sự Thật Thật, để nhân dân trong nước, từng quen với nhà xuất bản Sự Thật của CS, khỏi ngộ nhận. Nhu cầu phân biệt sự thật thật với sự thật (giả), quả tình chỉ có trong thời buổi xã hội chủ nghĩa này, (xhcn = xạo hết chỗ nói). Chuyện khó tin mà có thật.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếp sống giả dối, nói một đàng làm một nẻo đã khởi sự từ sự kiện ông Hồ Chí Minh tuyên bố giải tán đảng CS ngày 11/11/1945. Trong thực tế đảng đó vẫn tồn tại, sinh hoạt đều đặn, càng ngày càng kết nạp thêm đảng viên, số đảng viên không ngừng tăng nhanh từ con số vài ngàn ban đầu lên đến gần trăm ngàn khi nó biến dạng thành đảng Lao Động ngày 3 tháng 3 năm 1951. Và đến năm 1960 (ngày 3 tháng 2), thì ông Hồ đã không thèm giấu nữa mà tuyên bố trắng ra là đảng ta đã 30 tuổi! Nếu nó đã thực sự giải tán để biến thành hội Nghiên Cứu Mác-xít thì sao nó lại được 30 tuổi vào năm 1960. Giấu đầu hở đuôi là vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điều gian dối tiếp diễn liên tục từ 1945. Cũng ông Hồ đã nói dối toàn dân và đánh lừa dư luận thế giới bằng cuốn sách mỏng 168 trang, nhan đề Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch dưới bút hiệu Trần Dân Tiên (xuất bản và dịch ra tiếng Pháp, đưa ngay sang Ngưỡng Quang, thủ đô Miến Điện để dịch ra tiếng Anh rồi xuất bản năm 1948), trong đó ông tự phong mình là người yêu nước, là “cha già dân tộc”. (Trần Dân tiên, tức Hồ Chí Minh nói dối rằng toàn dân gọi ông là “Cha Già Dân Tộc”. Lúc ấy nhân dân chưa mấy người biết nhiều về thân thế của ông.) Ông còn núp dưới bút hiệu TDT để tự khen mình là khiêm nhường, không muốn viết về mình. Khiêm nhường hay kiêu ngạo và cực kỳ gian dối?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Noi gương ông, cán bộ CS, núp dưới danh hiệu mặt trận Việt Minh đã thi nhau nói dối, đến độ trong giữa thập kỷ 40 nơi nơi trong nước đã xuất hiện sự so sánh đầy ý nghĩa thực tiễn: “Nói dối như Vẹm”. Vẹm là phát âm của 2 chữ VM, viết tắt của Việt Minh. Bằng cách nói dối trắng trợn với mục đích tuyên truyền người CS đã làm cho tuyên truyền, vốn là một khoa học về chiến tranh ý thức hệ, trở thành đồng nghĩa với nói dối. Tiếc thay!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng chính vì sự gian dối, nói một đàng làm một nẻo mà phát sinh câu nói của một nhà lãnh đạo miền Nam (tổng thống Nguyễn Văn Thiệu): “Đừng nghe những gì CS nói, mà hãy nhìn những gì CS làm” .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trên nửa thế kỷ đắm chìm trong giả dối. Truyền thống, văn hóa, ngôn ngữ của Việt Nam đã biến đổi đến không còn nhận diện được nữa. Không còn biết phân biệt đâu là chân đâu là giả! Dường như ở đâu người ta cũng đóng kịch với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ tác giả Vy Thanh, một cựu cán bộ trí vận cao cấp phản tỉnh, đã phải xuất bản sách của mình dưới cái tên Sự Thật Thật là vì trong hồi ký của mình ông đã vén màn bí mật cho độc giả thấy Sự Thật viết hoa trong chế độ CS. Vào thời ông còn niên thiếu, ông đã được chứng kiến những vụ giết người dã man rùng rợn đến độ ngày nay nhớ lại ông vẫn còn ghê rợn. Nếu không do chính mắt thấy tai nghe, thì không thể nào tin được đó là sự thật. Ông đã nói về việc CS giết Đức Huỳnh Phú Sổ, giáo chủ Phật Giáo Hoà Hảo, và vô số đạo hữu Phật Giáo Hoà Hảo. Chính mắt ông đã chứng kiến vụ xử bắn em ruột của Đức Hùynh Phú Sổ và con của một tướng lãnh Hoà Hảo là Trần Văn Soái, thường được gọi là Năm Lửa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì sợ sự thật, sợ những tin tức chính xác được loan tải trên những mạng lưới thông tin điện tử gần đây, nhất là kể từ khi có chiến dịch “Góp Ý”, rồi sự ra đời của Tuyên Ngôn Dân Chủ Tự Do 8406, nhóm Tin Tặc mà ai cũng đóan được nguồn gốc từ đâu, đã điên cuồng dùng mọi kỹ thuật tinh vi để đánh phá những cơ quan thông tin đại chúng có ảnh hưởng lớn đối với độc giả trong nước này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong số nạn nhân của sự tấn công phá họai này, chỉ bằng vào những gì cá nhân tôi biết, ngoài Đàn Chim Việt bị tấn công hai lần (1), còn có Người Việt Online, và Việt Nam Exodus. Ai cũng biết Người Việt là nhật báo lớn nhất và nhiều độc giả nhất ở Hải Ngọai. Việt Nam Exodus thì mới ra chưa được bao lâu phạm vi hoạt động và ảnh hưởng chưa thể nào sánh với Đàn Chim Việt, và Người Việt Online được. Cả Người Việt lẫn Việt Nam Exodus thì lại không có được phần tham gia ý kiến và thảo luận trên mạng, như Đàn Chim Việt. Nhưng VN Exodus đã kéo chú ý của độc giả, và thính giả, bằng những tài liệu mới được phát giác và công bố, và có phần âm thanh, phát đi tiếng nói của những chứng nhân quan trọng, như bà Mỹ Dung, tức Dung Krall, ái nữ của cựu đại sứ của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà tại Liên Xô, rồi tại Pháp là Đặng Quang Minh, hay của bạn ông này là tác giả Vy Thanh nói trên. Đáng chú ý hơn nữa là suốt mấy tháng nay, Việt Nam Exodus còn cung cấp cho độc giả những chứng từ lấy từ chính những văn bản gốc của các người CS, để chứng minh ông Hồ Chí Minh không phải là người yêu nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đàn Chim Việt bị tấn công có lẽ cũng vì lý do tương tự. Trong nhiều tháng qua Đàn Chim Việt đã đưa lên mạng những bài viết nhắm thẳng vào tử huyệt của chế độ là thần tượng Hồ Chí Minh. Trong phần trao đổi ý kiến, những cán bộ CS vào đọc Đàn Chim Việt đã hốt hoảng la lên: đề tài quá cũ rồi, nhắc lại làm gì cho nhàm! Nhưng thực sự họ kinh sợ đến chết. Nếu thần tượng Hồ Chí Minh sụp đổ, thì lập tức giới trẻ trong nước sẽ hàng hàng lớp lớp đứng lên sau lưng các chiến sĩ Dân Chủ Tự Do và kéo theo lớp quần chúng đông đảo đòi Tự do Dân Chủ và bầu cử tự do, tẩy chay bầu cử theo kiểu đảng cử dân bầu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những kẻ sợ tự do dân chủ càng đánh càng phá các phương tiện truyền thông đại chúng chuyên trình bày cho thính chúng, độc giả, và nhân dân trong nước những sự thực bị vùi lấp dưới lớp thời gian đầy bụi bặm của gian dối xảo quyệt, thì càng chứng tỏ sức mạnh và tác dụng của truyền thông đại chúng, nhất là truyền thông điện tóan.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự việc Đàn Chim Việt bị tấn công lần thứ hai chỉ một ngày sau khi đăng ý kiến của nhà báo Bùi Tín, cám ơn độc giả đã đọc ông, trong đó ông khẳng định, yêu nước theo kiểu của ông Hồ Chí Minh thì thà đừng yêu nước còn hơn. Ông viết, nguyên văn:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tôi nói: nhầm lẫn của ông Hồ về đường lối, về học thuyết đấu tranh, chọn cho một đảng, cho một nước kéo dài 70 năm, dẫn đến chiến tranh, tang thương, tàn phá, chia rẽ, tụt hậu, hậu quả thật kinh hoàng..., mà người lãnh đạo đến nay vẫn còn chưa tỉnh! “yêu nước” như thế thì tệ hại gấp triệu lần thà như không yêu nước!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Trên thực tế, đây là Tội Ác viết hoa, là tội ác nhân lên triệu triệu lần.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự việc này cho thấy những lời lẽ có tình có lý ở một bài trước của ông (“tâm tình với bạn trẻ trong nước về ông Hồ Chí Minh”) trong đó ông viết, ông nghĩ ông Hồ cũng yêu nước theo kiểu của ông ta, theo hoàn cảnh và tâm tình của ông ta... đã gây được cảm tình của độc giả trẻ, chưa hiểu rõ về ông Hồ. Rồi chỉ sau khi đã gây được cảm tình của giới trẻ, ông mới lên tiếng nói rõ hơn, rằng “yêu nước” theo kiểu của ông Hồ là tội ác!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người CS rất sành về tuyên truyền chính trị là môn mà ông Hồ đã học và dậy ở trường Stalin, cũng còn gọi là trường lao động Đông Phương, và chỉ một mình ông là người Á Đông được theo học ở trường đại học Lênin. Trong gần 5 năm học tại đây chẳng những ông học về tuyên truyền mà còn về tình báo gián điệp, và mọi chiến lược chiến thuật du kích chiến, những chiến thuật, kỹ thuật xâm nhập, lũng đọan, thao túng, tranh đấu tại nghị trường, cũng như trên các diễn đàn chính trị, tại các cuộc hội thảo về chính trị, kinh tế, giáo dục văn hóa v.v...Ông Hồ đã dậy lại cho các đồ đệ thân cận nhất của ông hồi còn ở Hoa Nam. Ông còn giói thiệu họ vào trường Hoàng Phố của Trung Hoa Quốc Dân Đảng (hồi ấy đang theo đuổi chính sách thân Nga dung Cộng), rồi trường Quân Chính Diên An của Mao Trạch Đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì tuyên truyền là vũ khí chủ sóai của CS, nên họ không muốn để cho bất cứ đối phương nào sử dụng vũ khí này hơn họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Họ có tới 600 tờ báo. Nhưng chỉ một tờ dành cho tư nhân ngoài đảng họ cũng không dám cho. Vì họ tự biết họ đang ở thế yếu, tức thế nói dối, thế bưng bít, thế độc quyền. Để cho một tờ tự do xuất hiện chẳng khác nào tự xiết cổ mình. Vì thế mà khi nhóm linh mục Chân Tín, Phan Văn Lợi và một số nhà dân chủ tự do ... ra tờ Tự Do Ngôn Luận, mà không xin phép, bất chấp mọi hiểm nguy, chúng tôi đã ví von rằng linh mục Chân Tín định siết cổ Đảng ta. Dĩ nhiên định hay muốn là một chuyện, còn có làm được không thì còn phải nhờ vào sự tán thành, ủng hộ, hưởng ứng của nhân dân, nhất là giới trẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho nên khi ông Bùi Tín, dùng cái chiêu thức lấy lòng giới trẻ còn chưa hiểu đời, chưa biết được mưu sâu của “đảng ta”, rồi sau đó nói rõ cho họ biết cái kiểu “yêu nước” của ông Hồ là tội ác viết hoa, thì Hà Nội thất kinh! Không thể để cho Đàn Chim Việt tiếp tục đăng những luận điệu “sát cộng” như thế này được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thiết tưởng, đứng về phương diện tuyên truyền mà nói, thì những bài của Trần Mạnh Hảo (góp ý), phê bình chỉ trích chủ nghĩa Mác, hay của những Lê Nhân, Nguyễn Thái Hoàng, Nguyễn Thái Bình, Võ Quế Dương... mạt sát ông Hồ Chí Minh, hay, và nhất là, sách của Hoàng Quốc Kỳ, Việt Thường đối với Hà Nội, không đáng sợ bằng những lời dịu ngọt theo kiểu mật ngọt chết ruồi của Bùi Tín, và của những tác giả nghiên cứu thận trọng. Những người này viết và nói có tình có lý, một cách công bình, khách quan, những gì tốt nói tốt, những gì xấu nói xấu, không ngần ngại khen ông Hồ là ngừời có chí, có tài, được rèn luyện đến nơi đến chốn về mọi mặt kỹ thuật chính trị, mà các nhà lãnh đọao các đảng phái quốc gia thực sự yêu nước không có được. Nhưng chỉ tiếc một điều là ông Hồ đã dùng những ưu điểm đó vào việc giết hại đồng bào cho một chủ nghĩa phi nhân, một học thuyết không tưởng, chứ không phải vì lý tưởng dân tộc. Quan trọng là những bằng chứng xác thực không thể chối cãi để chứng minh điều sau cùng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay Hà Nội đã biết rõ cái độc quyền báo chí của họ khó giữ được nguyên vẹn. Vì ngoài báo in còn báo nói, báo điện tử trên mạng. Nếu không dựng lên những bức tường lửa, nếu không đánh phá liên tục các mạng có uy tín, thì những báo điện tử này sẽ thay đổi được tâm trạng giới trẻ ở trong nước, và đến lúc đó thì không có phương cách gì chống đỡ cho chế độ được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tóm lại, sở dĩ tin tặc tấn công, đánh phá các báo điện tử là vì Hà Nội khiếp sợ sự thật thật, là cái sẽ toàn thắng sự giả dối, mệnh danh là sự thật (giả).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước khi kết thúc, chúng tôi mạo muội cầu mong các cơ quan truyền thông cùng chung một lý tưởng tự do dân chủ và muốn giải thế chế độ thối nát hiện nay bằng một chế độ dân chủ tiến bộ, sẽ hiểu rõ ưu điểm và sức mạnh của báo điện tóan để cùng chung sức bảo vệ phương tiện truyền thông mới mẻ và hữu hiệu này, phát triển nó, tổ chức nó thành một hệ thống quy mô rộng lớn hòng đối phó với những bức tường lửa và sự đánh phá vô trách nhiệm, bỉ ổi và phi pháp này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng hy vọng rằng trong tương lai, báo điện toán sẽ không chỉ nhắm phê bình chỉ trích những sai trái, tội lỗi của chế độ hiện hữu mà còn quy tụ một số đông các nhà chuyên môn về các vấn đề chính trị, ngọai giao, công pháp quốc tế, vấn đề tổ chức công quyền theo thể chế dân chủ, cũng như một loạt những vấn đề kinh tế, giáo dục, văn hóa, xã hội khác cần thiết phải tiên liệu cho một chế độ hậu CS tương lai. Mong lắm thay!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nam Cali 06/06/06&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Copyright © 2006 DCVOnline&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;--------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;DCVOnline: (1) Trong gần hai tuần, từ ngày 26/5 đế 6/6/2006, tin tặc đã tấn công phá hoại DCVOnline rất nhiều lần. Khi vẫn còn kẻ thù của cuộc vận động dân chủ, những kẻ khiếp sợ tự do báo chí, sợ sự thật, thì DCVOnline vẫn còn có thể tiếp tục bị tấn công phá hoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;DCVOnline sẽ vượt mọi khó khăn để có mặt với bạn đọc toàn cầu trong vai trò truyền thông độc lập.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=१८७५"&gt;http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&amp;file=article&amp;amp;sid=१८७५&lt;/a&gt; &lt;br /&gt;http://phungmai871.blogspot.com/2007/06/lng-yu-nc-ca-h-ch-minh.html&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6364763872214639976-2062745762257578305?l=cncs-hcm.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/feeds/2062745762257578305/comments/default' title='Publier les commentaires'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://www.blogger.com/comment.g?blogID=6364763872214639976&amp;postID=2062745762257578305' title='0 commentaires'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2062745762257578305'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6364763872214639976/posts/default/2062745762257578305'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://cncs-hcm.blogspot.com/2007/07/tin-tc-v-s-tht-minh-v-ngy-cun-hi-k-ln.html' title=''/><author><name>datnuoctoi</name><uri>http://www.blogger.com/profile/06225277248679440922</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/>
